đường chẳng vắng chẳng đông
chẳng vừa vừa mấy chốc
trời chẳng nắng chẳng mưa
chẳng vừa vừa lồng lộng
chút tình xanh dài rộng
thậm thượt trải bao giờ

em không có bài thơ
cũng không hề câu hát
chẳng bao giờ chua chát
em chỉ có ậm ờ
như tình ca loài chim vẫn hót
mà con người không bao giờ hiểu

anh chỉ có tháng năm
những mảnh vỡ của cuộc đời bất tận
đó không phải số phận
là người ta cứ nhận thế thôi
đó không phải bồi hồi
là người ta trốn vùi thực tại
giấc mơ nào ở lại
còn chúng ta bỏ mãi xa nhau

em chẳng nhớ chẳng quên
chẳng vừa vừa một mảy
bỏ đằng sau hết thảy
anh lại hay lại say
mình như giấc mơ nào
không có lần sau chót
em chẳng cay chẳng ngọt
chỉ đừng mất miên trường…