Truyện ngắn: Người chủ nhà – Wells Tower

Wells Tower (1973-) là nhà văn người Mỹ. Năm 2009, ông xuất bản tập truyện ngắn đầu tay Everything Ravaged, Everything Burned. Ông từng chơi guitar trong band nhạc thời trung học và làm đủ nghề khi đi khắp nước Mỹ sau khi tốt nghiệp đại học. Ông khởi nghiệp viết lách sau khi bài viết về những nhân viên trong lễ hội carnival của ông được đăng trên tạp chí The Washington Post năm 2000.

Wells Tower (Grafilu - newyorker.com)

Tranh: Grafilu – newyorker.com

‘Người chủ nhà’ (The landlord) là truyện ngắn của Wells Tower được đăng trong tuyển tập 20 under 40 (2010) của tạp chí The New Yorker. 


Người chủ nhà

 

Lúc mười rưỡi, Armando Colón tới văn phòng tôi. Tôi vui hẳn lên khi thấy cậu ta. Armando sống ở một trong những bất động sản sản tồi tệ nhất thuộc sở hữu của tôi, một căn hộ chung cư phức hợp bị nấm mốc và sâu bọ hoành hành tới nỗi mà, khi tôi cử một người đến dọn dẹp một căn hộ trống ở đó, anh ta dính nhiễm trùng mắt đến cả tháng sau không khỏi. Bạn sẽ không bao giờ tưởng tượng nổi điều đó khi nhìn Armando. Áo sơ-mi của cậu ta phẳng phiu, bụng cậu ta gọn gàng, chân tóc được cạo sắc lẹm thành những mũi tên đầy quý tộc. Cậu ta bóp một quả bóng bóp trong tay phải. Nước hoa của cậu ta, đi kèm với sự khiêm nhường, có mùi hương tuyết tùng dễ chịu, và sự hiện diện của cậu ta trong bầu không khí cũ rích của văn phòng tôi chính là hiện thân của sự ngăn nắp và tính chuyên nghiệp.

Wells Tower - The landlord (minh hoạ - Tom Bachtell - the newyorker.com)

George Cleoney trong vai một sát thủ gặp rắc rối trong một bộ phim của Anton Corbijin. Minh hoạ: Tom Bachtell – newyorker.com

Armando thuê nhà của tôi đã hai năm. Cậu ta có tham vọng rất lớn trong lĩnh vực kinh doanh. Cậu luôn trực tiếp trả tiền cho tôi, vì điều đó tạo cho cậu ta cơ hội được ngồi trên chiếc ghế bọc da đỏ cho khách hàng và trao đổi với tôi như thể chúng tôi đang có một cuộc thảo luận cấp quản lý cao. Thông thường, cậu ta mang theo một trong những cuốn sách tạo động lực cho cậu ta. Cậu ta sẽ nói, “Cháu có thể gieo một hạt giống vào cuộc sống của chú không, chú Pruitt?” Và sau đó cậu ta sẽ đọc to một hoặc hai câu ngắn hay ho: “Những kết quả lâu dài được định đoạt chính bởi những quyết định ngắn hạn”; “Không có gì vô nghĩa hơn là cố làm cho một cái xác chết khỏi bốc mùi.”

Hôm nay, Armando để sách ở nhà. Cậu ta hồi hộp và bối rối. Armando thiếu tôi một ngàn ba trăm năm mươi đô, ba tháng tiền thuê nhà, và có thể cậu ta tới đây để xác định xem liệu tôi có tống khứ cậu ta khi món nợ tăng lên, như đã nói từ đầu, tới một ngàn tám trăm.

“Cháu cảm thấy mình không ổn lắm, chú Pruitt,” cậu ta nói. “Cháu thấy không ổn vì làm phiền chú. Cháu không có ý thiếu tôn trọng chú. Đàn ông thì không để nợ nần chồng chất.”

“Chúng ta đang trong tình huống ấy.”

“Tuy vậy, kiểm tra lại. Cháu mang tới đây tin tốt. Cháu đã có cuộc nói chuyện với vị mục sư về tình hình của cháu, và với sự chúc phúc và ủng hộ từ phía nhà thờ, cháu có thể trả nợ cho chú.”

Cậu ta đư cho tôi vài giấy tờ với tiêu đề của Gia đình Chúa cứu thế Bất diệt. Nhóm truy thu tiền thuê của nhà thờ có vẻ biết việc. Tờ mẫu hỏi những câu chi tiết về lịch sử thuê nhà của Armando, thời hạn thuê của cậu ta, số tiền đặt cọc, số phòng ngủ trong căn hộ, có lối ra bể bơi không. Tôi trả lời các câu hỏi, và trong phần trống để sẵn, tôi viết vài chú thích ngắn khen ngợi sự dễ chịu của Armando dưới tư cách một người thuê nhà, và giải thích điều nhỏ nhặt cậu ta chia sẻ với tôi về việc cậu hỗ trợ cho đại gia đình ở thành phố Cali, Colombia.

Armando đọc những lời bình luận, rồi nhìn tôi. Miệng cậu ta mím lại, nhăn nheo với nỗi khổ sở của sự nhục nhã bé mọn này. Tôi có thể cảm thấy cậu ta đang rặn ra một lời hứa hẹn bay bổng hay một lời xin lỗi mà tôi thiếu đi năng lượng để nghe thấu. Cậu ta nắn quả bóng bóp nhanh dần lên.

“Cháu đang nắn quả bóng kinh quá rồi đấy, Armando.”

“Cháu không giỏi nhàn rỗi,” cậu ta nói, một kiểu nói quê mùa mà chẳng biết cậu ta học được ở đâu.

Cậu ta nán lại. Armando là một chàng trai kiêu hãnh, và cậu ta muốn khôi phục mối quan hệ của chúng tôi trở lại nền tảng ban đầu, những đối tác bình đẳng. Mắt cậu ta sáng lên khi nhìn vào áo sơ-mi của tôi.

“Một người như chú nên mặc sơ-mi may đo,” cậu ta nói.

Sơ-mi của tôi đượcmay đo, nhưng từ hai năm trước rồi, khi tôi sở hữu năm mươi ba bất động sản. Giờ tôi còn mười chín cái. Từ đầu, nỗi lo về tình hình tài chính tan hoang dừng lại ở những cơn căng tức xương khớp. Nhưng, sau một quãng, tôi tự gọi tình trạng của mình mình bằng nhiều cái tên tới nỗi xương khớp của tôi chẳng xi nhê gì nữa. Giờ thì những món cầm cố đã tiêu tan ấy chỉ còn biểu hiện như những hơi nóng tê tê. Mỗi khoảng khắc thức dậy, da đầu tôi đập thùm thụp dưới mỗi chân tóc. Xương sườn tôi ứa ra một cơn nóng mắc ói làm triệt tiêu cảm giác thèm ăn. Tôi giảm ba mươi pound mà chẳng cần nhấc tay lên tập tành gì.

