Truyện ngắn: Lenny yêu Eunice – Gary Shteyngart

Gary Shteyngart (1972-) sinh ra tại Leningrad, Liên bang Xô viết (cũ), năm 7 tuổi ông theo gia đình chuyển đến New York, Mỹ. Năm 2002, ông ra mắt tiểu thuyết đầu tay The Russian Debutante’s Handbook, tiếp sau đó là các tiểu thuyết Abdurdistan (2006), Super Sad True Love Story (2010) và tập hồi ký Little Failure: A Memoir (2014).

Gary Shteyngart (Grafilu - newyorker.com).jpg
Minh hoạ: Grafilu – newyorker.com

‘Lenny yêu Eunice’ (Lenny hearts Eunice) là truyện ngắn trích đoạn từ tiểu thuyết Super Sad True Love Story của Gary Shteyngart được đăng trong tuyển tập 20 under 40 (2010) của tạp chí The New Yorker. Super Sad True Love Story là tiểu thuyết giả tưởng lấy bối cảnh thế giới tương lai, trong đó có các công nghệ, hệ thống kết nối khác với thế giới hiện tại, để hiểu thêm về các khái niệm và thuật ngữ trong truyện, vui lòng đọc ở đây.


Lenny yêu Eunice

Ngày 1 tháng Sáu, Rome.

Nhật ký may mắn! Nhât ký không xứng đáng! Kể từ hôm nay trở đi, cậu sẽ có chuyến du hành phiêu lưu vĩ đại bậc nhất được cam đoan thực hiện bởi một người đàn ông nhút nhát, xoàng xoàng cao sáu mươi chín inch, nặng một trăm sáu mươi pound, với chỉ số khối cơ thể đạt 23.6, ở mức hơi hơi nguy hiểm. Kể từ hôm nay trở đi, cậu sẽ cùng tôi trên chuyến đi hướng tới sự bất tử. Tại sao lại “từ hôm nay trở đi” à? Bởi vì hôm qua tôi đã gặp Eunice Park, và nàng sẽ duy trìtôi mãi mãi. Nhìn kĩ tôi xem nào, nhật kí. Cậu thấy gì? Một người đàn ông nhỏ con có khuôn mặt như một chiếc tàu chiến màu xám chìm nghỉm, đôi mắt ướt tò mò, quả trán dô bóng loáng mà cả tá người thượng cổ có thể vẽ lên đó thứ gì hay ho, cái mũi diều hâu đậu trên cái miệng nhỏ nhăn nheo, và, từ phía sau, một mảng hói đang lớn dần tạo hình đúng y theo dáng bang Ohio rộng lớn, với thủ phủ của nó, thành phố Columbus, đánh dấu bằng một cái nốt ruồi nâu thẫm. Thường ngày tôi trông như một streamtrên MạngKhủngHoảngcủa ông Bộ trưởng Quốc phòng Rubenstein đầy hoang mang của chúng ta, run rẩy suốt buổi họp báo sau khi các đơn vị quân đội của chúng ta bị định vị ở Caracas. Nhẹ bẫng. Sự nhẹ bẫng là lời nguyền rủa của tôi theo mọi nhẽ. Một thân hình tầm tầm trong một thế giới mà chỉ có thân hình phi thường mới làm nên chuyện. Một thân hình ở vào độ tuổi ba mươi chín mà đã bị hành hạ bởi lượng chất béo LDL quá cao, hoóc môn ACTH quá cao, tất tật những thứ gây hại cho tim, phân tách gan, phá huỷ mọi hi vọng đều quá cao.

Một tuần trước, trước khi Eunice cho tôi lý do để sống, cậu không nhận ra nổi tôi đâu, nhật ký ạ. Một tuần trước, tôi không tồn tại. Một tuần trước, trong một nhà hàng ở Rome, tôi lấy ra cái äppärät cũ rích của mình, nó có bề mặt hoàn thiện bằng gỗ óc chó theo phong cách retro và cái màn hình bám bụi nhấp nháy lượng dữ liệu tải chậm, cố gắng tìm một bài viết về việc liệu có Cá Nhân Giá trị Ròng Caonào trong phòng hay không—cơ hội cuối cùng để tìm khách hàng mới cho sếp tôi, Joshie, sau khi phát hiện ra chỉ có tổng cộng một kháchtrong suốt cả năm tôi ở Ý cố gắng nhét Sản phẩm của chúng tôi vào hệ thống RácÂu giàu có nhưng không thân thiện. Tôi đã tiếp cận một khách hàng tiềm năng, một Cá Nhân Giá trị Ròng Caocuốn hút kiểu cổ điển. Ông ta ngước lên từ món bollito mistocho mùa đông của ông ta, nhìn thẳng qua tôi, lại nhìn xuống cuộc làm tình cuồng nhiệt giữa bảy miếng thịt và bảy loại sốt rau của ông ta, lại nhìn lên, nhìn thẳng qua tôi thêm lần nữa. Rõ ràng là để một thành viên của tầng lớp thượng lưu nhận ra tôi thậm chí chỉ là hơi hơi, thì đầu tiên tôi sẽ phải bắn một mũi hoả tiễn vào một con nai đang nhảy múa hoặc là bị một nguyên thủ quốc gia sút vào tinh hoàn.

Và chưa hết, Lenny Abramove, người viết nhật ký khiêm tốn của cậu, con người bé nhỏ vô giá trị của cậu, sẽ sống mãi mãi. Theo như Điều Phối Viên (cấp G) Tiếp Cận Những Người Yêu Cuộc Sốngcủa Bộ Phận Dịch Vụ Hậu-Nhân thuộc Tập Đoàn Staatling-Wapachung, tôi sẽ là người đầu tiên bước vào đời sống vĩnh cửu.

Trong một năm ở Rome, tôi giữ một cuốn sách bìa mềm ở đầu giường: “Đời Nhẹ Khôn Kham,” dĩ nhiên. Mỗi sáng tôi đều đọc lại trang 8 và những câu tôi đã gạch chân như một đứa trẻ vị thành niên u buồn, chưa biết mùi tình dục mà đã dự đoán trước chiếc giường nơi nó sẽ qua đời: “Cái gì xảy ra chỉ một lần . . . tốt hơn đừng bao giờ xảy ra. Chúng ta sống chỉ một lần, tốt hơn đừng bao giờ sống.(1)” Ở bên cạnh tôi viết hoa bằng chữ hình khối theo kiểu tuổi dậy thì: “CHỦ NGHĨA YẾM THẾ CHÂU ÂU HAY SỰ THẬT QUÁ ĐỖI ĐÁNG SỢ???” Có thể chính cuốn sách này đã lần đầu tiên phát lộ cuộc tìm kiếm sự bất tử của tôi. Bản thân Joshie có lần đã nói với một khách hàng vô cùng quan trọng, “Cuộc sống vĩnh hằng là cuộc sống duy nhất có giá trị. Mọi sự còn lại đều chỉ là cánh bướm đêm vờn quanh ánh đèn mà thôi.” Ông ta đã không hề nhận ra tôi đứng ở cửa văn phòng ông ta. Tôi đã quay lại bàn làm việc của mình trong nước mắt, cảm thấy bị bỏ rơi vào trong hư không, giống như, bị choáng váng bởi lời lẽ khác thường đậm chất thơ của Joshie. Ý nói là đoạn nói về bướm đêm.

Đây là cách tôi nhìn nhận. Tiền bạc cân bằng cuộc sống. Tôi ước chừng, ngay cả các phép điều trị sơ bộ chống chuyển đổi từ cấp tính sang mãn tính giai đoạn hai—ví dụ như, việc truyền MáuThôngMinh để điều chỉnh hệ tim mạch lố bịch của tôi—sẽ tốn ba triệu nhân dân tệ mỗi năm. Mỗi giây tôi ở Rome, say sưa kiến trúc, ăn uống lượng đường hàng ngày đủ để giết một người nông dân trồng mía ở Cuba, là tôi đã lát gạch cho con đường thu phí dẫn tới cái chết của chính mình.

Nhưng đừng vội chôn tôi, nhật ký phán xét ạ. Trái tim mới của Lenny đập những nhịp thuyết phục hơn trái tim cũ nhiều. Eunice Park sẽ cứu tôi. Cậu cứ chờ xem.

Đêm hôm qua, đêm nghỉ phép châu Âu cuối cùng, tôi tự nhủ, Hãy nhớ chuyện này, Lenny. Nuôi dưỡng cái nhạy cảm hoài cổ về điều gì đó, hoặc mày sẽ không bao giờ nhận ra điều gì là quan trọng. Hãy nhớ mày đã gặp Eunice thế nào trong bữa tiệc cuồng nhiệt cuối cùng theo kiểu Rome của mày, cách mà mày đã giải cứu nàng khỏi cái vụ quên tên, nhà điêu khắc người Mỹ mắc bệnh tiểu đường với cây chổi lau nhà theo phong cách Beatlesvà hàm răng mòn vẹt, cách mà mày kéo người phụ nữ kích thước nano ấy dành cả đêm với mày.

Nhưng đoạn cuối của cái đêm được nhắc đến ấy thì tôi lại chỉ nhớ được chút đỉnh. Cứ cho là tôi đã uống đi. Uống cạn cả nỗi sợ (nàng quá đỗi đáng sợ). Uống cạn cả niềm hạnh phúc (nàng quá xinh đẹp). Uống cho tới khi hàm răng và nguyên cả miệng tôi chuyển sang màu đỏ sẫm ruby và vị cay nồng trong hơi thở của tôi và mồ hôi túa ra phản bội những năm tháng đã qua của tôi. Và nàng cũng uống. Một mezzolitrođầy ự theo kiểu địa phương trở thành một litrođầy đủ, và rồi sau đó là hai litrirồi một chai gì đó có thể là Sardinian nhưng theo nghĩa nào đi nữa thì cũng đặc còn hơn cả máu bò.

Cần nhiều đĩa đầy ự thức ăn thì mới giải quyết được vụ quá đà này. Chúng tôi đã nhai đầy cân nhắc món thịt má lợn bucatini all’amatriciana, nhồm nhoàn một đĩa mỳ Ý với cà tím cay, và gảy ăn từng miếng thịt thỏ nhúng dầu ô liu. Tôi biết tôi sẽ nhớ chuyện này khi quay lại New York, kể cả ánh đèn tuýp tồi tệ đã làm lộ hết cả tuổi thật của tôi—các nếp nhăn quanh mắt tôi, con đường đơn cao tốc và ba con đường tỉnh lộ chạy qua trán tôi, hậu quả của nhiều đêm thức trắng lo âu về những áp lực không được thanh khoảnvà khoản thu nhập tiết kiệm cẩn thận của tôi, nhưng chủ yếu là về cái chết.

Tôi nói bây giờ tôi không muốn rời khỏi Rome vì tôi đã gặp nàng.

Nàng nói tôi đúng là một gã đụt, nhưng là một gã đụt biết làm cho nàng cười.

Tôi nói với nàng tôi muốn nhiều hơn là làm cho nàng cười.

Nàng nói tôi nên biết ơn vì những gì tôi có.

Tôi nói nàng nên chuyển tới New York cùng tôi.

Nàng nói nàng có thể là đồng tính nữ.

Tôi nói công việc của tôi là cuộc sống của tôi, nhưng tôi vẫn còn chỗ cho tình yêu.

Nàng nói tình yêu chẳng liên quan gì ở đây cả.

Tôi nói cha tôi là một người gác cổng đã về hưu có sở thích đi câu cá.

Nàng nói cha nàng là một bác sĩ phẫu thuật có sở thích đấm vào mặt vợ và các con gái của ông.

