mùa xuân đuổi bắt lung lay

thành phố nào nhớ không em

cái nhìn đăm đắm nhá nhem những ngày

mùa xuân đuổi bắt lung lay

mùa hoa bỏ chạy tung bay một mình

để quên một Bất Thình Lình

ngoảnh đi ngoảnh lại thấy tình mọc rêu

 

có cô gái chẳng ai trêu

khăng khăng tự nhủ: đời nhiều đắng cay

chẳng ai biết chẳng ai hay

sao em chả nghĩ giờ này đã khuya

 

mùa nào mùa chẳng chia lìa

người ta giải thích này kia quá nhiều

à ơi một giấc ngủ chiều

nằm mơ thấp thoáng cô Kiều lúc xưa

trời quang lại tiếc cơn mưa

tỉnh rồi lại tiếc như vừa mới đây

đời ta có lúc như mây

ở ngay trước mắt nhưng đầy xa xôi

duyên thì cũng có một đôi

mấy ai đợi được đến hồi phận danh

đổ quanh đổ tại cũng đành

tình yêu lơ lửng có anh có mình

 

mấy mươi năm cũng rập rình

ngày hai ngày một cũng tình cũng tang

đừng quên những lúc vội vàng

chỉ im phăng phắc khẽ khàng liếc nhau

 

 

 

 

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s