“Trả cho chú một ngàn tám trăm đô đi rồi chú sẽ mua áo mới.”

“Có chứ,” Armando nói. “Thực tế thì, cháu đang thực hiện một dòng thời trang, chú Pruitt ạ. Cháu nhận ra chú không đeo cà-vạt. Những bộ vét cháu làm được thiết kế độc nhất vô nhị nên chẳng cần kèm thêm cà-vạt. Rất sắc nét, rất thanh lịch.”Armando khoát tay sang ngang ngang, như thể vẽ chữ lên một chiếc cổng chào: “Mừng việc được là một người đàn ông. Mỗi ngày. Cùng Armando. Armando Colón. Bộ sưu tập Cá nhân.”

Tôi cảm ơn Armando vì đã đến. Cậu ta bắt tay bằng tay trái để không ảnh hưởng tới quá trình của cậu ta với quả bóng bóp. Lòng bàn tay cậu ra khô. Các đốt ngón tay tôi kêu răng rắc trong cú xiết của cậu ta.

 

Armando vừa rời đi, Todd Toole bước vào cùng Jason Bell. Todd là một thợ mộc kiêm thu tiền thuê nhà, và là quản đốc đội bảo trì của tôi. Ông ấy làm việc cho tôi đã được vài năm. Tôi mới vừa tuyển Jason tháng trước. Cậu ta còn trẻ, dầu vậy, như tôi có thể thấy, cậu ta là một người cầu thị trong công việc.

“Đó là thằng nhóc ở phố Kado đấy à?” Todd hỏi, hếch đầu về phía Armando Colón vừa đi.

“Ừ.”

“Nó trả tiền à?”

“Chưa, nhưng ổn cả. Giáo hội của nó sẽ hỗ trợ phần tiền thuê lại.”

Todd ném cho tôi một cái nhìn thuần tuý chán ghét. “Anh cứ để bọn nó chơi anh vậy, Coates. Lời giải thích duy nhất là anh hẳn phải khoái như thế, anh lính cậu ạ. Anh để chúng nó chơi anh sạch sành sanh. Chúng rỉa anh sạch sẽ rồi đái lên xương anh, rồi anh vẫn rời đi, ‘Ờm, cảm ơn, cảm giác tốt quá,’ đồ đần.”

Todd hơn sáu mươi, ông ấy là một người cay nghiệt. Ông ấy tức tối vì tôi không cảm thấy bực bội với những đồng nghiệp của ông hay khách thuê của tôi như ông ấy. Ông ấy tức tối vì, với chứng gan và thực quản yếu, ông ấy chỉ còn chịu được hai tá lần được say xỉn ra trò, và ông phải sử dụng những lần ấy thật sáng suốt. Ông ấy tức tối vì đã một lần phải ngồi tù vì bắn vợ cũ bằng giấy vệ sinh nhồi trong một khẩu .41 Magnum, thứ mà ông cho rằng không cấu thành vũ khí giết người. Tuy thế, khi Todd được thuyết phục để làm việc, ông ấy là một thợ mộc cắt gỗ tài hoa, và không mấy hấp dẫn với những chủ lao động khác đến mức tôi chỉ cần trả cho ông ấy khoảng một phần ba mức lương thông thường.

Trong những cuộc chuyện trò của chúng tôi, Todd gọi “đồ chó đẻ mắc dịch” theo cách Jason gọi “thưa chú.” Thoả thuận ngầm của chúng tôi là Todd thoải mái thoá mạ tôi còn tôi thì đón nhận một cách vui vẻ. Trong thực tế, tôi biết ơn những lời chửi rủa của ông ấy, bởi đó là dấu hiệu cho sự ngu đần của ông ấy, và sự ngu đần của Todd là một trong những tài sản quý báu nhất của tôi. Toole là người duy nhất tôi thuê mà thực sự quá ngu theo nghĩa đen để có thể nói dối về giờ làm của ông ấy hay thò đống mái tôn của tôi để tuồn cho bọn ăn cắp.

Todd đến để lấy viền: tiền trả trước và chi phí đi lại cho chuyến đi tới Idaho, chỗ ông ấy và Jason sẽ bỏ ra một tháng để mông má sửa chữa một căn nhà ven hồ mà tôi thừa kế từ cha mẹ mình. Phía mặt tiền căn nhà có mặt nước rộng một ngàn hai trăm foottrên một cái hồ đáy là đá granite nơi tôi đã học bơi. Khoản vay thế chấp của ngôi nhà đã được thanh toán xong từ lâu. Tôi đã dự định về nghỉ hưu ở đó, thật đau xót và rối bời khi tôi chẳng còn lựa chọn nào ngoài việc bán cả khu đất. Một ngày nọ bạn quá quan ngại việc nợ nần với những khoản phải chi trả hàng tháng đến mức rút thẻ tín dụng ra cũng khiến bạn phải lưỡng lự, tới ngày hôm sau thì bạn là một người đàn ông có đại tràng nóng rực và có mười hai bất động sản ở thành phố Winston-Salem phồn hoa đang ngấp nghé bị ngân hàng tịch biên. Đột nhiên, chẳng có gì để làm ngoài việc cử Todd Toole và Jason Bell tới Idaho để sơn và thay thế vách nhựa và làm lại tấm trần thạch cao trong phòng lớn của căn nhà. Nếu gặp may, họ sẽ che đi được dấu hiệu của cái mái bị dột mà sửa thì quá tốn kém.

Tôi tin tưởng Todd sẽ làm tốt ở phía Tây. Tôi không cần thiết tin ông ấy sẽ ra được khỏi bang mà không bị bắt bởi cảnh sát tuần tra trên đường cao tốc.

“Điều sẽ chơi tôi, Todd, đó là giả như ông bị kẹt lại ở Winston với một cái vòng ở mắt cá ông khi mà danh sách được công bố tháng tới(1). Ông có mang theo bằng lái xe không đấy? Đăng ký xe còn hạn chứ hả?”

Đây, Todd chồm người qua bàn tôi và dí mặt ông ấy vào sát mặt tôi. “Mở to mắt ra,” ông ấy nói. “Anh thấy gì nào, Coates?”

Tôi thấy cặp mắt xanh trong trẻo đến giật mình và làn da không gần như không có nếp nhăn tới nỗi không lộ một lỗ chân lông nào. Bằng cách nào đó, Todd đã tìm ra bí mật của tuổi trẻ vĩnh hằng. Công thức là mười bốn ga-lông Pepsi-Cola mỗi tuần, hút xì-gà Black & Mild như điên, và căm ghét mọi sinh vật sống.

