tao đéo yêu nước

chúng mày ra đây

ra giữa trời đất này

giữa muôn triệu ánh mắt

giữa cuộc đời đầy rẫy những điều đắng cay

ngẩng mặt lên

giương mắt lên mà nhìn tao

vểnh tai lên mà nghe tao nói

đọi máu của một con người

 

tao đéo yêu nước

yêu làm gì khi đó là một gánh nặng

hàng ngày đè trĩu vai tao

tao phải ngược xuôi gồng gánh cuộc đời

mà nào có bình lặng

tao ra đường sợ xe đâm

tao ăn uống sợ bị đầu độc

tao hít thở sợ cái chết từ từ

tao làm ăn sợ lọc lừa

tao nhìn quanh sợ dối trá

tao sợ

những cái miệng dẻo quẹo

những bàn tay tàn bạo

những ánh mắt mới vừa đây thôi hẵng còn đon đả nói cười

 

tao đéo yêu nước

yêu làm gì khi đó là một định nghĩa

chúng mày gạch chân đập bảng

nhịp dùi cui và chĩa nòng súng vào những tràng pháo tay

chúng mày bắt nhịp đồng thanh

những lời ngây ngô rỗng tuếch

đôi mắt chúng mày trừng trừng như ăn tươi nuốt sống xem tao có yêu nước không

 

tao đéo yêu nước

yêu làm gì khi chẳng có quá khứ chẳng có hiện tại chẳng có tương lai

lúc nào cũng muôn năm vạn tuế thì làm gì còn bố cục thời gian

chúng mày tẩy xoá quá khứ của cha ông tao

chúng mày bóp nặn tương lai của con cháu tao

chúng mày phóng uế vào hiện tại của tao và của cả chính chúng mày

tất cả trở thành một mớ bầy nhầy không ra hình hài không ra cảm giác

những tiếng kêu yếu ớt rời rạc

đau thương như thể lời tuyệt vọng sau cuối của đời người

 

tao đéo yêu nước

yêu làm gì khi đó là đất nước của chúng mày

chúng mày kè kè loài đầu trâu mặt ngựa

chúng mày lăm lăm bắp thịt và vũ khí

chúng mày xiết thòng lọng vào lòng dân tộc

bắt phải nôn ra xương, máu, ruột, gan

cho tới khi úa tàn

 

thế thì

tao đéo yêu nước

 

tao đéo yêu nước

yêu làm gì khi chúng mày giam giữ lòng yêu nước làm con tin

bắt tao phải cúi đầu câm lặng

bắt tao phải hèn đớn van xin

được đứng trên mảnh đất của chính mình

yêu làm gì khi chúng mày ngày ngày hả hê

chỉ biết có tiền, tiền, tiền, tiền

chỉ biết còn tiền thì còn mạng

 

tao đéo yêu nước

tao nhổ toẹt vào lòng yêu nước của chúng mày

yêu làm gì để rồi phải mang gông cùm của lương tri

phải chịu ngục tù trói buộc của lòng người

yêu làm gì để rồi thành công là bỏ đi và trở về là điên dại

yêu làm gì khi chẳng còn ai đủ bình tĩnh mà ngồi lại

cùng nói chuyện nước non

tất cả chỉ quay cuồng quanh số phận

những kẻ còn một chút mảy may le lói

ngay lập tức bị nguyền rủa và nhấn xuống tận đáy cuộc đời

trời ơi

 

tao đéo yêu nước

biết yêu gì khi chẳng còn gì để mà yêu

sự tử tế và lòng nhân hậu trở thành những điều xa xỉ

sự dũng cảm và lòng nhiệt huyết bị cười nhạo và chịu đựng những lời mai mỉa xuẩn ngu

nỗi buồn thời cuộc ri rỉ như chảy ra từ vòi nước tập thể năm mươi năm chưa được thay mới

nói chuyện văn hoá khoa học nghệ thuật làm gì khi không có tự do

và bất chấp những điều người ta lắng lo về vận mệnh

chúng mày tiếp tục cắn xé từng mảnh hồn

như loài cầm thú ngoi lên từ địa ngục

 

biết yêu nơi nào khi chẳng còn gì để mà yêu

làng quê không ra làng quê

phố thị chẳng ra phố thị

nông thôn bị biến thành những cục bê tông ớn lạnh

thành phố trở thành mớ hổ lốn xà bần

rừng nào là rừng vàng, biển nào là biển bạc

vàng bạc nỗi gì khi trơ ra chỉ còn cái chết

chúng mày vơ vét phá huỷ bằng sự thèm khát đến ghê người

không còn gì nơi đáy mắt

lòng người cứ mỗi ngày lại ly tán muôn phương

 

biết lấy gì để yêu khi chính chúng mày đẩy tao đến tận chân tường

ngày đêm chỉ biết mê mải nghĩ đến tiền

dạy nhau toàn những điều đổi trắng thay đen

tự vả vào miệng mình ngay khi vừa dứt lời đạo đức

quanh năm suốt tháng chỉ biết sồn sồn cuồng điên những chuyện tầm xàm

hay tự ái như thể bị ma làm

ôm trong lòng mặc cảm của ngu dốt và đói nghèo mà không hề hay biết

nhắc đến đất nước chỉ có nỗi hổ thẹn

đau đớn thay cho chính bản thân mình

đã quá nhiều lần tự nhủ rằng sẽ đến lúc bình minh

có hay đâu triền miên sống trong đêm giữa ban ngày

chuyện đời

hay chuyện trả vay

 

và bây giờ chúng mày bảo tao phải yêu nước ư?

 

có những ngày lồng ngực tao đập loạn

gan ruột tao cháy tàn

mắt tao khô rang và môi tao mặn đắng

tao gọi một lần cuối

chúng mày ra đây

và nghe cho rõ những lời nói này

tao đéo yêu nước

———-

ChuKim – 2019

ChuKim là bút danh của một người viết tự do, sống và yêu tại một ngôi làng mang tên thành phố. Nếu có thể, hãy ủng hộ và khích lệ bằng cách đọc và chia sẻ những gì anh viết trong khả năng của bạn. Xin cảm ơn.

– natchukim.cogaihu@gmail.com –

PS: Tất cả nội dung trong blog này đều được tuyên bố quyền sở hữu và quyền tác giả về nội dung, ngoại trừ những bài sưu tầm có đề rõ. Mọi trích dẫn, đăng lại, vui lòng ghi rõ nguồn.