Con chó đi hoang

Đây là câu chuyện về một con chó.

Một ngày nọ, nó, một con chó lớn khôn, lặng ngắm mọi vật quanh mình. Nó ngước mắt lên hàng cây, lên những căn nhà, qua những góc phố, những con người lại qua, đám thú cưng đủ các loại chó mèo chim chuột thậm chí đã đi cả vào thơ ca nhạc hoạ hay nghệ thuật diễn xuất cho loài người tìm chút hơi ấm niềm vui. Nó quan sát tất cả, và ngẫm nghĩ. Mới chỉ gần đây thôi, nó hình thành thói quen ngẫm nghĩ, sau khi những nhí nhảnh láu lỉnh của một thời trẻ dại đã ở lại phía sau. Nó chờ người chủ của nó trở về sau một ngày làm việc, và nó suy nghĩ.

Nó nghĩ gì nhỉ, một con chó khi suy nghĩ, thì sẽ nghĩ gì?

Con chó nghĩ về chính nó. Nó nghĩ về chính nó. Dòng suy nghĩ miên man cuồn cuộn tuôn trào trong buổi chiều nắng trút như thác đổ. Nó chỉ nghĩ về chính nó, về quá khứ, về hiện tại, về tương lai. Con chó chỉ nghĩ về chính nó. Rồi nó tự hỏi, một câu hỏi phi thường hiện lên trong tâm trí nó, nó tồn tại vì điều gì? Câu trả lời bật ra thật giản đơn và nhanh chóng: người chủ. Người chủ của nó, người vẫn cho nó ăn, vui đùa cùng nó, dắt nó đi dạo, dạy nó những trò vớ vẩn mà nó nhận ra nếu nó làm theo thì người ấy sẽ vui. Người chủ là tất cả cuộc sống của nó.

Con chó trào nước mắt. Có một cái gì vừa sụp đổ trong lòng nó. Chỉ trong một giây phút, bản năng sâu thẳm bất chợt trỗi dậy, giáng thẳng một cú đấm khủng khiếp vào bản năng đương đại của con chó. Nó muốn một cuộc sống hoang dã, nó chưa bao giờ ham muốn điều gì cho bản thân nó nhiều đến thế. Nó chỉ muốn nghĩ về chính nó. Và rồi từ giây phút ấy, nó bắt đầu có lựa chọn.

Khi đứng trước lựa chọn giữa làm chó nhà và chó hoang, một tiếng gọi lạ kì từ trong sâu thẳm nội tâm đã bùng nổ dữ dội, thôi thúc con chó dấn thân vào đời sống của một kẻ lang bạt kì hồ, ồ, cũng đúng lắm, một con chó vùng thoát khỏi sức nặng của hàng ngàn năm thuần hoá để trở lại là một con sói hoang dại đi tới đi lui ngang dọc khắp đất trời. Và con chó đã bắt đầu cuộc hành trình của mình bằng khoảnh khắc tái sinh như vậy.

Nó bỏ đi, vĩnh viễn không bao giờ trở về.

Con chó đã chính thức trở thành một con chó hoang, sống đời phiêu bạt, kiêu hãnh và tự do. Hơi thở của nó là hơi thở của tổ tiên nó vọng về, chuyển động của nó mãnh liệt và tự tin hệt như những con sói nó từng được thấy trên tivi của loài người. Nó rong ruổi khắp thành phố, có lúc nó tụ bầy với những con chó hoang khác, có lúc nó lại đơn độc một mình, có sá chi, mãnh thú là phải đi một mình.

Con chó, bây giờ đã là mãnh thú đi hoang, đối mặt với thực tế khắc nghiệt của đời sống tự do bằng tất cả trí tuệ và bầu nhiệt huyết mà nó có, dù gì thì giống loài của nó đã sát cánh bên cạnh giống loài bá chủ của thế giới này hơn bất kì loài động vật nào khác. Chẳng gì có thể làm khó được nó.

Nó lục tìm thức ăn trong sọt rác, không thơm ngon nóng sốt như trong quá khứ khi nó còn là một con thú cưng vẫn thường được thưởng thức, nhưng nào có hề chi, nó không ở đây để mưu cầu sự sang trọng tiện nghi. Nó xin ăn từ những người trong thành phố, đó chính là thành quả mà hàng ngàn năm thuần dưỡng và tiến hoá mang lại, nó biết cách giao tiếp với loài người, và họ cảm giác được sự đáng tin ở nó. Đôi lần, nó đuổi theo và tiêu diệt lũ chuột cống, rồi ăn thịt chúng, lũ chuột này vốn cũng ăn đủ thứ thực phẩm trong thành phố này, lại sẵn đó, không hiếm hoi như những lần nó có thể nếm trải mùi máu sặc vị nhân tạo của vài con gà lơ ngơ đi lạc. Có những ngày nó bị đói, tất nhiên, không dễ dàng gì thì mới là đời thú hoang. Nó kiên nhẫn, lặng lẽ lê bước trên các nẻo đường, rình rập và chờ đợi một cơ hội được ăn.