“Tôi không biết, Todd, cái gì cơ?”

“Mù à thằng khốn, có thấy tôi đang để ria không, Coates? Anh có thấy tí ria nào không? Tôi cũng lắp nắp capo lên xe tải nữa. Tay cớm nào trên đời mà không thấy tôi cơ chứ, anh bạn. Tôi đang chơi trò ẩn danh. Giờ thì, tôi hi vọng anh có sẵn tiền cho tôi.”

Tôi đưa cho Todd một cái phong bì hoá đơn chứa bốn trăm năm mươi đô. Ông đếm tiền và nhét vào túi quần. Rồi ông dùng mũi thổi vào phong bì. Ông xem xét cửa sổ dán giấy bóng kính và nhét phong bì vào túi quần cùng mớ hoá đơn. Jason Bell quan sát thủ tục này.

“Mày nhìn cái gì vậy, thằng chó đẻ ngu ngốc?” Todd hỏi cậu ta.

Jason cao hơn năm inch và có nhiều hơn bốn mươi pound cơ bắp so với Todd và lại còn trẻ bằng nửa ông ấy. Trán cậu ta hướng xuống. “Thưa, chú có muốn nhắc lại không ạ?”

Todd chùn bước. Những tia sáng loé lên trong cái tâm trí tăm tối mờ mịt của ông rằng, bất kể thoả thuận của chúng tôi về tật xấu của ông, ông chẳng có hiệp ước nào với gã trai trẻ, người ông mới biết chưa đầy một tuần. Đây đúng là một thời điểm tệ. Có phải tôi nhìn thấy sự hoảng loạn trong mắt ông ấy không nhỉ?

May cho Toole, con chim trong chiếc lồng bên cạnh bàn làm việc của tôi cất giọng khò khè gào thét. Cú chuyển hướng chú ý giúp Toole gạt chuyện với Bell sang một bên và thay vào đó biến con vẹt thành kẻ thù. “Nào, chim chóc đéo gì kia, Coates?” Toole rít lên về phía cái lồng. “Đéo ai lại đi nuôi chim? Chả khác gì nuôi một con cá ồn ào.”

 

Con gái tôi chuyển từ Los Angeles tới sống cùng tôi. Rhoda ba mươi mốt tuổi, con bé từng làm việc trong ngành quảng cáo, nhưng giờ thì nó là một hoạ sĩ và thực hành cả những bộ môn nghệ thuật khác mà tôi không dám chắc phải mô tả thế nào. Lĩnh vực của nó thật mơ hồ. Những cuộc triển lãm trước đây của Rhoda bao gồm nghệ thuật cụm-bạch-cầu, nghệ thuật nhân-dân-tệ-lơ-lửng, nghệ thuật thuỷ-quyền, và nghệ thuật cắt-giảm-kinh-phí-sức-khoẻ-tinh-thần, mà toàn là những cọc quần áo sơn màu đồng và dựng lên cùng những cái loa hò hét. Con bé cũng thực hiện rất nhiều tác phẩm nghệ thuật với tay và tóc. Tám năm trước, khi vừa khởi đầu sự nghiệp mới, trong khi đang lúc treo một bộ cưa hướng tâm, Rhoda cắt phải ngón trỏ, ngón giữa, và ngón áp út của bàn tay trái. Các bác sĩ phẫu thuật đã gắn chúng lại, rồi Rhoda hồi phục gần như hoàn toàn phạm vi cử động, nhưng cú shock của tai nạn khiến nó bị rụng tóc. Bây giờ con bé cạo sát đầu, phong cách này cải thiện cho khuôn mặt thẳng đơ mà nó thừa hưởng từ tôi. Trọc lốc, trông nó già hơn tuổi thật đến mười lăm năm, nhưng thông minh và uyên thâm đến mức đáng sợ, Quý bà Malcolm McDowell(2).

Rhoda kể rằng nó về nhà vì nó hết nhẵn tiền, tuy thế nó về nhà trên chiếc Mercedes C-Class mới chỉ chạy có tám ngàn ba trăm dặm. Nó chưa hỏi xin tôi xu nào. Tôi đoan chắc tài khoản ngân hàng của nó còn dày hơn của tôi, và chẳng bằng một phần trăm món nợ của tôi. Nó về vì công việc, thực hiện những bức vẽ lên thân thể mới, liên quan tới: “Nhìnrộng ra đến mức nào đó, vấn đề của bố với những thứ địa ốc, và điều đáng xấu hổ song song đó của con khi phải dọn về ở cùng bố. Nhưng trong một ý nghĩa bao trùm, đó là về tập hợp sự thiếu hụt lòng chính trực của chúng ta và sự hoàn toàn trẻ con đéo chịu nổi trong cuộc thức tỉnh của khủng hoảng tài chính, kiểu như, bệnh dịch dằn dỗi và hờn mát tầm cỡ quốc gia về thực tế rằng người nghèo không còn mua được mấy toà lâu đài thẻ bằng tín dụng nữa, rằng những tay giám đốc điều hành không còn được hưởng khoản thưởng quy mô G.D.P., rằng chẳng bà nội trợ nào lận lưng chứng chỉ địa ốc lại trở thành triệu phú cả, và rằng bố không thể chọc đũa vào phân chó và rồi đem bán nó ở Gagosian(3) với cái giá của một chiếc du thuyền. ‘Một Con sâu bệnh Cáu bẳn’ là tên con định đặt cho nó mà chắc là không nên.”

Ngày trọn vẹn đầu tiên ở đây, Rhoda đem theo máy ảnh trong một cuộc rà soát toàn diện nhà cửa sân vườn, tìm kiếm chất liệu. Con bé thích cái sân đầy cỏ úa vàng mà chụp ảnh không lên được. Con bé thích thân cây sồi to tướng nằm ở sân sau của tôi. Nó đổ xuống hai tháng trước sau khi chết nhưng nhìn vẫn còn tươi nguyên. Thân cây đè nát lò nướng, hất đổ vài trụ lan can, và đè méo trụ đồng góc của hàng lan can hiên nhà. Second PiedmontSaving & Loan(4) không cho phép tôi tái cơ cấu khoản vay bong bóng(5) mà, sáu tháng trước, đã khiến món nợ thế chấp của tôi tăng lên sáu ngàn đô. Tôi chưa gửi thêm ngân phiếu nào cho họ kể từ đó. Họ sẽ sớm lấy ngôi nhà thôi. Quỷ tha ma bắt—giờ đó là thân cây sồi của họ rồi. Đây là một cơn hờn dỗi tốt cho Rhoda. Con bé chụp một tá ảnh thân cây và những mảnh vỡ rải rác từ tấm kính cửa sổ lò nướng.