“Ôi,” tôi nói. Eunice Park nhún vai và tự bỏ qua cho mình. Trên đĩa của tôi, quả tim nhỏ nhắn của con thỏ treo lơ lửng trong lồng ngực nó. Tôi lấy tay ôm đầu và tự hỏi liệu mình có nên bỏ vài euro lên bàn rồi đi luôn không.

Nhưng không lâu sau, tôi thấy mình đi trên con phố leo đầy cây thường xuân, cánh tay ôm lấy thân hình nhỏ nhắn, thơm tho của Eunice Park. Nàng có vẻ như đang trong tâm trạng tốt, hứa sẽ hôn tôi, rồi chê tiếng Ý của tôi kém. Nàng e thẹn, cười khúc khích, đầy tàn nhang dưới ánh trăng, say xỉn, khóc lóc kém trưởng thành những “Anh im đi, Lenny!” và “Anh đúng là một tên ngốc!” Tôi nhận ra nàng đã thả búi tóc và giờ thì mái tóc ấy thăm thẳm, bất tận và dày như dây bện vậy. Nàng hai mươi tư tuổi.

Căn hộ của tôi chỉ có thể kê được một tấm đệm đơn rẻ tiền và một cái vali mở bung hoàn toàn, đựng đầy sách. (“Bạn bè học ngành chữ nghĩa của em ở Elderbird thường gọi mấy thứ ấy là ‘cái chặn cửa’ “ nàng kể với tôi.) Chúng tôi hôn nhau, một cách lười nhác, cứ như nó chẳng là gì, rồi vồ vập, đúng như chúng tôi muốn. Có một vài vấn đề. Eunice Park không cởi áo lót (“Em chẳng có ngực đâu”), còn tôi thì quá say và hoảng nên chẳng cương lên nổi. Nhưng dù sao thì tôi cũng không muốn giao hợp. Sáng hôm sau, nàng đủ tử tế để giúp tôi xếp đồ vào vali, không có nàng thì không đóng nó vào nổi. “Anh làm như thế không đúng rồi,” nàng nói, khi nhìn thấy tôi đánh răng. Nàng bắt tôi lè lưỡi ra và chải thô bạo lên bề mặt tím ngắt của nó bằng bàn chải đánh răng. “Đấy,” nàng nói. “Khá hơn đấy.”

Trên taxi ra sân bay, tôi cảm thấy ba nỗi dằn vặt của hạnh phúc, cô đơn và hụt hẫng xảy đến cùng một lúc. Nàng đã bắt tôi rửa môi và cằm thật kỹ để xoá sạch mọi dấu vết về nàng, nhưng hơi kiềm nồng của nàng vẫn vương lại trên chóp mũi tôi. Tôi khịt mũi rất mạnh trong không khí, cố gắng nắm bắt bản chất của nàng, nghĩ về việc tôi sẽ dụ nàng đến New York ra sao, biến nàng thành cả cuộc đời tôi, cuộc đời vĩnh hằng của tôi. Tôi chạm vào hàm răng được đánh chuyên nghiệp của mình và vuốt ve những sợ lông xám xổ ra phía dưới cổ áo sơ mi, thứ nàng đã kiểm tra kĩ lưỡng trong ánh bình minh mong manh. “Dễ thương,” nàng đã nói vậy. Và rồi, bằng một cảm giác tuyệt vời của trẻ nhỏ, “Anh già rồi, Len ạ.”

Ngày 1 tháng Sáu: Từ tài khoản GlobalTeens của Eunice Park.

Euni-Tard Abroad gửi Grillbitch.

Chào, Gấu Trúc Quý Phái!

Chà, đoán được không? Tớ đã gặp anh chàng đáng yêu nhất Rome. Anh ấy đúng là kiểu tớ thích, cao, ngoại hình hiểu Đức, rất ra dáng tay chơi học trường nhà giàu, nhưng không phải một thằng tồi. Giovanna giới thiệu tớ với anh ấy—anh ấy đến Rome làm việc cho LandO’LakesGMFordCredit! Thế là tớ tới gặp anh ấy ở quảng trường Piazza Navona (cậu nhớ Lớp Ảnh chứ? Navona là cái có rất nhiều Đinh Ba ấy) và anh ấy ngồi đó uống cappuccino và đang stream phim “Biên niên sử Narnia”! Nhớ chúng mình từng stream phim ấy ở Nhà thờchứ? Đáng yêu thật đấy. Anh ấy tên là Ben, nghe hơi bê đê, nhưng anh ấy rất tốtvà rất thông minh. Anh ấy đưa tớ đi xem tranh Caravaggios và rồi anh ấy kiểu như hơi chạm vào mông tớ, rồi bọn tớ tới dự tiệc của Giovanna và âu yếm nhau. Tất cả bọn con gái Ý mặc quần jean Onionskin nhìn chằm chằm bọn tớ, cứ như tớ đang trộm mất một trong mấy anh chàng da trắng của chúng nó không bằng. Tớ ghét đéo chịu nổi. Nếu chúng nó còn nhắc tới cặp “mắt híp” của tớ thêm lần nào nữa, tớ thề. Dù sao thì, tớ cần lời khuyên của cậuvì hôm qua anh ấy gọi tớ và hỏi liệu tớ có muốn đi Lucca cùng anh ấy tuần tới không, tớ đã phải cố lắm mới chịu được và nói không. Nhưng ngày mai tớ sẽ gọi lại cho anh ấy và nói đồng ý! Tớ nên làm gì đây? Giúp tớ đi!!!

Tái bút: Hôm qua tớ gặp anh già béo ịch này ở một bữa tiệc và bọn tớ đã rất say, và tớ đại khái đã cho anh ta vục mặt vào chỗ dưới. Có một anh nữa còn già hơn, một nhà điêu khắc, cố tụt quần tớ ra, cho nên tớ đã nhận ra, cậu biết đấy, con quỷ ít thú tính hơn. Ầy, tớ đang trở thành cậu!!!!! Anh già đầu tiên đưa tớ đi ăn tối ở một nhà hàng, da Tonino, đại khái là cũng được. Anh ta tử tế, hơi ngơ, mặc dù anh ta rất Truyền Thông bởi vì anh ta làm việc trong ngành công nghệ sinh học hay cái gì đấy. Và anh ta có đôi bàn chân thô nhất trên đời, hai ngón chân cái bị vẹo và gót chân to đùng bị gai, lòi cả ra trông cứ như anh ta có một ngón tay cái dán vào chân vậy. Tớ biết, tớ đang nghĩ y như bố tớ. Dù sao, anh ta đánh răng sai bét, nên tớ đã phải chỉ cho một người đàn ông trưởng thành cách dùng bàn chải đánh răng!!!!! Đời tớ làm sao ấy nhỉ, Gấu Trúc Quý Phái?

Ngày 4 tháng Sáu: Leonardo Dabramovinci gửi Euni-Tard Abroad.

À, chào đằng ấy. Lenny Abramov đây. Em chắc vẫn còn nhớ anh trong cái lần ngắn ngủi của bọn mình ở Rome nhỉ. Cảm ơn đã đánh răng cho anh! Hi hi. Vậy là, đằng nào thì, anh mới về tới H.C.Q.M.(2) Anh gần đây luyện tập cách viết tắt. Anh nghĩ em đã nói “roflaarp” ở Rome. Có phải là “Lăn lộn trên sàn xem thứ khiêu dâm gây nghiện của động vật gặm nhấm(Rolling on Floor Looking at Addictive Rodent Pornography)”? Thấy chưa, anh không già lắm đâu! Dù sao, vẫn cứ nghĩ tới em miết. Sắp tới em sẽ đến New York chứ? Em có chỗ tá túc ở đây nhé. Anh có một căn hộ đã sắp xếp cả rồi, bảy trăm bốn mươi feet vuông, có ban công, hướng nhìn về trung tâm thành phố. Không thể sánh được với da Tonino, nhưng anh làm món cà tím nướng khá được đấy. Thậm chí anh có thể ngủ ở trường kỷ nếu em muốn. Gọi hoặc viết cho anh bất kỳ lúc nào cũng được. Gặp được em thật sự, thật sự, thật sựtuyệt vời. Anh gắn liền chòm sao tàn nhang của em vào ký ức khi đang viết những dòng này (hi vọng điều đó không làm em mất thoải mái).

Yêu em,

Leonard.

Ngày 6 tháng Sáu, New York.

Chà, tôi đã về rồi đây! New York, New York. Đất Mẹ. Sự kéo giãn dày đặc của nhân loại, nơi mà người viết nhật ký kiên địnhcủa cậu, Lenny Abramov, được sinh ra bởi một người mẹ đầy âu lo là dân nhập cư cùng người chồng không hạnh phúc của bà. Mới hạ cánh được chưa tới một tuần, mà đã có quá nhiều việc quan trọng phải làm rồi. Cách nghĩ mới của tôi là thế này—nếu tôi sắp sống mãi mãi, tôi phải làm cho mọi người yêu quý mình. Đầu tiên là sếp Joshie. Tôi đã cho Joshie thấy tôi vẫn còn quan trọng ở chỗ nàm, rằng tôi không chỉ là một người dạy thú cưng mà còn là một Người Tư Duy Sáng Tạo và là Người Cung Cấp Nội Dung. Tôi phải biện minh được cho màn thể hiện nghèo nàn của mình ở châu Âu. Tôi phải được tăng lương và cắt giảm chi tiêu. Tôi phải tiết kiệm tiền cho các phép điều trị sơ bộ bước đầu chống chuyển đổi từ cấp tính sang mãn tính. Tôi phải nhân đôi thọ hạn của mình trong hai mươi năm và sau đó tiếp tục làm vậy theo cấp số mũ cho tới khi tôi đạt tới bước đà để vươn tới Sự Kéo Dài Cuộc Sống Vĩnh Cửu. Thứ hai là Eunice. Kể cả rằng nàng ở xa, tôi phải nghĩ về nàng như một bạn đời tiềm năng. Tôi phải suy xét về tàn nhang của nàng và khiến cho nàng yêu mình để làm giảm mức độ căng thẳng và bớt cảm thấy cô đơn. Rồi tôi phải cầu xin nàng tới New York và để nàng trở thành, càng nhanh càng tốt, người tình miễn cưỡng, người bạn đồng hành thận trọng, người vợ trẻ xinh xắn.

Yêu cầu công việc đầu tiên khi tôi trở lại: ăn mừng điều tôi đã vốn có. Tôi bắt đầu tới bảy trăm bốn mươi feet vuông tạo nên phần hùn của tôi ở Đảo Manhattan. Tôi sống trong thành trì trung lưu cuối cùng trong thành phố, trên đỉnh một kim tự tháp xây bằng gạch đỏ mà một liên đoàn công nhân may mặc người Do Thái dựng lên trên bờ đất dốc bên dòng Sông Đông từ những ngày người Do Thái làm việc khâu vá quần áo để kiếm sống. Cậu muốn nói gì thì nói, những nghiệp đoàn xấu xí này toàn những người già chân thực, với những câu chuyện đích thực để kể (mặc dù những câu chuyện này thường loanh quanh và khó theo dõi; ví dụ, thằng cha “Dillinger” là ai trên đời này?)