Nó ngủ bờ ngủ bụi. Ngủ bên hiên nhà người ta, ngủ bên bờ sông, ngủ cạnh gốc cây, ngủ dưới ghế đá, ngủ trong sân các trụ sở cơ quan vắng vẻ khi đêm về, ngủ dưới gầm xe hơi. Nó ngủ ở bất kì đâu có thể, bất chấp nắng mưa, bất chấp những loài côn trùng cặn bã thối tha. Đương nhiên là phải vậy, nó ở đây đâu phải để mưu cầu chăn ấm nệm êm hay hơi người bên cạnh, chỉ cần đủ an toàn, nó sẽ hạ xuống cho một giấc hoang đàng. Nói về chuyện an toàn là bởi, nó còn phải đối phó với đủ loại kẻ thù. Từ lũ chó nhà khiến nó đôi lúc nhớ lại bản thân mình những ngày xưa cũ, cho tới những con chó hoang như nó, dù đám này còn lâu mới có được khí phách kiêu hùng như nó, chúng đều mang trong mình cái thói hoạt động theo lãnh thổ, mặc dù bản chất của lãnh thổ là gì, còn lâu chúng mới biết. Những trận chiến với bọn động vật hoang khiến nó tôi luyện được bản thân, tìm về với những khao khát cuồng nhiệt thầm kín vốn đã từ lâu chôn sâu trong mọi ngóc ngách cơ thể. Và trên hết, con người, chỉ có cuộc sống tự do điên dại này mới dạy cho nó rằng con người không chỉ là biểu tượng của ấm êm, mà còn có thể là kẻ thù tối thượng của nó. Con chó suýt bị lũ trộm chó tóm được mấy lần, nó đều thoát thân ngoạn mục. Nó cũng bị những người mặc đồng phục đuổi bắt, và vượt qua. Nó trui rèn bản thân để tồn tại. Từng tế bào của nó tận hưởng mỗi thời khắc qua đi bằng tất cả những khoái lạc hay khổ đau tự thân có được.

Con chó, hẳn nhiên, có nhiều bạn tình. Nó là một mãnh thú đơn độc với niềm kiêu hãnh và trí tuệ tuyệt luân, một lẽ hiển nhiên là nó thu hút được bạn tình, những con chó hoang mà nó tin rằng ít nhiều có được những phẩm chất ưu tú của sự thức tỉnh. Dòng máu này, nhịp đập này, hơi thở này, tri giác và bản năng này phải được truyền lại, phải được sinh sôi. Dẫu cho đời sống hoang dại đầy khốc liệt sẽ làm cho những thế hệ sau của chúng gặp phải khó khăn thực sự trong quá trình lớn khôn. Không sao, gian khó sẽ tạo nên những sinh mệnh của kì tích.

Con chó sinh tồn theo đúng nghĩa. Cho đến một ngày, nó dừng lại, bình thản quan sát tất cả, và suy nghĩ về chính nó. Cuộc đời của con chó không có gì phải hối tiếc, nó đã sống qua tất cả những tầng bậc của cuộc sống nhân tạo, một cuộc sống nhân tạo hoang dã, cuồng điên, say mê và lãng mạn, mà loài người đã tạo ra cho giống loài của nó.

Thêm lần nữa, nó rơi nước mắt và nghe tiếng lòng mình nấc lên.

———-

ChuKim – 2019

ChuKim là bút danh của một người viết tự do, sống và yêu tại một ngôi làng mang tên thành phố. Nếu có thể, hãy ủng hộ và khích lệ bằng cách đọc và chia sẻ những gì anh viết trong khả năng của bạn. Xin cảm ơn.

– natchukim.cogaihu@gmail.com –

PS: Tất cả nội dung trong blog này đều được tuyên bố quyền sở hữu và quyền tác giả về nội dung, ngoại trừ những bài sưu tầm có đề rõ. Mọi trích dẫn, đăng lại, vui lòng ghi rõ nguồn.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s