 

Khi điện thoại tôi đổ chuông báo tin nhắn, và rồi cứ tiếp tục phát ra tiếng chuông ấy năm phút một lần trong suốt một tiếng đồng hồ, tôi biết đã có chuyện không ổn xảy ra ở nhà của Connie Legg.

Tin nhắn đầu tiên phàn nàn về lũ gián. Những tin nhắn tiếp theo phàn nàn về thái độ của tôi. Chiến dịch sẽ không dừng lại cho đến khi tôi ghé qua, nên tôi mang theo cái máy bơm diệt côn trùng mà Todd thường dùng, và lái xe tới căn nhà Connie thuê của tôi.

Họ đang có một bữa tiệc potluck(6) khi tôi tới nơi. Connie đang đứng cạnh một cái gì đấy chứa sốt salad, giáo huấn một cậu trai trẻ tóc đánh rối. “Cái gì đây, đây là giấm nấm thuỷ sâm,” cô ta nói với cậu trai. “Có vài loại men hoạt tính trong đó, một chút thì là, dầu hạt lanh. Điều em sẽ muốn làm, đó là em sẽ lắc nó lên và đổ lên chỗ rau xanh này, bồ công anh và rau diếp đấy.”

Cô ta nhìn thấy tôi. “Đây rồi, cứu tinh của tôi.”

Tôi đi cùng cô ta vào trong nhà. Connie là một mỹ nhân ở cuối độ tuổi bốn mươi. Cô ta sống trong khu vực ngon của thị trấn, trong một trang trại Eisenhower tốn của cô ta sáu trăm đô một tháng, thuận mua vừa bán. Khi Connie Legg mới dọn về, tôi đã lên kế hoạch tán tỉnh cô ta, vì cô ta tuyệt quá, lúc nào cũng thế, và bởi vẻ đẹp của cặp mông ấy lay động trái tim tôi. Nhưng tôi học được rằng chuyện này không ăn thua gì khi bạn là chủ nhà. Với Connie và những người phụ nữ trung niên là khách thuê của tôi, cảm giác như chúng tôi đã trải qua một vụ li dị tồi tệ trước cả khi tôi cầm được tay họ. Tôi chịu trách nhiệm cho sự thoải mái và an ninh của họ, và họ cay cú vì tôi không làm hơn thế nữa để giữ cho họ được thoải mái và an toàn.

Tôi từng đưa Connie đi xem phim một lần, chúng tôi đã khá vui vẻ. Không lâu sau, cô ta bỏ đi một tấm lưới thoát nước sàn trong nhà và bước hụt vào chỗ hổng, rồi lại cố kiện tôi vì chân bị trầy xước. Connie điều hành một cửa hàng đồ nội thất Third World, nhưng cô ta tin rằng bản thân là một chuyên gia về luật và bất động sản.Tôi nghĩ cô ta không có ý định kiện tụng ác ý gì nhưng muốn nó là một cuộc chuyện trò đắt đỏ, đẳng cấp cao về khái niệm trách nhiệm pháp lý và cả Tiêu chuẩn Nhà ở Tối Thiểu.

Trong bếp, khi tôi cúi xuống bên dưới chậu rửa, Connie nhồi nhét tôi bằng những hiểu biết pháp luật. “Nếu tôi muốn, tôi có thể ngừng trả tiền thuê chỗ này cho anh bất cứ khi nào tôi muốn. Anh có biết điều ấy không, anh Coates? Tôi chỉ trả cho anh vì phép lịch sự thôi. Theo luật thì tôi không phải trả cho anh xu nào hết. Anh có biết là không có từ nào trong Hiến pháp Mỹ bảo vệ quyền của một công dân đi thu tiền chỗ ở của một đồng bào không?”

“Tôi chưa từng nghe về điều đó, Connie.”

“Đó là vì anh không hợp nghe chuyện ấy chút nào, anh Coates. Nó đi ngược lại lợi ích của anh. Kìa, nhìn đấy, chúng nó đấy.”

Tôi vừa xịt thuốc phía dưới chậu rửa, giờ thì một bầy khoảng một trăm con gián con tràn ra đầy bếp, cuống cuồng trốn vào chạn bát.

“Anh đã bao giờ thấy thứ gì tởm thế chưa?” Connie hỏi. “Và khi tôi không nhìn thấy chúng thì tôi vẫn ngửi thấy. Lũ này bốc mùi lắm.”

“Ừ thì, cũng chỉ có mấy anh bạn nhỏ này thôi, chí ít là như thế. Không có gì nghiêm trọng cả. Tôi có thể tống khứ bọn nó.” Trên thực tế, chỗ ở của Connie đang bị côn trùng tấn công nghiêm trọng. Một con gián lớn thì chẳng có gì đáng lo. Có thể nó đến từ bên ngoài, tìm nguồn nước. Nhưng khi bạn thấy một đống con con như thế, bạn hiểu rằng bạn đang có cả một trang trại chăn nuôi. Tôi nhận ra Connie tích trữ phô mai và bơ trong tủ bếp, kiểu châu Âu đây mà. Tôi sẽ phải kí hợp đồng thuê người xử lý. Ít nhất là hai tháng tiền thuê nhà để giải quyết dứt điểm.

Connie quay trở lại bữa tiệc potluck, tôi phun hết thuốc trong máy vào bếp của cô ta. Khi tôi rời đi, Connie gọi tôi qua chỗ làm salad của cô ta. “Trông anh gầy quá, anh Coates. Làm một đĩa đi nhỉ?”

Tôi không thực sự muốn ăn tí rau hay ngũ cốc nâu nào của Connie cả, nhưng từ chối lời đề nghị sẽ cho cô ta cớ để giận dỗi mất. Tôi lấy mấy loại vào đầy một cái bát Trung Quốc. Cô ta đặt bình sốt salad vào tay tôi. “Đây là giấm nấm thuỷ sâm,” cô ta nói với tôi. “Có vài loại men hoạt tính trong đó, một chút thì là, dầu hạt lanh. Lắc nó lên và đổ lên chỗ rau này nhé.”

Connie Legg là người phụ nữ tin vào tiền tươi thóc thật. Gần đây, cô ta cố đưa tôi vào Quixtar (một chương trình con của Amway), một hình thức chia sẻ trang trại, một cuộc đóng góp thịt, và một giấy phép để bán một sản phẩm gọi là Xanthone Soda.Sốt salad của cô ta, tôi đoan chắc, cũng là một kiểu như vậy. Tôi đem thức ăn vào xe, bình chứa và ống phun kêu rổn rảng phía sau xe.

“Anh Coates!” cô ta gọi với theo tôi.

“Vâng?”

“Tuần sau đi uống một chút nhé?”

“Chắc luôn!” Tôi nói, và đóng cửa xe.