Rồi tôi ăn mừng Bức Tường Sách của mình. Tôi kiểm từng cuốn trên giá sách hiện đại dài hai mươi foot của mình để đảm bảo không cuốn nào đặt sai chỗ hoặc bị người thuê sáchcủa tôi dùng để nhóm lửa. “Chúng mày là linh vật của tao,” tôi nói với đống sách. “Chẳng còn ai ngoài tao quan tâm đến chúng mày. Nhưng tao sẽ giữ chúng mày mãi mãi. Rồi một ngày nào đó tao sẽ làm cho chúng mày lại trở nên quan trọng.” Tôi nghĩ đến lời vu khống tởm lợm của thế hệ mới: rằng sách vở bốc mùi. Chưa hết, khi chuẩn bị đón Eunice Park sắp đến, tôi quyết định phải an toàn và xịt một chút nước khử trùng Pine-Sol Wild Flower Blast quanh mấy cuốn sách, phả làn hương trái cây xuôi theo hướng gáy sách.

Tôi ăn mừng cái bàn ngoài trời khó-lắp-ráp (một chân vẫn bị quá ngắn) ở ban công của mình và uống một tách cafe al fresco phi La Mãkhá tệ trong lúc nhìn ra phía đường chân trời dày đặc của khu Phức Hợp NgườiVay-NgườiTiêuDùng-TàiChính-NhàỞ mạn hạ Manhattan, cách chỗ tôi khoảng hai mươi khối nhà, các máy bay trực thăng quân sự và dân sự đang bay qua khối chóp nóc phình to quá cỡ của Tháp Tự Do (Freedom Tower) và tất cả những thứ ì xèo lấp lánh khu trung tâm. Tôi ăn mừng các dự án nhà thấp tầng che khuất tầm nhìn trực tiếp của tôi, tên là Vladeck Houses, đứng trong hàng ngũ gạch-đỏ cùng các nghiệp đoàn của chính tôi,không thật sự tự hào về bản thân họ, nhưng là bất khả kháng và cần thiết, là hàng ngàn cư dân ở đó sẵn sàng đón nhận cái ấm áp của mùa hè và, nếu tôi có thể phỏng đoán, tình yêu mùa hè không biết chừng.

Với tình yêu trong tim, tôi quyết định ăn mừng tiết trời. Tôi tròng vào một chiếc quần lanh, một cái áo sơ mi Penguin chấm bi, và vài đôi giày Malaysia rất thoải mái, thế là tôi dễ dàng hoà mình với nhiều người gần đất xa trời trong toà nhà ucar mình. Nghiệp đoàn của tôi là một phần của norc, hay Cộng Đồng Hưu Trí Tự Nhiên (Naturally Occurring Retirement Community)—một dạng Florida ăn liền cho những người đã quá yếu hoặc quá nghèo nên không thể chuyển tới Boca kịp trước khi chết. Bị vây quanh bởi các thành viên norcthu nhỏ trên mấy chiếc xe lăn gắn động cơ cùng người chăm sóc người Jamaica của họ, hàng ngày tôi đếm những cái chết trên Bảng Tử Thần theo từng tầng thang máy. Năm cư dân norcđã qua đời chỉ trong có hai ngày vừa rồi. Tôi đoán cậu có thể thấy tôi vừa ngưỡng mộ những con người già cả chân thực ấy lại cũng vừa ghét họ. Ghét họ vì đã từ bỏ cuộc đời, để mặc những con sóng đến rồi đi, cuốn theo cơ thể úa tàn của họ.

Trong bộ dạng ông già hợp thời, tôi thong thả trong vẻ duyên dáng dễ chịu đi xuống Phố Grand, bước qua từng lề đường với tiếng “ơi” hào sảng theo kiểu gọi-và-chào-nhau ở khu tôi sống. Tôi ăn mừng những người mẹ tuổi vị thành niên ở Vladeck Houses đang chăm sóc cho vết đau của mấy đứa con (“Một con ong chạm vào con, Mẹ ơi!”). Tôi thưởng thức thứ ngôn ngữ của trẻ nhỏ. Các động từ thái quá, các danh từ bùng nổ, các giới từ rối rắm tuyệt đẹp. Ngôn ngữ, không phải dữ liệu. Sẽ mất bao lâu để những đứa trẻ này thu mình vào thế giới äppärät đầy những tiếng nhấp lách ca lách cách của những người mẹ bị nuốt chửng và những người cha mất hút của chúng? Rồi tôi bắt gặp các cột điện báo bằng gỗ xếp hàng dài trên phố.

Gary Shteyngart - Lenny Hearts Eunice (minh hoạ - Steve Powers - newyorker.com).jpg
Minh hoạ: Steve Powers – newyorker.com

Tôi đã nghe về các Cột Tín Dụng phát triển khi tôi còn ở Rome. Vẻ ngoài kiểu cũ của chúng rõ ràng có ý gợi lên một thời kì vững mạnh hơn trong lịch sử đất nước ta, ngoại trừ các giao dịch viên L.E.D. bé nhỏ xếp hạng Tín Dụng cho cậu xuất hiện ở tầm mắt khi cậu bước vào. Trên đỉnh cột, Cơ Quan Khôi Phục Mỹchạy chữ liên tục bằng vài ngôn ngữ. Ở khúc phố Tàu khu Tây Broadway, biển hiệu nói, bằng tiếng Anh và tiếng Tàu, “Nước Mỹ Tán Dương Người Tiêu Dùng!,” và hiện lên một con kiến hoạt hình khốn khổ đang hạnh phúc chạy về phía một núi quà Giáng Sinh. Ở khu Latinh kéo dài trên Phố Madison, nó nói, bằng tiếng Anh và tiếng Tây Ban Nha, “Để Dành Cho Ngày Mưa, Huevón(3),” với một con châu chấu nhăn nhó trong bộ đồ dút và mấy cái túi rỗng. Biển hiệu đọc xen lẫn, bằng cả ba ngôn ngữ:

Con Tàu Đã Đầy.

Tránh trục xuất.

Cứu người Latinh.

Tiêu tiền Trung Quốc.

luôn luôngiữ xếp hạng Tín Dụng của bạn trong giới hạn.

cơ quan khôi phục mỹ

“Chúng Ta Sẽ Cùng Nhau Làm Thế Giới Ngạc Nhiên!”

Tôi cảm nhận sự thư giãn tự do chiếu lệ khi nhìn toàn bộ các chủng tộc loài người cuối cùng cũng được rút gọn và rập khuôn nhưng cũng đồng thời thấy thích thú mãn nhãn khi nhìn xếp hạng Tín Dụng của mọi người. Những bà mẹ Latinh trẻ tuổi, và cả một đứa Do Thái giáo trác táng vị thành niên thở hổn hển dưới phố, đang cho thấy điểm ở mức đỏ nhấp nháy dưới 900, và tôi thấy ái ngại cho họ.

Một chiếc xe bọc thép mang huy hiệu của Lực Lượng Vệ Binh Quốc Gia New York đậu trên một cái ổ gà to bằng người bình thường ở ngã giao Essex và Delancey, một khẩu súng máy .50calibre Browning gắn trên nóc xoay một trăm tám mươi độ, hệt như một cái máy đếm nhịp ì ạch, dọc theo phố xá khu Hạ Tây tuy đông đúc nhưng yên bình. Giao thông tắc nghẽn khắp dọc Phố Delancey. Giao thông im thít, bởi chẳng ai dám bóp còi giục xe quân sự. Góc phố chỗ tôi trở nên vắng hoe cho tới khi tôi đứng một mình nhìn vào họng súng như một thằng đần. Tôi hoảng hồn giơ tay lên và khẩn trương biến khỏi đó.

Cuộc ăn mừng của tôi hoá thành chua loét. Trước một tiệm bánh-scone-và-đồ-uống trên phố Browery mới đóng cửa tên là PoverTea, tôi bắt taxi và đi về phía khu Thượng Tây, bản doanh của ông bố thứ hai của tôi.

Bộ Phận Dịch Vụ Hậu-Nhâncủa Tập đoàn Staatling-Wapachung toạ ở một giáo đường cũ mang phong cách Moorish gần Đường Số Năm, một toà nhà có bề ngoài mỏi mệt nhỏ giọt những cây cột kì lạ, kiểu Ả Rập, và những thứ nhảm nhí khác đem đến cho tâm trí người ta một cảm giác kém Gaudi hơn. Joshie mua được nó tại một buổi bán đấu giá chỉ với tám mươi ngàn đô la khi giáo đoàn ngừng hoạt động sau khi bị mắc lừa bởi đại loại một dạng đề án kim tự tháp kiểu Do Thái nhiều năm trước. Tôi đã làm việc cho Joshie kể từ hồi tốt nghiệp trường đại học New York, cơ sở giáo dục bản địa cực kì cần thiết cho những chàng trai và cô gái đủ sáng láng. Hồi đó Dịch Vụ Hậu-Nhân thường được gọi là “tổ chức phẳng,” không có tiêu đề hay phân cấp, các thành viên trẻ tuổi, hữu cơ của nó bị ám ảnh bởi cùng một một tiêu—tận diệt tử thần. Sau khi Tập đoàn Staatling-Wapachung hùng mạnh mua Joshie về với số tiền vô lý, mọi người đều được phân thứ bậc, người kém nhiệt huyết nhất trong số chúng tôi đơn giản là bị đuổi về nhà.

Điều đầu tiên tôi nhận thấy khi quay lại là cái mùi quen thuộc. Việc sử dụng nhiều chất làm mát không khí đặc biệt dạng hữu cơ không gây dị ứng được khuyến khích ở Dịch Vụ Hậu-Nhân, bởi mùi của sự bất tử rất phức tạp. Thực phẩm bổ sung, chế độ ăn kiêng, việc mất máu liên tục và phải đâm xuyên qua da cho đủ các loại xét nghiệm vật lý khác nhau, nỗi sợ các thành phần kim loại có trong hầu hết các chất khử mùi tạo nên sự tò mò hướng về mùi sau-cái-chết, trong đó “hơi thở cá mòi” là nhẹ nhàng nhất.

Bên cạnh một hoặc hai ngoại lệ, tôi chưa hề kết bạn với đồng nghiệp ở Dịch Vụ Hậu-Nhân kể từ khi bước sang tuổi ba mươi. Không dễ để làm bạn với mấy đứa hai-mươi-hai-tuổi khóc vì lượng đường trong máu tăng cao hoặc cử đi một nhóm người teen (ND: teen là từ để chỉ hành động tương tác trên mạng xã hội GlobalTeens) chỉ số căng thẳng thượng thận của anh ta mà vẫn mang khuôn mặt tươi cười.Một hình vẽ graffiti trong phòng vệ sinh viết “nồng độ insulin của Lenny Abramov thật chết người” là bằng chứng cho bầu không khí không thể phủ nhận của thuật giành lợi thế trước người khác, điều này, lần lượt, làm tăng nồng độ cortisol kết hợp với căng thẳng và thúc đẩy phá huỷ tế bào.

Tiếp tục, khi bước qua cửa tôi mong mình sẽ nhận ra ai đó. Nơi thờ phụng chính được mạ vàng của giáo đường đông kín những người nam nữ trẻ tuổi khoác lên mình sự ngạo mạn sau-đại-học đầy giận dữ nhưng từ đâu đó giữa đôi mắt họ lại phóng chiếu thông điệp họ là sự nhân cách hoá của con số Whitney Houston xưa cũ—họ, đám trẻ, trên thực tếchính là tương lai.

