Truyện ngắn: Quả trứng – Andy Weir

Andy Weir (1972-) là một kĩ sư phần mềm người Mỹ trước khi thành công của tiểu thuyết đầu tay, Người về từ sao Hoả (The Martian – 2011), giúp ông thực hiện được mơ ước viết lách toàn thời gian.

1*fglvjrnp5xutohhtbxz28q

‘Quả trứng’ (The Egg – 2009) là truyện ngắn nổi tiếng nhất của Andy Weir. Được đăng lần đầu tiên trên website của ông Galactanet. 


Quả trứng

 

Anh chết khi đang trên đường về nhà.

Đó là một tai nạn giao thông. Chẳng có gì đặc biệt, nhưng gây chết người. Anh bỏ lại vợ và hai con. Đó là cái chết không đau đớn. Đơn vị cấp cứu đã cố gắng hết sức để cứu anh, nhưng vô vọng. Cơ thể anh nát bấy, bỏ qua nó luôn thì hơn, tin ta đi.

Và đó là khi anh gặp ta.

“Điều gì… Điều gì đã xảy ra?” anh hỏi. “Tôi đang ở đâu?”

“Anh đã chết,” ta nói, ngắn gọn. Chẳng nghĩa lý gì khi trình bày dài dòng.

“Có một… một cái xe tải, nó bị trượt bánh…”

“Đúng,” Ta nói.

“Tôi… Tôi chết rồi ư?”

“Đúng. Nhưng đừng buồn. Ai mà chẳng chết,” ta nói.

Anh nhìn quanh. Chỉ có hư vô. Chỉ có anh và ta. “Nơi này là gì?” anh hỏi. “Đây là kiếp sau ư?”

“Ít nhiều,” ta nói.

“Người là thượng đế?” Anh hỏi.

“Đúng,” ta trả lời. “Ta là Thượng Đế.”

“Các con tôi… vợ tôi,” anh nói.

“Họ sao cơ?”

“Liệu họ sẽ ổn chứ?”

“Đó là điều mà ta muốn được thấy,” ta nói. “Anh mới vừa chết và mối bận tâm của anh là về gia đình anh. Thật là tốt đấy.”

Anh nhìn ta chăm chú. Đối với anh, ta trông chẳng giống Chúa chút nào. Trông ta chỉ như một người đàn ông nào đó. Hoặc có thể là một người đàn bà. Một kẻ có thẩm quyền mơ hồ nào đó, dám lắm. Có vẻ giống một thầy giáo ngữ pháp hơn là đấng toàn năng.

“Đừng lo,” ta nói. “Họ sẽ ổn thôi. Các con anh sẽ nhớ về anh như một người cha hoàn hảo. Chúng đã làm gì có lúc nào mà cảm thấy coi thường anh. Vợ anh bề ngoài sẽ khóc, nhưng trong thâm tâm thì được giải thoát. Công bằng mà nói, cuộc hôn nhân của anh đang đổ vỡ. Nếu như có bất kì sự an ủi nào, thì đó là về việc cô ta sẽ cảm thấy day dứt vì đã cảm thấy như vậy.

“Ồ,” anh nói. “Vậy tiếp theo là gì? Tôi sẽ lên thiên đàng hay xuống địa ngục hay sao?”

“Đều sai,” ta nói. “Anh sẽ được tái sinh.”

“À,” anh nói. “Vậy là những người Ấn Độ giáo đã đúng.”

“Mọi tôn giáo đều đúng theo cách riêng,” ta nói. “Đi với ta nào.”

Anh theo ta và chúng ta băng qua khoảng không. “Chúng ta đang đi đâu đây?”

“Không đâu cụ thể cả,” ta nói. “Chỉ đơn giản là vừa đi bộ vừa chuyện trò cho vui.”

“Vậy điều mấu chốt là gì?” anh hỏi. “Khi tôi được sinh ra lần nữa, tôi sẽ như một tờ giấy trắng, phải không? Một đứa bé. Như thế tất cả kinh nghiệm và mọi điều tôi đã làm ở kiếp này sẽ không còn quan trọng nữa.”

“Không hẳn!” ta nói. “Trong sâu thẳm anh vẫn có tất cả kiến thức và kinh nghiệm của tất cả các tiền kiếp. Anh chỉ chưa nhớ ra ngay đó thôi.”