 

Hình vẽ được triển khai trên tấm toan của Rhoda không phải thân cây sồi của tôi mà là Sinh vật từ Đầm Nước đen(7).

“Bố có nhớ khi bố đưa con đi xem phim này không?” Rhoda hỏi. “Lúc ấy con khoảng tám tuổi. Bố đưa con ra khỏi rạp vì con khóc. Bố đã rất cáu, bởi bố đã từ tốn chọn một bộ phim nhảm nhí và nhàm chán để không làm con sợ, nhưng mỗi lần cái sinh vật ấy xuất hiện, nó đều khiến con sợ phát khiếp. Vài chuyện con trải qua cùng Heinrich làm con nhớ lại kí ức ấy.”

“À ha,” tôi nói. Đây là lần đầu tiên tôi được nghe về Heinrich.

“Bố thấy đấy, mặc khải điên rồ này lý giải vì sao con lại sợ hãi đến vậy. Con không biết liệu bố có biết không, nhưng kể từ đó con bắt đầu đắm chìm vào thói quen lẻn vào tủ quần áo của bố và lục tìm đống sách khiêu dâm bố cất trong đó.”

Đó là kho tư liệu còn sót lại từ thời đại học, một vài bản tạp chí Ouichuyền tay nhau và vài loại khác. Vàng, tươi sáng, những thứ không hay lắm. Bọn đàn bà trong toilet. Vợ cũ của tôi, Joanie, mẹ của Rhoda, lúc nào cũng hối thúc tôi vứt đống tạp chí đi, nhưng tôi đã cố tình giữ lại để thể hiện một điều gì đó mà bây giờ tôi cũng quên béng mất rồi.

“Con đã hoàn toàn bị ám ảnh bởi đống tạp chí ấy. Mỗi lần bố ra khỏi nhà, con lại cuộn tròn trong cái tủ quần áo khiêu dâm của bố như một con sóc. Nhưng đồng thời con có cảm giác tội lỗi nặng nề như trong kinh Cựu Ước về chuyện này, giống như là con đang làm gì đó sai trái tồi tệ vô cùng khi xem những thứ mà bố có lẽ đã dùng để thủ dâm. Một sang chấn loạn luân thế mặt. Dù sao thì, lý do con bắt đầu vãi đái khi xem ‘Sinh vật từ Đầm Nước đen’ là vì bộ phim mô tả quá rõ ràng về sự kinh tởm của danh tính tính dục. Không phải là con chiêm nghiệm về danh tính ở tuổi lên tám hay sao đó, mà là con vẫn thấy sinh vật ấy khá rõ ràng là một tổ hợp cơ quan sinh dục di động.”

“Có phải là khi có một khúc xương lồi ra không?”

“Cứ nhìn nó đi bố. Bố có thấy cái đầu nó nhìn giống đầu dương vật thế nào chứ? Cái miệng hiển nhiên là âm hộ. Và tất cả những nếp nhăn bìu dái ở đây. Không có lý gì mà đó không phải là một sự cộng hưởng có chủ ý của đạo diễn. Con đã chắc rằng bố chọn phim ấy để chơi con, vì bố đã phát hiện ra con với đống tạp chí và bố biết con là một đứa trẻ tởm lợm, điều mà bố xác nhận chắc cú khi bố nắm cổ tay kéo con ra khỏi ghế ngồi, lôi con ra cửa vì con không thể ngừng la hét.”

“Rhoda.”

“Dù sao thì, nhiều hơn những gì bố muốn biết, nhưng có lý do cho Heinrich khi mà thật rõ ràng là anh ấy thà để than nóng chọc vào mắt còn hơn là làm tình với con. Con đã cố gắng với anh ấy, và anh ấy đơn giản là đẩy con ra, và con bị dội một gáo nước lạnh tự kinh tởm chính bản thân mình, sự gột rửa tê tái của nỗi ê chề tình dục này bằng cách nào đó chính thực là cảm giác mà con đã có khi ngồi cạnh bố xem phim ‘Sinh vật từ Đầm Nước đen.’ ”

“Nói cho chính xác thì bố đã không cố gắng cho con xem bộ phim về một tổ hợp cơ quan sinh dục,” tôi nói.

“Bác sĩ tâm lý của con sẽ thích nghe bố nói điều đó.”

“Dù sao, bức tranh này đóng góp được gì cho nền kinh tế?”

“Chừng mười lăm ngàn, khoảng khoảng đó.”

 

Rhoda thức giấc lúc bình minh, làm ngôi nhà tràn ngập mùi sơn dầu và một thể loại nhạc khó hiểu không có nhịp phách, lời ca, hay giai điệu. Con bé nói năng cộc lốc với tôi suốt mấy ngày nay, tôi tự hỏi nó định ở đây bao lâu. Tôi đứng dậy, mặc chiếc quần đi làm bị dính nhựa cây, và quyết định dời cây sồi khỏi sân. Việc dọn cái thân cây đi đem lại một niềm khoái cảm, sự bất lực của thân gỗ cứng trong việc chống lại răng cưa máy, vẻ bạch tạng thuần khiết của mùn cưa bám trên giày tôi. Nhưng đó là một khoái cảm giả tạo. Động cơ ngầm trong hoạt động cuối cùng của tôi với cái thân cây, xảy đến với tôi, là gây áp lực lên Rhoda bằng âm thanh của công việc thực tế.

Khi làm xong, tôi không vào trong nhà mà thay vào đó đi dạo một vòng quanh khu phố. Ngọn lửa mùa thu còn vài tuần nữa mới xuất hiện rõ rệt, nhưng những cây phong đã khấp khởi quảng bá rằng gần tới nơi rồi, trong hình dáng của những cây gậy phát sát màu hồng ngọc và vàng chanh. Tôi đi xuống phố Hawgood và băng qua đường Pepper,điểm sa sút trong mô giá trị bất động sản của toàn khu phố. Ở góc đường có một ngôi nhà theo thiết kế mô-đun chỉ còn lại dưới dạng mặt cắt dọc. Anh bạn Tim Stroud của tôi từng sống ở đây với vợ anh ấy, Beth. Tôi đã trải qua rất nhiều buổi chiều bên hiên nhà họ, tận hưởng cảm giác bầu bạn ấm cúng và món bia gừng bốc lửa mà Beth vẫn thường pha chế. Họ ly dị ba năm trước. Sau đó, Tim đi một chuyến tới Bangkok. Anh trở về với một thiên thần hai mươi tuổi răng thưa mà anh bắt gặp đang nhảy trong một quán bar. Ở Bangkok cô gái sống chung trong một căn hộ với mười người họ hàng, còn ở Bắc Carolina thì một ngôi nhà lắp ghép có hai đầu hồi và một phòng tắm nắng vẫn chưa đáp ứng đủ nhu cầu của cô ta. Vậy nên Tim bán lô đất này, và họ chuyển về một khu chúng cư với cửa sổ cánh chết và máy làm mát không khí thổi vù vù từ chỗ cắm trên tường, xua đi mùi của tã lót mới.