Cái rương mà Torahs vẫn thường cất đồ đã bị đem ra ngoài, giờ thì chỗ đó treo năm bảng tiến độ chạy Năng Lượng Mặt Trời to tướng mà Joshie giải cứu được từ mấy cái ga tàu ở Ý. Thay vì arrivipartenzecho các chuyến tàu ra vào Florence hay Milan, tấm bảng lật hiện tên của các nhân viên Dịch Vụ Hậu-Nhân, cùng với kết quả mới nhất về tình trạng vật lý, hoá sinh và nồng độ homocysteine của chúng tôi, nồng độ testosterone và estrogen của chúng tôi, lượng insulin tăng cao và chất béo trung tính của chúng tôi, và, quan trọng nhất, “chỉ số căng thẳng + tâm trạng” của chúng tôi, nó luôn được đọc thành “tích cực/vui tươi/sẵn sàng đóng góp” nhưng cũng chính nó, với đủ thêm thắt từ những đồng nghiệp đầy tính cạnh tranh, có thể bị đổi thành “tên dở hơi ủ dột hôm nay” hoặc “không phải một đồng đội tốt tháng này.” Vào ngày đặc biệt này, tấm bảng đen trắng lật điên cuồng, các chữ cái và con số biến đổi—chuỗi âm thanh ticka-ticka-ticka-tickakhông ngớt—để tạo thành các từ và các phần mới. Đáng lo ngại thay, một vài đồng nghiệp của tôi, kể cả anh bạn đồng hương Nga mắc chứng hưng-trầm-cảm kì diệu Vasily Greenberg, bị đánh dấu bởi dòng chú thích đáng sợ “Huỷ Tập Huấn.”

Phần tôi, tôi còn chả có tên trong danh sách.

Cuối cùng tôi cũng nghe thấy mấy từ “Khỉ Rhesus.” Biệt danh Joshie đặt cho tôi! Ai đó đã nhận ra mối quan hệ đặc biệt giữa tôi và Joshie, thực tế là tôi đã từng có vai trò ở đây.

Đó là cô bạn Kelly Nardl thân yêu của tôi. Một cô gái dẻo dai, thấp bé cùng độ tuổi với tôi mà tôi dứt khoát sẽ bị thu hút nếu tôi có thể dành đời mình mà đứng trong khoảng ba mét đầy mùi động vật không khử của cô. Cô chào đón tôi bằng nụ hôn lên cả hai má, như thể cô mới là người vừa đi châu Âu về.

“Này,” tôi nói. “Việc tập huấn của Vasily Greenberd bị huỷ rồi à? Cậu ấy chơi guitar và biết nói một chút tiếng Ả Rập. Cậu ấy quá ‘sẵn sàng để đống góp’ khi không hoàn toàn rơi vào trạng thái trầm cảm.”

“Tháng trước anh ấy tròn bốn mươi tuổi,” Kelly nói, kèm theo tiếng thở dài. “Không đạt hạn ngạch.”

“Anh cũng gần bốn mươi rồi,” tôi nói. “Và tại sao lại không có tên anh trên Bảng?”

Kelly không nói gì. Chúng tôi từng có lần uống cùng nhau nguyên cả chai rượu, hay ‘resveratrol,” như bọn tôi ở Hậu-Nhân thích gọi thế, tại một quán bar tapas ở Brooklyn, và sau khi đi bộ đưa cô về căn chúng cư Bushwich đầy bạo lực của cô, tôi tự hỏi liệu một ngày nào đó tôi có thể yêu một người phụ nữ không hề phô trương, hoàn toàn tử tế được không. (Câu trả lời: không.)

“Có lẽ anh sẽ về bàn của mình,” tôi nói với Kelly.

“Cưng ơi,” cô nói. “Anh làm gì có bàn. Ý em là, có người chiếm rồi. Đứa nhóc mới tới từ trường Brown-Yonsei. Darryl, em nghĩ vậy.”

“Anh làm gì giờ?” tôi thì thầm.

“Sẽ có ích,” cô nói, “nếu anh trông trẻ hơn một chút. Chăm sóc bản thân đi. Đến Lounge Vĩnh Cửu đi. Hãy bôi một chút kem chống lão hoá Lexin DC bên dưới mắt anh.”

Cái lounge chật cứng những người trẻ bốc mùi đang cắm mặt vào äppärät hoặc ngả người trên đi văng mặt hướng lên trần nhà, giải toả căng thẳng, hít thở đúng.

“Chào,” tôi nói với những người để ý.

Tôi tới quầy mini-bar, ở đây có pha chế trà xanh không đường, cùng nước được kiềm hoá và ba trăm ba mươi mốt loại dinh dưỡng hàng ngày. “Vừa mới về sau một năm ở Rome, tôi nói, cố đẩy vẻ phách lối trong giọng nói lên. “Ở đó ăn toàn carbs. Giờ cần tích trữ các chất thiết yếu như một kẻ điêng-khùng. Về đúng là tốt, anh em ạ!”

Im lặng. Nhưng khi tôi quay lại với mớ thực phẩm chức năng, ai đó nói, “Đang lắc gì đấy, Khỉ Rhesus?”

Đó là một thằng nhóc râu ria kiểu hơi nổi loạn và mặc bộ đồ bodysuit màu xám có chữ “bu cak” in ngang ngực, cổ nó cuốn một cái khăn rằn. Nó chắc là Darryl tới từ trường Brown, đứa đã chiếm bàn của tôi. Nó chẳng thể quá hai lăm tuổi. Tôi cười với nó, nhìn äppärät của mình, thở dài như thể tôi có cả đống việc đang chờ, và rồi vô tình quay về phía cửa.

“Anh đi đâu vậy, Rhesus?” nó hỏi, chắn đường tôi bằng thân hình gầy gò, mông cong tớn vì mặc đồ bó, dí äppärät của nó vào mặt tôi, cái mùi giàu hữu cơ của nó vây lấy lỗ mũi tôi. “Anh không muốn thử máu cho mọi người xem à, ông anh? Tôi thấy chất béo trung tính đang nhảy lên một trăm ba mươi lăm rồi. Đó là trước khianh bỏ chạy đến châu Âu như một con chó cái.” Có tiếng râm ran ở phía sau, khán giả rõ ràng là khoái lời chế nhạo cay độc này.

Tôi lùi lại, lầm bầm, “Một trăm ba mươi lăm vẫn nằm trong giới hạn cho phép.” Có thêm những tiếng cười, ánh sáng từ những cánh tay trụi lông đeo vòng công nghệ có đầy đủ dữ liệu. Hai nhịp tim rưỡi sau đó, tiếng xì xào đột ngột dừng lại. Đám đông náo nhiệt tản ra, các chiến binh “bu cak” chuồn sạch.

Và đó là ông ấy. Trẻ hơn lúc trước.Các phép điều trịsơ bộ bước đầu chống chuyển đổi từ cấp tính sang mãn tính, các phép điều trị bước hai, như chúng tôi vẫn gọi, cuối cùng đã có hiệu quả với ông. Khuôn mặt ông không hết nếp nhăn mà vẫn hài hoà, ngoại trừ cái mũi dày, cứ đến lúc là co giật không kiểm soát được, vài nhóm cơ nào đó đã trở nên thất thường. Hai cái tai ở hai bên cái đầu trọc của ông giống như hai lính gác vậy.

Joshie Goldmann không bao giờ để lộ tuổi, nhưng tôi đoán chừng ông ấy gần bảy chục tuổi—một người đàn ông sáu mươi mấy tuổi có bộ râu đen tưởng chừng như vĩnh cửu. Khi đi ăn nhà hàng, ông thi thoảng bị nhầm thành người anh trai đẹp mã hơn tôi. Chúng tôi cùng có cặp môi núc thịt trông như mớ bòng bong chẳng ra làm sao và đôi lông mày rậm, ngực dày ra phía trước như chó săn, nhưng sự giống nhau dừng lại ở đó. Vì khi Joshie nhìn cậu, khi ông ấy dừng mắt ở cậu, má cậu sẽ nóng lên và cậu sẽ thấy bản thân mình kì cục, không thể chối từ, ngay hiện tại.

“Ồ, Leonard,” ông nói, thở dài và lắc đầu. “Mấy thằng ấy khắc nghiệt với cậu phải không? Khổ thân Rhesus. Nào. Nói chuyện với tôi.” Tôi rụt rè theo ong khi ông bước lên gác (không có thang máy, không bao giờ) tới văn phòng của mình. Ông đưa tay luồn vào gáy đầy tóc của tôi và xoay đầu tôi vòng quanh. “Bạc hẳn đi,” ông nói.

Eunice đã nói gì vào một trong những khoảnh khắc cuối cùng chúng tôi bên nhau? Anh già rồi, Len ạ.

“Tại ăn carb paste đấy mà,” tôi lắp bắp. “Và sự căng thẳng của đời sống nước Ý nữa. Tin hay không tin, không dễ sống ở đó chút nào khi dựa vào đồng lương Mỹ—“

“Cậu cần giải độc, Len.”

“Em sẽ uống mười lăm cốc nước kiềm hoá một ngày,” tôi nói.

“Chứng hói đầu điển hình nam giới ở cậu làm tôi lo đấy.”

Tôi cười. Thực ra tôi nói “Ha-ha.” “Nó cũng làm em lo, Gấu Muối Tiêu ạ,” tôi nói.

“Tôi không nói chuyện thẩm mỹ ở đây. Tất cả testosterone Nga-Do Thái đang bị chuyển hoá thành dihydrotestosterone. Sát thủ đấy. Ung thư tuyến tiền liệt sờ sờ trước mắt. Cậu sẽ cần ít nhất tám trăm milligram chiết xuất từ cây cọ lùn mỗi ngày. Sao vậy, Rhesus? Trông cậu cứ như sắp khóc tới nơi.”

Nhưng tôi chỉ muốn ông ấy chăm sóc tôi nhiều hơn. Joshie luôn bảo các nhân viên Dịch Vụ Hậu-Nhân phải duy trì nhật ký, để nhớ chúng ta là ai, vì mỗi khoảnh khắc qua đi, não và các mô thần kinh của chúng ta đều được tái xây dựng và tái kết nối mà chẳng thèm mảy may đoái hoài tới tính cách của chúng ta, vậy nên hàng năm, hàng tháng, hàng ngày chúng ta đều chuyển đổi thành những con người khác, hoàn toàn lặp đi lặp lại không hề chung thuỷ với bản thể gốc của chúng ta, với những đứa trẻ chảy dãi trong hộp cát. Nhưng với tôi thì không. Tôi vẫn là bản sao lại của những ngày đầu ấu thơ. Tôi vẫn tìm kiếm một người cha yêu thương sẽ bế tôi lên và phủi cát khỏi mông tôi, như tiếng Anh, điềm tĩnh và không đau đớn, rớt rơi trên môi ông. Tại sao tôi lại không thể được Joshie nuôi lớn cơ chứ? “Em nghĩ em đã phải lòng một cô gái,” tôi ấp úng.

“Kể tôi nghe.”

“Cô ấy cực kì trẻ. Cực kì lành mạnh. Người Á. Kỳ vọng trong cuộc sống—rất cao.”

“Tôi yêu tình yêu,” Joshie nói. “Rất tốt cho pH, ACTH, LDL, bất cứ thứ gì phiền cậu. Chừng nào nó còn tốt, tình yêu tích cực, không có sự nghi ngờ hay lòng thù ghét. Bây giờ, điều cậu phải làm là khiến cho cô nàng châu Á ấy cần cậutheo cái cách cậu cần tôi.”

“Đừng để em chết, Joshie,” tôi nói. “Em cần trị liệu chống chuyển đổi từ cấp tính sang mãn tính. Tại sao tên em lại không có trên Bảng?”

Joshie im lặng.

“Em xin lỗi vì đã làm anh thất vọng vì đi Rome quá lâu,” tôi gần như thì thào. “Em nghĩ biết đâu em có thể hiểu cha mẹ em hơn nếu em sống ở châu Âu. Dành thời gian nghĩ về sự bất tử ở một nơi thực sự xưa cũ. Đọc vài cuốn sách. Viết ra vài suy nghĩ.”

