khi tôi viết những dòng này

tôi thấy mình 

trót lỡ

quên người ta có nhà để trở về

quên người ta có quê hương để hoài nhớ

quên người ta có thành phố để hào hoa

quên người ta có nông thôn để hiền hoà

quên cuộc đời này có nhà cửa, đường xá, cầu cống, đất đai, cây cối, ruộng vườn, sông suối, biển cả, núi non, mây trời,

có mưa, có nắng, có gió, có nồm, có bão, có động đất, có hạn hán, có lũ quét,

có thiên tai địch hoạ, có tự người hại người

quên người ta có hành tinh này để sống 

quên người ta có biên giới để xa nhau

quên ai rồi cũng chết

quên người ta muốn sống 

quên người ta muốn chết ở nhà

quên người ta muốn thấy những người già

chết đi trong niềm thanh thản

quên rằng

người trẻ lẽ nào cũng sắp chết

quên người già muốn người trẻ chết sau mình

quên ai cũng đều là nạn nhân của cơn bạo bệnh

quên đi như một mệnh lệnh

để gào thét sinh tồn

quên hết rồi

tôi

quên mất cả giọng nói của mẹ tôi

 

cho tới giây phút cuối cùng

điều duy nhất tôi không muốn quên

là giọng nói

của những người

tôi yêu

———-

ChuKim – 2020

ChuKim là bút danh của một người viết tự do, sống và yêu tại một ngôi làng mang tên thành phố. Nếu có thể, hãy ủng hộ và khích lệ bằng cách đọc và chia sẻ những gì anh viết trong khả năng của bạn. Xin cảm ơn.

– natchukim.cogaihu@gmail.com –

PS: Tất cả nội dung trong blog này đều được tuyên bố quyền sở hữu và quyền tác giả về nội dung, ngoại trừ những bài sưu tầm có đề rõ. Mọi trích dẫn, đăng lại, vui lòng ghi rõ nguồn.