Một nửa khu nhà của Tim trở thành bãi chôn lấp rác từ hai tháng trước, nhưng, với sự thất vọng của cả khu phố, người chủ mới của khu đất đã mất hứng thú với việc phá dỡ đi phần còn lại. Gió làm quay cái quạt trần trong phòng khách chỉ còn lại một nửa và thổi tung đám lá cây dọc theo tủ bếp. Nhìn ngôi nhà bị lột trần, ngay cả khi đi ngang qua, bạn cảm nhận được sự trĩu nặng buồn thảm của tình cảm thân mật không mời mà tới.

Năm ngoái, tôi phải cắt tuyến tiền liệt, và, từ đó đến nay, bọng đái của tôi đã ngừng phát đầy đủ tín hiệu thông báo. Đột nhiên, tôi cảm thấy sắp vỡ tung ra đến nơi. Tôi băng qua sân nhà Tim và, tóm lấy một cái khung sắt, tung mình vào cái hành lang ngoài trời. Không khí trong phòng tắm gần với mùi ẩm mốc nhưng không khó chịu. Dù sao thì không chắc sẽ có ai lại đặt chân vào đây thêm lần nữa, tuy thế tôi vẫn muốn là một người khách lịch thiệp. Tôi không sử dụng cái bồn cầu đã ngừng hoạt động mà bắn một tia gọn ghẽ vào lỗ thoát nước chậu rửa, làm bắn tung toé lên thành chậu. Tôi khép cánh cửa mỏng manh lại sau lưng rồi nhảy xuống bãi cỏ.

Cái lạnh trong ngày đang đặc quánh lại. Khi tôi về đến nhà, tôi nhóm lửa cho Rhoda, sưởi ấm cho con bé khi nó làm việc. Cái thân cây bị tôi cắt nhỏ sáng nay tạo thành một giàn thiêu sống động, đã chết khô được hai năm trước khi đổ gục xuống sân.

 

Điện thoại đổ chuống lúc 5 giờ sáng. Jason Bell gọi. “Cháu xin lỗi, chú Pruitt,” cậu ta nói. “Không còn con đường nào khác cả.”

“Con đường nào khác ở đâu cơ?”

“Lão ta chèn ép và chèn ép cháu. Hai ngày đầu, lão ta ổn. Nhưng rồi lão ta bắt đầu sinh chuyện.”

“Todd á?”

“Ý cháu là, cháu không thể động tay động chân mà không ‘Triệt sản cái này’ hay ‘Du côn ra trò cái kia’. Cháu nghĩ có thể giải thoát một chút khỏi việc phải ở lì trong nhà sẽ giúp lão ổn định trở lại. Nên tối qua bọn cháu đến thành phố Pocatello. Bọn cháu thay nhau mua đồ uống ở quán bar. Chỉ là cứ mỗi lần cháu mang một ly cho ông ấy là lão lại bỏ nó ở đâu đó rồi quên phắt là cháu đã mua một ly cho lão. Suốt hai mươi dặm đường về, toàn là ‘Đồ Do Thái chó đẻ, loài con hoang Do Thái, thậm chí mày không thể mua cho tao một ly vớ vẩn, thứ giẻ rách bần tiện.’ Cháu lấy từ trong ví ra một trăm đô và ném vào người lão ta. Đó là cách cháu thể hiện là cháu rất bực, nhưng chẳng có nghĩa lý gì. Lão ta vẫn tiếp tục. Rồi cháu nói, ‘O.K., chú Todd, cháu nhận đủ rồi. Chúng ta có cần giải quyết chuyện này luôn không?’

“Lão ta chỉ toàn, “Mày nói đúng bỏ mẹ, chúng ta cần giải quyết chuyện này.’ Thế là cháu tấp xe tải vào lề đường.”

“Cháu không nên làm thế, Jason. Cháu không thể để Todd kích động cháu được. Nếu cháu lờ ông ấy đi, ông ấy sẽ xìu xuống ngay.”

“Cháu đã cố rồi. Lão ta không chịu dừng lại mới thành vấn đề.”

“Rồi cháu làm gì?”

“Vâng, thưa chú, đầu tiên cháu đánh lão bằng tay phải cho đến khi cháu gãy một đốt ngón tay. Sau đó cháu đánh lão bằng tay trái cho đến khi cháu gãy thêm một đốt ngón tay. Rồi cháu lái xe về Utah. Cháu đang ở Utah.”

“Todd đang ở đâu, Jason?”

“Vâng, lão ta vẫn ở Idaho.”

“Chỗ nào ở Idaho?”

“Ở bên lề đường, cháu đoán thế. Có thể bây giờ lão đi bộ đi đâu đó rồi.”

“Cháu không giết ông ấy, phải không?”

“Không, thưa chú, lão ta vẫn chửi bới cháu khi cháu lái xe bỏ đi.”

“Cháu lấy xe tải của ông ấy à?”

“Vâng, thưa chú, cháu lấy.”

“Cháu cần quay lại đó, Jason.”

“Chú Pruitt, không tiền nào có thể mang được cháu trở lại Idaho đâu ạ.”

 

Những người đồng nghiệp, tôi nhớ họ:

Harold Lane đã tự đâm thẳng vào tim mình; không cần mấy vết thương dông dài rách việc. Dan White đang bóc lịch vì trốn thuế. David Butler, cộng sự trong công ty tôi từng thực hành nghề luật, lấy ba triệu đô từ tiền đặt cọc ký quỹ của khách hàng rồi mất hút. Một năm sau, báo đưa tin người ta nhìn thấy anh ta ở Buenos Aires với một chàng trai trẻ rám nắng trong vòng tay. Đọc tin đó, tôi vui vẻ hẳn và đấm vào quầy ở tiệm bánh doughnut. Sáu tháng sau, cảnh sát tìm thấy David trong công viên ở San Diego. Anh ta đi chân đất đứng xếp hàng trong đoàn người chờ nhận bánh kẹp bơ lạc miễn phí từ một nhóm thanh niên Marxist. David Butler giờ cũng đang bóc lịch, dù không ở cùng chỗ với Dan White.