Joshie quay đi chỗ khác. Từ góc này, tôi có thể thấy phần bên kia của ông ấy, mớ râu ria màu xám nhạt chìa ra từ cái cằm quả trứng hoàn hảo của ông, lời thông báo nhẹ nhõm rằng không phải toàn bộ những gì thuộc về ông cũng có thể dùng kĩ thuật đảo ngược để trở nên bất tử. Chưa đâu.

“Những suy nghĩ ấy, những cuốn sách ấy—đó là vấn đề đấy, Rhesus ạ,” ông nói. “Cậu phải dừng nghĩ ngợi lại và bắt đầu bán hàng đi. Đó là lý do khiến lũ kì tài ở Lounge Vĩnh Cửu muốn ịn cái bánh bông lan đầy carb vào mông cậu. Và ai có thể trách họ đây, Lenny? Cậu nhắc họ nhớ tới cái chết. Cậu nhắc họ nhớ tới một phiên bản khác, cũ hơn của giống loài chúng ta. Đừng có bực tôi. Đọc. Viết. Nhân tính. Đó là Nguỵ Biện cho Sự Tồn Tại Đơn Thuần (Fallacy of Merely Existing). F.M.E. Có vô khối thời gian để suy ngẫm, viết và hành động sau. Ngay bây giờ cậu phải bán hàng để sống.”

Ngày 11 tháng Sáu: Euni-Tard Abroad gửi Grillbitch.

Chào, Gấu Trúc Quý Phái,

Tớ biết cậu đang ở Tahoe nên tớ không muốn làm phiền cậu, nhưng mọi chuyện đã trở nên rất tệ với bố tớ và tớ nghĩ tớ sẽ về nhà. Đến Rome thậtlà một sai lầm. Giống như là  tớ càng ở xa ông ấy thì ông ấy càng nghĩ rằng ông ấy có thể thoát được vậy. Tớ không biết liệu tớ có thể chịu nổi Fort Lee không, nhưng tớ đã nghĩ tới việc cứ thế xuất hiện ở New York và tới đó vào cuối tuần. Có nhớ cô bạn của cậu, cái cô có kiểu tóc thực sự lỗi thời ấy, Joy Lee hay cái gì nhỉ? Nó có chỗ nào cho tớ ghé đến không? Tớ không quen ai mấy ở N.Y.—tất cả mọi người đều ở L.A. hoặc ở nước ngoài. Tớ nghĩ tớ có thể phải ở nhà anh già Lenny ấy mất. Anh ta vẫn cứ gửi mấy cái teen dài ngoằng cho tớ rằng anh ta yêu tàn nhang của tớ biết bao và anh ta sẽ nấu cà tím cho tớ thế nào

Tớ chia tay Ben rồi. Quá sức chịu đựng. Anh ấy quá đẹp về mặt hình thể, quá thông minh và đúng là một ngôi sao Tín Dụng đang lên đến nỗi tớ hoàn toàn bị anh ấy trấn áp. Tớ không bao giờ có thể để lộ con người thật của mình cho anh ấy vì anh ấy sẽ phát nôn ngay. Buồn vậy đấy. Tớ khóc mấy ngày nay rồi/ Khóc vì chuyện gia đình và khóc vì Ben. Chúa ơi, tớ xin lỗi, Gấu Trúc Quý Phái. Tớ đúng là một kẻ tăm tối.

Kì quặc là ở chỗ tớ lại nghĩ về Lenny, anh già ấy. Tớ biết về mặt hình thể trông anh ấy rất tởm, nhưng anh áy có những nét ngọt ngào và thành thực thì tớ cũng cần được chăm sóc. Tớ thấy an toàn khi ở cạnh anh ấy vì anh ấy không phải mẫu lý tưởng của tớ và tớ cảm thấy tớ có thể là chính mình vì tớ không yêu anh ấy. Khi bọn tớ đi bộ trên con phố xinh đẹp ở Rome, tớ nhận ra áo sơmi của Lenny cài cúc sai hết, tớ lại gần và cài lại cho anh ấy. Tớ chỉ muốn giúp anh ấy bớt ngơ. Đó chẳng phải cũng là một dạng tình yêu đấy ư? Và khi anh ấy nói chuyện với tớ trong bữa tối, thường thì tớ lắng nghe tất cả mọi điều mà một anh chàng nói và cố gắng chuẩn bị đối đáp, nhưng với anh ấy, tớ đã dừng nghe chỉ sau một lúc và quan sát môi anh ấy chuyển động ra sao, bọt nước trên môi anh ấy và trên bộ râu ngơ ngáo của anh ấy, bởi anh ấy rất nghiêm túc trong cái cách mà anh ấy cần phải kể chuyện cho tớ. Và tớ nghĩ, Chà, anh giống như cái mà Giáo sư Margauz ở Lớp Sự Quyết Đoán thường gọi là “một người con người thật sự.” Tớ không biết. Tớ cứ tiến lùi với anh ấy. Đôi khi tớ kiểu như không đời nào, không ăn thua đâu, mình không bị anh ấy cuốn hút. Nhưng rồi tớ nghĩ tới lúc anh ấy vục mặt vào chỗ dưới của tớ cho tới tận khi anh ấy không thở nổi nữa, điều đáng buồn, và cái cách tớ chỉ có thể nhắm mắt lại và vờ như bọn tớ đều như những người khác.

Ngày 11 tháng Sáu, New York.

Chúa ơi, tôi nhớ nàng. Chưa có tin nhắn nào từ Euny, không hồi âm tới lời nài nỉ nàng chuyển đến đây và để tôi chăm sóc nàng bằng món cà tím tẩm tỏi, bằng tình cảm được mài giũa của người đàn ông trưởng thành, bằng những gì còn lại trong tài khoản ngân hàng của tôi sau đợt tạm trú của tôi ở Rome và việc bị giáng chức của tôi ở chỗ làm. Nhưng tôi vẫn nhẫn nại cho tới khi mấy chữ gây thảng thốt “Gửi Lenny” xuất hiện trên GlobalTeens và nàng đã bỏ một thằng ngon giai bên Tín Dụng hay Truyền Thông gì đó, một thằng hâm vô tâm quá chú ý tới vẻ ngoài của nàng tới nỗi nó chẳng hề nhận ra người phụ nữ bé nhỏ trước mặt nó cần được an ủi và chữa lành tới mức nào.

Nói về tiền, tôi đã tới H.S.B.C ở Tây Broadway, nơi một cô gái Dominica xinh đẹp có hàm răng sắp rụng chỉ cho tôi thấy chứng từ tài chính của tôi tình hình thế nào. Chỉ một từ thôi, như cứt.

Danh mục đầu tư AmericanMorning của tôi, dù được chốt bằng nhân dân tệ, vẫn mất mười phần trăm giá trị, vì, sau lưng tôi, mấy tay quản lý tài sản ngu độn đã mắc kẹt với ColgatePalmoliveYum!BrandViacomCredit lao dốc như chim hải âu bay vào hỗn độn, và cái mớ bèo(Brazil, Nga, Ấn Độ, Trung Quốc)-bọt(ND: nguyên văn bric[Brazil, Russia, India, China]-a-brac)Quỹ Quốc Gia Hiệu-Suất-Cao ít rủi ro của tôi chỉ ghi nhận tăng có ba phần trăm vì tình trạng bất ổn trong tháng Tư gần Putingrad và ảnh hưởng của cuộc đóng quân của Mỹ ở Venezuela lên kinh tế Brazil. “Tôi cảm giác như tôi sẽ vớ phải một mớ bèothối tha,” tôi nói với Maria Abriella, người giải trình tài khoản của tôi.

Tôi đang bị xuất huyếttiền bạc. Tôi quay đi khỏi đôi môi hải âu tuyệt đẹp của cô Abriella như thể như thể bị ăn tát, và để cái chết cuốn lấy mình, mùi bắp bò ở cái cổ nhớp nháp của tôi nhường chỗ cho mùi của một lão già bốc lên như hơi nước từ đùi và nách tôi, và rồi đến mùi hôi thối trong những năm tháng cuối cùng ở nhà tế bần Arizona, một nhân viên chùi rửa tôi bằng xà phòng giặt như thể tôi là một con voi bệnh tật không bằng.

Tin tích cực hơn, tôi nghĩ mình đang thể hiện ổn trước mặt Joshie. Tuần đầu tiên quay lại Dịch Vụ Hậu-Nhân đã qua và không có chuyện tồi tệ nào xảy ra. Tôi chưa được làm Tuyển Chọn lần nào, nhưng tôi dành cả tuần ở Lounge Vĩnh Cửu nghịch hòn sỏi äppärät 7.5 mới tinh của mình, có công nghệ ĐánhGiáTôi Plus, giờ thì tôi tự hào đeo, như đeo dây chuyền, ở cổ mình, tải về tất cả nỗi sợ và niềm hi vọng ngay trước mắt các địch thủ trẻ trung của mình, nói về tình yêu của cha mẹ tôi dành cho tôi đã trở nên quá nóng bỏng và quá lạnh lẽo ra sao, chuyện tôi muốn và cần Eunice Park đến thế nào mặc dù nàng xinh đẹp hơn nhiều so với tôi xứng đáng—cơ bản thì, cố gắng trưng ra với đám thanh niên mã-nguồn-mở này rằng một tay già gàn dở “khép kín” như tôi sẵn sàng chia sẻ bao nhiêu dữ liệu. Đến giờ này, tôi bị quát “Tởm Lợm” và “Bệnh Hoạn” và “timatov,” mãi tôi mới biết nghĩa là “Đồ Rằng Tao Sắp Nôn Ngay Ra Đây (Think I’m About to Openly Vomit),” nhưng tôi cũng phát hiện ra rằng Darryl, thằng nhóc có cái áo bodysuit với chữ “bu cak” và cái khăn rằn màu đỏ, đã đăng những điều tốt đẹp về tôi trên cái stream GlobalTeens của nó tên gọi “101 Người Chúng Ta Cần Cảm Thấy Thương Hại.” Song le, tôi đã dành cả tuần mà không đọc sách hay quá lớn tiếng nói về sách. Tôi đang tập tôn sùng màn hình äppärät của mình, những xung điện mosaic đầy màu sắc của nó, thực tế là nó biết mọi chi tiết thối tha tận cùng về thế giới này, trong khi đống sách của tôi chỉ biết được trí não các tác giả mà thôi.

Ngày 13 tháng Sáu: Leonardo Dabramovinci gửi Euni-Tard Abroad.

À, chào đằng ấy. Lenny Abramove đây. Lại là anh. Anh xin lỗi vì đã làm phiền em. Anh đã teen em được một thời gian rồi và không thấy em phản hồi. Nên anh đoán em bận và chắc hẳn cái đám vo ve phải làm phiền em suốt ấy nhỉ, anh thì không muốn làm một thằng khờ nữa gửi cho em những cơn triều vui vẻ từng phút từng phút. Dù sao đi nữa, anh chỉ muốn báo với em rằng anh đang tham gia stream của bạn anh tên là “Chương Trình Của Noah Wrinberg!”, anh đã rất rất yếu đuối và anh nói tất cả mọi điều về tàn nhang của em, chuyện chúng mình đã cùng ăn bucatini all’amatricianaở da Torino thế nào và anh đã hình dung chúng mình đọc sách cho nhau nghe vào một ngày nào đó ra sao.