 

Hôm nay Rhoda tròn ba mươi hai tuổi, hình như con bé chẳng đoái hoài gì tới chuyện này. Công việc của nó tiến triển không được tốt lắm. Trong hai tuần, con bé vẽ ba bức tranh, tất cả đều miêu tả Sinh vật từ Đầm Nước đen. Tâm trạng con bé đang tồi tệ hơn bao giờ hết, và tôi sợ phải nói chuyện với nó. Trước đây con bé từng có những trận lôi đình khủng khiếp. Một lần, khi còn nhỏ, con bé đã vung rìu hướng về phía mẹ nó. Có thể những bức tranh đầu tiên của nó giờ cũng có giá đôi chút, nhưng không bức nào tồn tại được qua tuổi thơ của con bé. Mỗi lần Rhoda nổi giận, nó sẽ giật những bức tranh từ trên tường xuống và xé vụn chúng bằng đôi bàn tay bé nhỏ của nó.

Sáng nay, con bé khiến tôi phải dài dòng với nó suốt từ sáng tới chiều cho đến khi nó cuối cùng cũng bằng lòng để tôi chưa nó đi ăn tối ở một nhà hàng trên đồi. Nhân dịp đặc biệt, tôi chọn lộ trình dài, Đường 116, một con đường quê bé nhỏ chưa đi bao giờ nối từ những thị trấn có đèn giao thông như Snead tới những thị trấn không có đèn giao thông như Bgleville. Vẻ đẹp của cảnh quan ngoài này gần như trở nên phi lý. Lũ gia súc màu bia, được ăn no quan sát chúng tôi từ đồng cỏ thật sống động trong ánh chiều tà đến nỗi mà mỗi ngọn cỏ đều trông như được vẽ tay mà thành. Những bông hoa cúc nở vào mùa thu lốm đốm trên những mương nước, chấp chới với phần nhuỵ đỏ trĩu nặng.

Rhoda nhận ra một biển quảng cáo bên đường có hình thánh giá, vài con số, và một cái điện thoại phát sáng. “Hậu Phá thai: Hi vọng,” biển đề.

“Vì lợi ích của Altoids(8) rồi,” Rhoda nói. “Hậu Phá thai: Bạc hà.”

Ở một điểm ngắm cảnh, tôi dừng xe để đón hoàng hôn, bầu trời nhuốm màu vàng cam điểm những đám mây đen báo bão. “Thật đáng xấu hổ vì con không mang theo máy ảnh,” tôi nói. Thường thì, tôi không phải một tay chơi sành sỏi cảnh quan thôn dã, nhưng bây giờ Rhoda khiến tôi trở thành một thằng khờ Ruritan(9), tuyệt vọng đưa nó chìm vào một khúc thơ trên thung lũng xanh rì nơi quê nhà.

“Ý con là,” Rhoda nói, “giữa việc phát minh ra những con virus mới và đảm bảo những đợt thuỷ triều và các hành tinh không hoạt động lệch pha, bố không thấy ung cả thủ hay sao khi chúa Jesus hay bất kì ai vẫn còn thời gian cho mấy trò tình cảm rẻ tiền?”

“Đối với bố, Rhoda, dường như Los Angeles, hay điều gì đó, đang khiến con trở nên thù địch với sự màu nhiệm.Điều gì mới có thể làm con rung động? Nếu những thứ này không thể khiến con sững sờ, hãy cho bố biết bố có thể làm gì để tạo ra một chút kì diệu cho cuộc sống của con.”

Rhoda trầm tư, trề môi ra trong khi chiêm nghiệm. “Một con Pegasus phịch một con unicorn(10),” con gái tôi cuối cùng cũng trả lời.

Khi chúng tôi tới nhà hàng, Rhoda đã khiến tôi hối hận về toàn bộ nhiệm vụ ăn tối. Con bé sẽ chế giễu phong cách trang trí giả Bavarian. Sẽ có những lời nhận xét khiếm nhã thường thấy về loại rượu địa phương. Bàn của chúng tôi chưa sẵn sàng, và tôi đi trước con gái mình đến ngồi ở quầy bar. Để làm nó khó chịu, tôi gọi một ly sâm-panh scuppernong(11).

“Hai ly,” Rhoda nói.

“Cho tôi xem căn cước nào, cưng,” người pha chế, một phụ nữ đậm người tầm tuổi tôi, nói. Rhoda lục ví. “Không phải cô, anh này cơ,” người phụ nữ nói, đong đưa tôi, ngạc nhiên chưa.

“Đỉnh,” Rhoda nói.

“Cô không nhận ra một lời khen khi cô nghe hay sao, bé yêu?” người pha chế nói với con bé, khi đưa trả tôi bằng lái xe. “Có điều gì mà tôi không sẵn sàng bỏ ra để có được một người đàn ông giỏi giấu tuổi đến thế này.”

Tôi vừa thấy Rhoda rút ra những con dao dài nhất của nó chỉ vì những sự coi thường nhẹ nhàng hơn thế này. Tôi nghĩ đến cảnh tượng ấy mà thất kinh. Thay vào đó, con gái tôi mỉm cười và trườn tay quanh cổ tôi. “Ồ, ông ấy không phải bồ của tôi,” con bé nói, vân vê ngón tay theo vành tai tôi. “Ông ấy phải mua cho tôi, nhưng tôi sẽ để ông ấy chọn loại rẻ thôi.”

 

Todd Toole gọi từ Idaho. Ông ấy nói với tôi bằng thái độ ăn năn hấp tấp khiến cho giọng nói cứ bị đứt quãng, y như một thằng nhóc. Vấn đề là ông ấy cần tiền mặt. Ông ấy phải khâu mười mũi ở mặt và ông đã dùng tiền ăn để chi ở phòng cấp cứu. Vậy mà ông ấy vẫn không nói lời nào công kích Jason Bell, người mà, mãi sau mới biết, đã quay lại Idaho. “Anh muốn căm tôi sau chuyện này, Coates, cứ việc. Nhưng anh sẽ không căm tôi hơn mảy may chút nào so với tôi tự căm chính mình. Tôi biết tôi quật buồi vào mặt anh rồi, anh bạn, nhưng tôi đã không có ngụm bia nào suốt ba ngày rồi, và tôi sẽ không ngủ cho tới khi chúng ta hoàn toàn giải quyết xong. Tôi sẽ sửa chữa vụ này.”

Đây là bộ mặt Jekyll(12) của Todd, tôi biết ông ấy nói thật lòng tất cả mọi chuyện. Có lẽ tôi là người quen cuối cùng của Todd sẽ không gọi cảnh sát khi tôi thấy ông ấy ở cửa. Điều này có ý nghĩa với ông ấy, nên thế. Cuộc gọi này không phải vì tiền mà là để đảm bảo rằng ông ấy không phá huỷ hoàn toàn cái thể loại tình bạn dị thường căng thẳng nào đó tồn tại giữa chúng tôi. Dù sao thì Todd là người tồi tệ nhất mà tôi từng có hơn một cuộc chuyện trò cùng, và dù sao tôi biết ông ấy sẽ trở lại chua ngoa và chó đẻ trước khi rút chỉ, trái tim ông ấy chưa hoàn toàn mục ruỗng. Tôi bảo ông ấy không phải lo, rằng nếu ông ấy cư xử ổn định tôi sẽ chịu phân nửa viện phí khi ông ấy trở về nhà. Tôi trân trọng chúc Todd một cuộc sống tốt đẹp, theo cách mà bạn trân trọng chúc cho những vết loét trên người một con gia súc đi lạc chóng lành.

 

Tuần lễ đầu tiên của tháng Mười một đến và đi mà không có ngân phiếu hay cuộc gọi nào từ Armando Colón. Tôi thử gọi cho cậu ta và nhận được tiếng sáo ướt át của giai điệu “không liên lạc được.”

Tôi làm một chuyến đi thăm nhà ở phố Kado. Giả như tôi hào phóng hơn với Rhoda, bớt khó tính hơnvề quan điểm của con bé về tôi, tôi sẽ mời nó tới và đặt giá vẽ của nó trong sân. Đây chính là nơi dành cho Rhoda, một loại nhà nghỉ đểu thu nhỏ. Bốn khối nhà một tầng bằng gạch Baptist, bị hư hỏng nhẹ chỗ này chỗ kia bởi tranh graffiti bằng phấn màu theo tông lễ Phục sinh trên lối đi bộ của bọn nhỏ. Cái sân là một con dốc đầy bụi khô, trống trơn ngoại trừ một giàn trống trẻ con lật úp trong vỏ lốp xe. Không lâu nữa, chỗ này sẽ thuộc về ngân hàng. Nhưng nếu tôi tiến gần được tới mức giá mà tôi đòi cho ngôi nhà của gia đình Pruitt ở Idaho, tôi có thể mua mấy căn hộ này trở lại. Bốn mười phần trăm của món tôi đang nợ sẽ là lời đề nghị hợp lý. Khu này vẫn có triển vọng. Nó chỉ tạm chững lại ở thời điểm này thôi.

Cửa nhà Armando, căn Số 3, lật mở khi tôi gõ, vì cái ổ khoá đã biến mất. Khi những người thuê căn Số 4 chuyển đi, họ bỏ tôi lại với mấy món đồ nhà thổ tại gia đơn giản đã qua sử dụng: ba tấm đệm ướp nước hoa và một cái thùng rác ba mươi ga-lông đầy ự bao cao su đã qua sử dụng. Armando, người doanh nhân chỉn chu, không để lại nhiều thứ trừ mấy que diêm bỏ đi trên sàn. Không có mạng nhện ở góc nhà. Mùi nước lau nhà Pine-Sol trong không khí. Secon Piedmont Saving & Loan, tuy thế, sẽ không vui vẻ gì khi phát hiện ra những gì cậu ta mang đi mất: mấy cánh cửa chớp của tủ quần áo trong phòng ngủ, thiết bị cố định trong phòng tắm, vòi nước trong bếp, và cái chậu rửa bát hai ngăn bằng thép không gỉ. Bếp lò và tủ lạnh cũng biến mất, hai khoảng sơn dầu bóng sàn trống trải làm nổi bật sự thiếu vắng của chúng. Dấu hiệu duy nhất của những năm Armando ở đây là một tờ giấy ghi chú Post-it, dán trên cửa số bên trên cái lỗ ở bàn bếp nơi từng là chỗ của chậu rửa bát.

Cái ghi chú không phải cho tôi mà là cho cậu ta, một lời khẳng định nhỏ nhỏ viết bằng tiếng mẹ đẻ của cậu ta: “El dinero viene fácilmente y con frecuencia.” Tôi biết một chút tiếng Tây Ban Nha. “Tiền kiếm dễ và đều đặn” là ý nghĩa của câu nói. Tôi bỏ tờ giấy ghi chú vào ví và để mặc nó ở đó.


(1) ND: ý nói danh sách tội phạm được công bố hàng tháng.

(2) ND: Malcom McDowel là diễn viên người Anh, nổi tiếng với các vai hài và phản diện.

(3) ND: Gagosian là hệ thống phòng triển lãm tranh được thành lập bởi Larry Gagosian.

(4) ND: Second PiedmontSaving & Loan là một trong những tổ chức chuyên về cho vay trong lĩnh vực bất động sản ở Mỹ.

(5) ND: khoản vay bong bóng (balloon loan) là khoản vay mà lần thanh toán cuối cùng có giá trị lớn hơn nhiều so với những lần thanh toán định kỳ.

(6) ND: potluck là loại hình tiệc mà mỗi người tham gia sẽ đem đến một món ăn tự chuẩn bị.

(7) ND: bộ phim Creature from the Black Lagoon sản xuất năm 1954, đạo diễn Jack Arnold.

(8) ND: Altoids là hãng sản xuất kẹo bạc hà.

(9) ND: Ruritan National là câu lạc bộ cung cấp dịch vụ nằm ở các thị trấn nhỏ và khu vực nông thôn Mỹ với tiêu chí “Học bổng, Thiện chí và Dịch vụ Cộng đồng.”

(10) ND: những con thú trong thần thoại Hy Lạp, Pegasus là con ngựa thần trắng muốt có cánh như chim đại bàng, unicorn (kỳ lân) là con ngựa có một sừng trên đầu và có thể có cánh. Vì không có có từ tiếng Việt tương ứng cho cả hai con vật nên tôi giữ nguyên tiếng Anh trong câu văn.

(11) ND: loại rượu vang làm từ loại nho muscadine có nguồn gốc từ lưu vực sông Scuppernong ở Bắc Carolina.

(12) ND: bắt nguồn từ cuốn tiểu thuyết Strange Case of Dr. Jekyll and Mr. Hyde (1886) của nhà văn Robert Louis Stevenson, về sau ‘Jekyll and Hyde’ trở thành thành ngữ ám chỉ con người có hai mặt tính cách, một tốt đẹp và một xấu xa.

Copyright © 2010 by Wells Tower.

ThKh chuyển ngữ không có sự đồng ý của tác giả.

———-

ThKh – 2019

ThKh là một bút danh khác của ChuKim, một người viết tự do, sống và yêu tại một ngôi làng mang tên thành phố. Nếu có thể, hãy ủng hộ và khích lệ bằng cách đọc và chia sẻ những gì anh viết trong khả năng của bạn. Xin cảm ơn.

– natchukim.cogaihu@gmail.com –

PS: Tất cả nội dung trong blog này đều được tuyên bố quyền sở hữu và quyền tác giả về nội dung, ngoại trừ những bài sưu tầm có đề rõ. Mọi trích dẫn, đăng lại, vui lòng ghi rõ nguồn. 

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s