Eunice, anh rất xin lỗi vì đã đưa tên em lên mấy thứ vớ vẩn như vậy. Anh mới vừa bị điều đi và cảm thấy khá buồn vì nhớ em, ước gì chúng mình có thể giữ liên lạc nhiều hơn. Anh cứ nghĩ mãi về cái đêm của chúng mình ở Rome, từng phút một, và anh đoán nó đã trở thành câu chuyện thần thoại suối nguồn trong anh. Nên anh đang cố nghĩ đến những chuyện khác, như là công việc/tình hình tài chính của anh, hiện đang rất phức tạp, và bố mẹ anh, họ không khó như bố mẹ em, nhưng có thể nói gia đình anh cũng không hạnh phúc. Chúa ơi, anh không biết tại sao anh bỗng muốn mở lòng với em. Một lần nữa, anh xin lỗi nếu anh làm em khó xử với cái stream nực cười ấy và cả chuyện em đọc sách nữa.

(Vẫn Là) Bạn Của Em (hi vọng thế),

Lenny

Ngày 14 tháng Sáu: Euni-Tard gửi Leonardo Dabramovinci.

O.K., Leonard. Châm lửa quả cà tím ấy đi. Em nghĩ em sắp tới New York.  Đó là lời “Arivederci, Roma” cho cô gái này. Xin lỗi em đã không liên lạc quá lâu. Em cũng đại để nghĩ về anh, và em thực sự mong chờ được ở cùng anh một thời gian. Anh là một chàng trai rất ngọt ngào và vui tính, Len ạ. Nhưng em muốn anh biết cuộc sống của em những ngày này như mớ bòng bong vậy. Em mới chia tay một anh chàng thực sự là mẫu người của em, rồi chuyện với bố mẹ em, blah, blah, blah. Nên em có thể không phải lúc nào cũng là người đồng hành tuyệt nhất và em có thể không phải lúc nào cũng đối xử đúng mực với anh. Mặt khác thì, nếu anh phát ốm vì em, cứ việc ném em ra đường. Ai mà chả làm thế. Ha-ha-ha!

Em sẽ gửi cho anh thông tin chuyến bay ngay khi em có thể. Anh không phải đón em hay gì hết đâu. Cho em địa chỉ là được.

Em hi vọng chuyện này không làm anh thấy không thoải mái, Lenny Abramov, nhưng tàn nhang của em thực sự nhớ anh.

Eunice

Tái bút. Anh vẫn đánh răng như em đã chỉ cho anh chứ? Như thế tốt cho anh và giúp hết hôi miệng.

Tái tái bút. Em nghĩ anh khá đáng yêu trên stream của anh bạn Noah của anh, nhưng anh thực sự nên cố thoát khỏi cái “101 Người Chúng Ta Cần Cảm Thấy Thương Hại.” Thằng mặc áo liền quần “bu cak” ấy quá ác với anh. Anh không phải một “phế nhân già bóng mỡ”, bất kể nó nghĩa là gì đi chăng nữa, Lenny ạ. Anh nên đứng lên bảo vệ mình.

Ngày 18 tháng Sáu, New York.

Ôi Chúa ơi, ôi chúa ơi, Ôi Chúa Ơi! Nàng đang ở đây. Eunice Park đang ở New York. Eunice Park đang ở nhà tôi Eunice Park đang ngồi cạnh tôitrên trường kỷ của tôi trong lúc tôi viết những dòng này. Eunice Park: một con người bé nhỏ mong manh trong chiếc quần legging màu tím, bĩu môi trước chuyện gì đó tồi tệ mà tôi có thể vừa gây ra, khi nổi giận thì trán nhăn lại, phần còn lại của nàng bị cái äppärät nuốt chửng, suốt ngày xem mấy món đồ đắt tiền trên AssLuxury. Tôi ở gần nàng. Tôi len lén ngửi mùi tỏi trong hơi thở của nàng, nhật ký ạ. Tôi ngửi thấy bữa trưa có món cá cơm Malaysia, và tôi nghĩ tôi sắp lên cơn đau tim mất rồi. Ôi, tôi làm sao thế này? Mọi chuyện, nhật ký ngọt ngào ạ. Mọi chuyện của tôi đều hỏng cả rồi, và tôi là người đàn ông hạnh phúc nhất trên đời này!

Khi nàng teen tôi nói rằng nàng sẽ tới N.Y.C., tôi phóng thẳng ra hàng tạp hoá ở góc đường để tìm mua cà tím. Họ nói họ phải đặt qua äppärät, thế là tôi đợi mười hai tiếng ở cửa, khi hàng đến tay tôi run điên tới nỗi tôi chẳng làm nổi việc gì. Tôi chỉ bỏ nó vào tủ đá (vô tình thôi) và rồi đi ra ban công và bắt đầu khóc. Vì vui sướng, tất nhiên!

Buổi sáng trong ngày đầu tiên của cuộc sống đích thực của tôi, tôi quẳng quả cà tím bị đông đá đi và mặc chiếc áo sơmi cotton sạch sẽ nhất, truyền thống nhất của mình, điều này trở thành một trận gió mùa của mồ hôi hồi hộp trước cả khi tôi kịp bước ra tới cửa. Để hong khô một chút và lấy lại hình ảnh, tôi ngồi xuống, cái cách mà cha mẹ tôi luôn ngồi xuống mỗi chuyến đi dài để cầu nguyện mong thượng lộ bình an bằng kiểu cách thuần Nga của họ. “Lenny!” tôi nói to. “Mày sẽ không làm hỏng chuyện. Mày đã được trao cơ hội giúp đỡ người phụ nữ đẹp nhất trên đời. Mày phải làm cho tốt, Lenny. Mày không được phép nghĩ cho bản thân một tí nào hết. Chỉ có sinh vật nhỏ bé ấy trước mắt mày mà thôi. Rồi mày sẽ được đền đáp. Nếu mày không làm được như vậy,nếu mày làm tổn thương người con gái tội nghiệp ấy bất kể thế nào đi nữa, mày sẽ không xứng đáng được bất tử. Nhưng nếu mày ràng buộc được thân xác ấm áp bé bỏng của nàng vào với mày và khiến nàng cười, nếu mày cho nàng thấy tình yêu của tuổi trưởng thành có thể chiến thắng được nỗi đau thời thơ ấu, thì rồi cả mày và nàng sẽ được thấy thiên đàng. Joshie có thể đóng sầm cánh cửa trước mắt mày, có thể chứng kiến nhịp tim mày thoi thóp rồi dừng lại trên một chiếc giường ở bệnh viện công nào đó, nhưng làm sao mà ai đó có thể từ chối Eunice Park được cơ chứ? Làm sao mà thần thánh lại có thể ban cho nàng thứ gì kém hơn tuổi trẻ vĩnh hằng cơ chứ?”

Tôi muốn gặp Eunice ở sân bay J.F.K., nhưng hoá ra bây giờ không có vé máy bay thì còn không thể tới gần sân bay được nữa. Taxi thả tôi ở điểm kiểm soát Cơ Quan Khôi Phục Mỹ thứ ba ở Van Wyck, nơi Vệ Binh Quốc Gia đã thiết lập một khu vực đón khách, một tấm bạt nguỵ trang cao-hai-mươi-foot mà bên dưới là một đám dân trung lưu quèn đang chui rúc chờ đón người thân. Tôi gần như đã nhớ mất chuyến bay của nàng vì một phần Cầu Williamsburg đã sập, và chúng tôi phải dành cả tiếng đồng hồ cố quay qua Phố Delancey bên cạnh một tấm bảng A.R.A. làm vội ghi “Cùng Nhau Chúng Ta Sẽ Sửa Cây Cầu Này.”

Tôi đợi dưới tấm bạt đón xe buýt ĐồngBằngLụcĐịaThốngNhấtMỹ, hồi hội đi qua đi lại cho tới khi mấy người cầm súng bắt đầu nhìn tôi rất hài hước, rồi lui vào một điểm Bán Lẻ tạm thời của Dumspter, ở đây tôi mua vài bông hồng héo và một chai vang ba trăm đô. Eunice tội nghiệp của tôi trông thật mệt mỏi khi phụng phịu xuống xe buýt cùng nhiều túi tới nỗi tôi suýt nữa đã làm nàng ngã soài ra bởi một cái ôm hôn trẻ hoá, nhưng tôi đã cẩn thận không gây ra tai vạ, vẫy hoa và chai vang tới mấy người vũ trang để chứng minh tôi có đủ Tín Dụng để chi trả cho cửa hàng Bán Lẻ, rồi hôn nàng nồng cháy lên má (nàng có mùi chuyến bay và kem dưỡng ẩm), rồi lên cái mũi thẳng, thon, kì kì không giống châu Á, rồi lên má bên kia, rồi lại lên mũi, lại lại má ban đầu thêm lần nữa, men theo đường cong tàn nhang ra sau rồi lại tới trước, biến mũi nàng thành một cây cầu để đi qua đi lại hai lần. Chai vang tuột khỏi tay tôi, nhưng, chả biết nó được làm từ loại vật liệu rác rưởi cho tương lai nào, nó không vỡ.

Đối diện với tình yêu điên dại ấy, Eunice không hề thoái lui, cũng chẳng đáp lại sự nồng nhiệt của tôi. Nang cười với tôi bằng đôi môi tím mọng và cặp mắt mệt nhoài, bối rối, và cử động tay ra dấu mấy cái túi rất nặng. Nặng thật, nhật ký ạ. Đấy là mấy cái túi nặng nhất tôi từng mang. Mấy cái gót nhọn của giày nữ cứ đâm vào bụng tôi, còn một cái hộp sắt chẳng biết đâu ra, tròn và cứng, làm bầm cả hông tôi.

Chuyến taxi trôi đi gần như trong im lặng, cả hai chúng tôi đều hơi xấu hổ trong bối cảnh này, mỗi người đều thấy có lỗi về điều gì đó (sức mạnh tương đối của tôi; tuổi trẻ của nàng), và nhận thức đầy đủ về sự thật rằng chúng tôi mới chỉ trải qua chưa đến một ngày bên nhau và sự đồng điệu của chúng tôi còn chưa rõ ràng gì cả.

Nàng thất vọng về căn hộ của tôi, vì nó mới xa tuyến F và toà nhà mới xấu làm sao. “Nhìn kiểu này thì em sẽ tha hồ tập thể dục đi bộ ra bến tàu đây,” nàng nói. “Ha-ha.” Đây là cách mà thế hệ nàng thích thêm vào ở cuối câu, một dạng co giật hồi hộp. “Ha-ha.”

“Anh rất vui có em ở đây, Eunice,” tôi nói, cố giữ mọi điều mình nói đều chân thật và rõ ràng. “Anh thực sự nhớ em. Ý anh là, hơi quái một chút . . . “

“Em cũng nhớ anh, mặt đụt ạ,” nàng nói.

Câu nói ấy lơ lửng trong lớp không khí ở giữa chúng tôi, lời thoá mạ hôn phối với lời ái ân. Nàng rõ ràng đã tự làm mình ngạc nhiên, giờ thì nàng không biết phải làm gì, nên thêm “Ha!” hay “Ha-ha” hay nhún vai cho qua. Tôi quyết định dành quyền chủ động và ngồi xuống cạnh nàng trên trường kỷ. Nàng nhìn Bức Tường Sách của tôi bằng biểu cảm trung dung, mặc dù bây giờ mấy cuốn chủ yếu là mùi Hương Hoa Dại, không phải mùi in tự nhiên ban đầu nữa. “Anh rất tiếc về việc em chia tay với anh chàng ở Ý,” tôi nói. “Trên GlobalTeens anh ta thực sự là mẫu em thích.”

“Bây giờ em không muốn nhắc đến anh ấy,” Eunice nói.

Tốt, tôi cũng vậy. Tôi chỉ muốn ôm nàng. Nàng đang mặc một cái áo nỉ hình bữa ăn yến mạch, bên dưới tôi có thể thoáng thấy hai dây áo lót mà thật ra nàng không cần. Cái váy ngắn xù xì của nàng làm từ một loại xơ nhám nào đó, bên trong lại thêm một cái quần màu tím nhạt, có vẻ là không cần thiết lắm trong tiết trời ấm áp tháng Sáu này. Nàng đang phòng thủ trước đôi tay hay đi dạo của tôi đấy ư? Hay nàng chỉ là thấy lạnh trong người? “Em hẳn là mệt lắm sau chuyến bay dài,” tôi nói, đặt tay lên đầu gối tím của nàng.

“Anh đang vã hết cả mồ hôi kìa,” nàng nói, cười to.

Tôi quệt trán, tay tôi vương lớp nước bóng của tuổi mình. “Xin lỗi,” tôi nói.

“Em làm anh phấn khích đến vậy sao, mặt đụt?” nàng hỏi

Tôi không nói gì. Tôi mỉm cười.

“Thật tốt vì anh cho em ở đây.”

“Vô thời hạn luôn!” tôi khóc.

“Để xem,” nàng nói. Khi tôi nắn đầu gối nàng và khẽ dịch tay lên trên, nàng giữ lấy cái cổ tay lông lá của tôi. “Bình tĩnh nào,” nàng nói. “Trái tim em mới vừa tan vỡ, anh nhớ không?” Nàng nghĩ về điều đó và thêm, “Ha-ha.”

Ngày 17 tháng Sáu: Euni-Tard gửi Grillbitch

Gấu Trúc Quý Phái thân mến,

Sao rồi, con Dở-ở-ở-hơi Bận Rộn của tớ? Tớ đã trở lại đâyyyyyyy. Nước Mỹ tươi đẹp. Chà, tớ vẫn không tin là mọi người đều nói tiếng Anh chứ không phải tiếng Ý quanh tớ. Chà, ở khu ổ chuột nhà Lenny thì hầu hết là tiếng Tây Ban Nha và tiếng Do Thái, tớ đoán vậy. Nhưng kệ đi. Tớ về nhà rồi. Mọi thứ ở bên bờ Fort Lee thật yên tĩnh, ít nhất là lúc này. Tuần tới tớ sẽ gặp bố mẹ, nhưng tớ nghĩ bố tớ sẽ chỉ im lặng khi ông ấy biết tớ ở ngay bên kia sông.

Tớ rất nhớ Ben. Có thứ gì đó tương hợp giữa tớ và anh ấy. Kiểu như bọn tớ không phải nói nhiều với nhau, có thể cứ nằm trên giường hàng giờ đồng hồ, làm gì cũng được trên äppärät của mình, đèn tắt hết. Với Lenny thì khác. Ý tớ là, vì có rất nhiều điều không ổn ở anh ấy, và tớ đoán là tớ phải sửa chữa hết chỗ đấy. Vấn đề là anh ấy không còn trẻ, nên anh ấy nghĩ anh ấy không cần phải lắng nghe tớ. Răng anh ấy tốt hẳn lên kể từ lúc tớ chỉ cho anh ấy đánh răng đúng, còn hơi thở thì thơm mát như hoa cúc vậy. Chỉ còn phải xử lý đôi bàn chân gớm ghiếc của anh ấy thôi! Tớ sẽ bắt anh ấy lên lịch với bác sĩ phẫu thuật. Có thể là bố tớ. Nói cái này bạn bè với nhau thôi nhé! Bố tớ sẽ phát hoảng nếu tớ kể cho ông là tớ có một người, ừm, “bạn” da trắng rất già. Ha-ha. Anh ấy còn ăn mặc xấu khủng khiếp, tất cả quần áo đều là mấy kiểu bám theo trào lưu nhưng lạc hậu cả rồi, cổ áo bản rộng và mấy cái áo phông in màu acrylic từ thập niên bảy mươi. Tớ hi vọng có đầu báo khói trong căn hộ của bọn tớ vì có hôm anh ấy suýt thì phóng hoả tự thiêu. Dù sao, tớ nói với anh ấy từ đầu: Nghe này, anh ba mươi chíntuổi và em đang sống cùng anh, nên bây giờ anh phải ăn mặc như một người trưởng thành. Anh ấy giả vờ thách thức, chàng đụt của tớ, nhưng tuần tới bọn tớ sẽ đi mua sắm vài sản phẩm làm từ động vậtnhư là coton, len, vải ca$hmere và toàn bộ mấy đồ tốt như vậy.

Cậu biết hài ở đâu không. Lenny giữ một cuốn nhật ký ghi chép tất cả mọi thứ anh ấy “ăn mừng.” Ngáo ngơ thật, nhưng tớ tự hỏi về tất cả những chuyện tớ nên ăn mừng. Đến giờ thì việc yêu thích của tớ chỉ là đi bộ xuống phố cùng anh ấy. Anh ấy sẽ kể cho tớ những điều tớ chưa bao giờ được học ở Elderbird, ví dụ như New York từng là đất của người Hà Lan (họ làm gì ở Mỹ cơ chứ?), và bất cứ lúc nào bọn tớ thấy thứ gì hài hước như kiểu một con chó weenie đáng yêu, cả hai sẽ phá ra cười, và anh ấy sẽ nắm tay tớ rồi đổ mồ hôi, đổ mồ hôi và đổ mồ hôi.

Bọn tớ cãi nhau nhiều lắm. Tớ đồ rằng phần lớn là do lỗi của tớ vì tớ không trân trọng con người tuyệt vời của anh ấy mà cứ tập trung vào ngoại hình. Tớ bảo là tớ sẽ bỏ anh ấy và quay về Fort Lee, thế là chàng đụt ngọt ngào tội nghiệp của tớ quỳ xuống, bắt đầu khóc lóc rằng tớ có ý nghĩa với anh ấy biết chừng nào. Anh ấy thật bi luỵ và cũng thật dễ thương. Tớ thấy thương anh ấy đến nỗi tớ lột bỏ hết quần áo, chỉ trừ cái quần lót TotalSurenders, và cứ thế lên giường với anh ấy. Anh ấy mơn trớn tớ một chút nhưng bọn tớ thấy buồn ngủ khá sớm. Mẹ kiếp, Gấu Trúc Quý Phái ạ. Những ngày này tớ chỉ là một tay chơi tình ái lắm chuyện mà thôi. Tớ dừng bút đây, nhưng gửi cậu ảnh tớ và Lenny đi sở thú ở Công Viên Trung Tâm. Anh ấy ở bên trái con gấu. Đừng có cợt nhả!!!!

Ngày 25 tháng Sáu, New York.

Khi tôi bước vào gian thờ chính của giáo đường một buổi sáng ẩm ướt, Tiểu Bobby Cohen, nhân viên Hậu-Nhân trẻ nhất (tôi nghĩ nó mười chín tuổi là cùng), mặc áo vàng kiểu các nhà sư tiến lại chỗ tôi. “Đi với em, anh Leonard,” nó nói, cái giọng bar-mitzvah của nó đầy mệnh lệnh ẩn dưới sự sâu xa của điều nó sắp làm.

“Ờ, chuyện gì thế?” tôi hỏi, tim tôi bơm máu mạnh tới nỗi các ngón chân tôi đau buốt.

Khi nó dẫn tôi tới một văn phòng nhỏ ở phía sau, qua mùi mặn ngọt ngào của biển ở đây thì biết, thường là nơi cất giữ chả cá, Tiểu Bobby hát, “Có thể bạn sống mãi mãi, có thể bạn không bao giờ biết tới cái chết, có thể bạn bồng bềnh như Joshie, trên một hơi thở sơ sinh.”

Lạy Chúa tôi! Lễ Nhận Bàn.

Và nó ở đó—cái bàn mới của tôi! Khi Kelly cho tôi ăn một củ tỏi nghi lễ, theo sau là vài viên bạc hà niacin không đường, tôi rà soát tất cả những người trẻ tuổi từng nghi ngờ mình, cả lũ Darryls và bạn bè nó, và tôi cảm nhận thứ công lý đồng bóng, buồn nôn của thế giới này. Tôi đã trở lại. Thất bại ở Rome của tôi gần như đã được tẩy sạch. Tôi có thể bắt đầu lại từ đầu. Tôi chạy ra ngoài gian thờ của giáo đường, ở đó mấy tấm Bảng đang ồn ào ghi nhận sự tồn tại của tôi, mấy chữ cái “lenny a.”hiện ra ở dưới đáy của một trong mấy tấm Bảng, cùng với kết quả thử máu gần nhất của tôi—không quá nóng hổi—và lời mô tả tâm trạng đầy hứa hẹn “ôn hoà nhưng hợp tác.”

Bàn của tôi. Toàn bộ ba feet vuông, láng bóng, tràn ngập các dòng chữ, stream và Ảnh hiện lên trên bề mặt điện tử. Tôi dành phần lớn thời gian trong tuần làm việc với nó. Mở vài stream dữ liệu cùng lúc, và cảm động trong không khí thần thánh, tôi quét lên hồ sơ của Những Người Yêu Đời triển vọng. Những khuôn mặt phần lớn là đàn ông, đẹp đẽ, trắng trẻo của họ (nghiên cứu của chúng tôi chỉ ra rằng phụ nữ quan tâm tới việc chăm sóc con cháu hơn là sống mãi mãi) nháy lên trước mắt tôi, cho tôi biết về các hoạt động từ thiện của họ, kế hoạch của họ cho nhân loại, mối quan tâm của họ về hành tinh bệnh tật kinh niên của chúng ta, giấc mơ của họ về việc tồn tại vĩnh hằng cùng những tỉ phú nhân dân tệ có cùng chí hướng. Tôi đồ rằng lần cuối cùng họ từng không trung thực đến đau đớn là khi họ viết đơn xin vào trường Swarthmore, bốn mươi năm trước.

Một trong những ứng viên Tuyển Chọn của tôi, gọi anh ta là Barry, điều hành một đế chế Bán Lẻ nhỏ ở các bang miền Nam. Khi anh ta tới văn học, anh ta trông hồi hộp một cách chính đáng. Trung bình, chúng tôi chấp thuận, mười tám phần trăm số ứng viên Giá trị Ròng Cao, thư từ chối đáng sợ của chúng tôi vẫn được gửi qua đường bưu điện truyền thống. Quá trình Tuyển Chọn cần thời gian. Barry, cố triệt tiêu các dấu hiệu còn sót lại của chất giọng Alabama kéo dài của anh ta, muốn tỏ ra hiểu biết về công việc của chúng tôi. Anh ta hỏi về kiểm tra, sửa chữa và tái cấu trúc tế bào. Tôi vẽ cho anh ra một hình ảnh ba chiều của hàng triệu con nanobot tự động bên trong cơ thể săn chắc của anh ta, trích xuất dinh dưỡng, bổ dung, vận chuyển, chơi đùa với các khối xây dựng, sao chép, điều khiển, tái lập trình, thay máu, tiêu diệt vi khuẩn và virus gây hại, đảo ngược sự phá huỷ các mô mềm, ngăn ngừa nhiễm trùng vi khuẩn, sửa chữa DNA.

Tôi trao cho Barry xác nhận Sẵn Sàng làm Bài Kiểm Tra Trực Tiếp. Kiểm Tra H-Scan để đo tuổi sinh học của đối tượng. Lòng Sẵn Sàng làm Bài Kiểm Tra Ý Chí Trong Hoàn Cảnh Khó Khăn. Bài Kiểm Tra Sức Chịu Đựng Nỗi Buồn Vô Hạn. Bài Kiểm Tra Phản Ứng Khi Mất Con. Anh ta hẳn là đã cảm nhận được mức độ đe doạ, cái mỏ nhọn da trắng Tin Lành thượng lưu của anh ta run lẩy bẩy khi hình ảnh được chiếu lên võng mạc, kết quả stream thẳng lênäppärätcủa tôi. Anh ta sẽ làm tất cả để kiên nhẫn. Anh ta có ba đứa con và sẽ gắn bó với chúng mãi mãi, kể cả nếu tài khoản ngân hàng hiện tại của anh ta không đủ để duy trì tình trạng vĩnh cửu cho nhiều hơn hai người.  Tôi vào mục “Lựa Chọn Của Sophie” trên äppärät Tuyển Chọncủa mình, một vấn đề lớn đúng như Joshie đã băn khoăn.

“Sớm chừng nào nhỉ?” Barry hỏi. “Khi nào thì mọi chuyện khả thi?”

“Chúng ta gần xong rồi,” tôi nói, tuyệt vọng. Ký kết với một khách hàng mới sẽ nổ một khoản tiền cọc thưởng tự động vào tài khoản bèo-bọtcủa tôi; điều đó, đến lượt, sẽ giúp chuẩn bị tiền cho các phép điều trị chống chuyển đổi từ cấp tính sang mãn tính giai đoạn haicủa tôi. Nhưng Barry là ngõ cụt. Hãy quên tên tôi trên Bảng đi. Đoàn tàu đã rời khỏi ga, và tôi đang chạy sau nó, vali của tôi mở một nửa, đồ lót trắng tràn ra rất nhố nhăng dọc theo sân ga.

Bary đã kiệt sức. Bài Kiểm Tra Nhận Thức Ngôn Ngữ Patterson-Clay-Schwart, phong vũ biểu cuối cùng để lựa chọn, có thể đợi tới một phiên khác. Tôi đã biết rằng điều này hoàn toàn hợp lý, kiểu người năm-mươi-hai-tuổi hơi bất thường sẽ không ghi được điểm quyết định. Anh ta cũng tăm tối y như tôi. Vậy là tôi cười với anh ta, chúng mừng anh ta vì lòng trung thực và sự kiên nhẫn, sự thông tuệ và chín chắn, và, với một cú nhấp ngón tay lên mặt bàn điện tử, ném anh ta vào giàn hoả thieu của lịch sử.

Ngày 25 tháng Sáu: Euni-Tard gửi Grillbitch

Chào, Gấu Trúc Quý Phái,

Sao rồi, lỗ thịt? Ôi, bạn ơi. Hoặc là, “Ơi, bạn ơi,” như anh bạn trai Do Thái của tớ sẽ nói.

Ôi, Gấu Trúc của tớ. Tớ đang thế nào với Lenny à? Tớ đã hoảng lên kiểu gì ấy, khi thấy Len đọc sách. (Không, nó không bốc mùi. Anh ấy xịt Pine-Sol lên sách.) Anh ấy về nhà sau giờ làm trông rất chán chường, tớ đoán anh ấy không nhận ra tớ bắt gặp anh ấy đang đọc. Ý tớ không phải là quét chữ như bọn mình làm trong RácÂu Cổ Điển với cuốn “Ngôi nhà chuyện trò ở Parma” (Chatterhouse of Parma) đâu, ý tớ là đọcnghiên túc ấy. Anh ấy lấy ra cái thước và rà nó dọc theo trang sách rất chậm rãi và kiểu như thì thầm những điều nhỏ nhặt gì đấy với chính mình vậy, như là cố gắng hiểu tất cả các phần của cuốn sách. Tớ định teen chị tớ nhưng tớ bối rối đến nỗi cứ thế đứng đực ra nhìn anh ấy đọc, khoảng chừng nửa giờvà cuối cùng anh ấy cũng bỏ cuốn cách xuống, tớ vờ như không có chuyện gì xảy ra. Rồi tớ lén nhìn, anh ấy đang đọc cái ông người Nga Tolesoy (Tớ đoán qua hình dáng chữ, vì cha mẹ Lenny đến từ Nga). Tớ nghĩ Ben thực sự có đầu óc bởi tớ thấy anh ấy stream “Biên niên sử Narnia” ở quán café ở Rome, nhưng Tolesoy là cuốn sáchdày một-ngàn-trang, không phải stream, và Lenny đọc tới trang 930 rồi, gần xong. Tớ đã bị Ben làm cho choáng ngợp ở Rome vì ngoại hình của anh ấy, tớ chưa bao giờ cảm thấy siêu-an-toàn trên giường là vì vậy. Với Lenny, tớ choáng ngợp bởi đầu óc của anh ấy, nhưng dễ dàng hơn. Tớ có thể là chính mình, vì mọi điều anh ấy làm đều quá ngọt ngào và chân thật. Tớ thổi kèn và cho anh ấy bắn vào miệng, anh ấy rất cảm kích và thực sự đã bắt đầu khóc. Ai lại làm như thế nhứ? Tớ đồ rằng đôi lúc tớ chỉ muốn mình muốn anh ấy nhiều như anh ấy muốn tớ. Tớ muốn anh ấy thư giãn và có thể không cần lúc nào cũng dễ thương, chăm sóc và cố gắng làm tớ vui lòng, để biết đâu tớ có thể tự mình theo đuổi anh ấy một chút.

Ngày 28 tháng Sáu, New York.

Tuần này tôi học nói “con voi” bằng tiếng Hàn Quốc.

Chúng tôi tới Sở Thú Bronx vì người bạn Truyền Thông Noah Weinberg của tôi nói trên stream của cậu ta rằng Cơ Quan Khôi Phục Mỹ sẽ cho đóng cửa và chuyển toàn bộ lũ thú tới Ả Rập Xê Út “cho chết vì say nắng.” Tôi chẳng bao giờ biết phần nào trong stream của Noah là đáng tin; cách chúng ta sống bây giờ bạn không thể chắc mẩm được. Chúng tôi đã chơi vui với lũ khỉ, Chú Hải Ly José và toàn bộ bọn thú nhỏ, nhưng điểm nhấn là con voi thảo nguyên tuyệt đẹp tên là Sammy. Khi chúng tôi tản bộ lên khu nuôi nhốt giản dị của nó, Eunice tóm lấy mũi tôi và nói, “Kokiri.”

Ko,” nàng giải thích, “nghĩa là ‘mũi.’ Kokiri. Mũi dài. ‘Con voi’ trong tiếng Hàn Quốc.”

“Anh có nũi dài vì anh là người Do Thái,” tôi nói, cố kéo tay nàng khỏi mặt tôi. “Anh chẳn làn sao khác đi được cả.”

“Anh nhạy cảm quá, Lenny ạ,” nàng nói, cười. “Em yêu cái mũi của anh vô cùng. Em ước gì mình mũi.” Và nàng bắt đầu hôn cái mũi cong của tôi trước toàn thể cái nhìn của con đại tượng, nhẹ nhàng đi lên rồi đi xuống thứ bất tận ấy bằng đôi môi nhỏ bé thô ráp của nàng. Khi nàng làm vậy, tôi dán mắt vào con voi, và nhìn chính mình đang được hôn qua lăng kính trong mắt con voi, cái cấu trúc nâu đỏ khổng lồ bao quanh bởi lốm đốm lông mày xám thô. Nó hai-mươi-lăm, Sammy, đã đi hết nửa cuộc đời, rất giống tôi. Một con voi cô đơn, con duy nhất trong sở thú ở thời điểm hiện tại, bị tước đi khỏi đồng loại và tình yêu khả dĩ. Nó chậm rãi lật một cái tai to, như một người bán hàng ở xứ Galicia một thế kỉ trước mở rộng vòng tay như thể nói rằng, “Vâng, tất cả đây rồi.” Và rồi điều đó xảy đến với tôi, thằng tôi may mắn phản chiếu trong mắt con vật, Lenny may mắn được Eunice Park hôn lên mình: Con voi biết. Con voi biết không có gì sau kiếp này và chỉ có rất ít trong đó mà thôi. Con voi nhận thức được sự tuyệt chủng mờ mịt của mình, nó bị tổn thương, bị teo lại, phải cảm nhận bản chất đơn độc của mình, cuối cùng nó sẽ dẫm đạp lên con đường của mình xuyên qua bờ bụi, để nằm xuống và chết ở nơi mẹ nó từng có lần co giãn hông mình để trao cho nó sự sống. Mẹ, một mình, mắc bẫy, tuyệt chủng. Con voi bản chất là một động vật Ashkenazi, nhưng là một con hoàn toàn lý trí—nó cũng muốn sống mãi mãi.

Còn một điều nữa mà con voi biết. Nó biết tôi sẽ không bao giờ trở thành một con người thì-quá-khứ trong một thế giới thiết lập cho tương lai. Nó biết tôi sẽ không bao giờ trở thành một  Điều Phối Viên (cấp G) Tiếp Cận Những Người Yêu Cuộc Sống. Nó biết tên tôi sớm muộn gì cũng tuột khỏi Bảng và Joshie sẽ tìm ra lý do để sa thải tôi. Nó biết rằng tất cả trả xanh ở Nhật cũng không làm tái tạo được phổi cho tôi, rằng MáuThôngMinh sẽ không bao giờ chảy trong huyết quản của tôi.

Rồi tôi nghĩ về những gì tôi biết. Tôi nghĩ về Eunice Park và cơ thể cân-bằng-pH của nàng, lành mạnh và khoẻ khoắn. Tôi nghĩ về ngày đầu hè ấm áp tụ hội hợp lệ, về New York của những mùa hè đã qua, thành phố vẫn thường giữ quá nhiều lời hứa, thành phố của hàng triệu dấu hiệu I.O.U. (I Owe You – Tôi nợ bạn) Tôi nghĩ về đôi môi Eunice trên mũi tôi, tình yêu hoà trộn cùng nỗi đau, hương vị của hạnh nhân và muối. Tôi nghĩ tất cả mọi chuyện thật quá đẹp đẽ, làm sao có thể để cứ thế trôi đi.

“Về nhà nào,” tôi nói với Eunice. “Anh không muốn kokiri nhìn em hôn mũi anh như thế. Chỉ càng khiến nó buồn hơn thôi.”


(1) ND: theo bản dịch của Trịnh Y Thư năm 2002.

(2) ND: Hợp Chúng Quốc Mỹ.

(3) ND: Huevón: tiếng Tây Ban Nha, nghĩa là ‘đồ ngốc.’

Copyright © 2010 by Gary Shteyngart.

ThKh chuyển ngữ không có sự đồng ý của tác giả.

———-

ThKh – 2019

ThKh là một bút danh khác của ChuKim, một người viết tự do, sống và yêu tại một ngôi làng mang tên thành phố. Nếu có thể, hãy ủng hộ và khích lệ bằng cách đọc và chia sẻ những gì anh viết trong khả năng của bạn. Xin cảm ơn.

– natchukim.cogaihu@gmail.com –

PS: Tất cả nội dung trong blog này đều được tuyên bố quyền sở hữu và quyền tác giả về nội dung, ngoại trừ những bài sưu tầm có đề rõ. Mọi trích dẫn, đăng lại, vui lòng ghi rõ nguồn. 

One thought on “Truyện ngắn: Lenny yêu Eunice – Gary Shteyngart

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s