Ta dừng bước và đặt tay lên vai anh. “Tâm hồn anh tráng lệ, đẹp đẽ và lớn lao hơn anh có thể hình dung. Tâm trí con người chỉ có thể chứa đựng một phần nhỏ vô cùng của chính anh. Giống như thể thò ngón tay vào trong cốc nước để xem nước nóng hay lạnh. Anh chỉ đưa một phần nhỏ bé của cơ thể anh vào cốc nước, và khi anh rút tay ra, anh thấu hết những gì mà chiếc cốc đã trải nghiệm.”

“Anh đã làm người trong 48 năm vừa rồi, thế nên anh chưa đi đủ xa để cảm nhận được ý thức bao la của mình. Nếu chúng ta ở đây cùng nhau đủ lâu, anh có thể bắt đầu nhớ lại mọi chuyện. Nhưng chẳng có nghĩa lý gì khi làm vậy giữa những kiếp sống.”

“Vậy tôi đã được tái sinh bao nhiêu lần rồi?”

“Ồ rất nhiều. Không sao xể xiết. Qua rất nhiều kiếp sống.” ta nói. “Lần này, anh sẽ là một thôn nữ Tàu vào năm 540 trong Công Nguyên.”

“Đợi đã, gì cơ?” anh lắp bắp. “Người sẽ gửi tôi về quá khứ?”

“Chà, về mặt kĩ thuật thì đúng vậy. Thời gian, với những gì anh biết về nó, chỉ tồn tại trong thế giới của anh thôi. Ở quê hương của ta, mọi thứ không giống như thế.”

“Người đến từ đâu?” anh nói.

“Phải rồi,” ta giải thích “Ta đến từ một nơi. Một nơi nào đó khác cơ. Và có những kẻ khác giống như ta. Ta biết anh sẽ muốn biết nơi đó như thế nào, nhưng thành thực mà nói anh sẽ không hiểu đâu.”

“Ồ,” anh nói, hơi thất vọng. “Nhưng gượm đã. Nếu như tôi được tái sinh vào những thời điểm khác trong dòng thời gian, một lúc nào đó tôi có thể tương tác với chính mình.”

“Hẳn rồi. Vẫn xảy ra suốt ấy mà. Và cả hai sinh mạng chỉ nhận thức được cuộc sống của chính nó mà thôi, anh còn chẳng biết điều đó đang xảy ra.”

“Vậy tất cả có nghĩa lý gì?”

“Thật sao?” ta hỏi. “Thật vậy sao? Anh đang hỏi ta về ý nghĩa của cuộc sống sao? Chẳng phải câu hỏi ấy hơi rập khuôn ư?”

“Câu hỏi hợp lý thôi mà,” anh khăng khăng.

Ta nhìn vào mắt anh. “Ý nghĩa của cuộc sống, mục đích mà ta tạo nên cả thế giới này, là để cho anh trưởng thành.”

“Ý người nói nhân loại? Người muốn chúng tôi trưởng thành?”

“Không, chỉ anh thôi. Ta tạo nên cả thế giới này cho anh. Với mỗi kiếp sống, anh lớn lên và trưởng thành và trở thành một trí tuệ lớn hơn, vĩ đại hơn.

“Chỉ mình tôi? Những người khác thì sao?”

“Không có ai khác cả,” ta nói. “Trong thế giới này, chỉ có anh và ta.”

Anh ngây người ra nhìn ta. “Nhưng biết bao người trên trái đất…”

“Đều là anh. Những hiện thân khác nhau của anh.”

“Gì cơ. Tôi là mỗi người!?”

“Bây giờ thì anh đang giác ngộ rồi đấy,” ta nói, vỗ vào lưng anh chúc mừng.

“Tôi là tất cả những ai từng tồn tại?”

“Hoặc là những ai sẽ tồn tại, đúng thế.”

“Tôi là Abraham Lincoln?”

“Và anh cũng là John Wilkes Booth nữa,” ta thêm vào.

“Tôi là Hitler?” Anh nói, bàng hoàng.

“Và cũng là hàng triệu người hắn ta tàn sát.”

“Tôi là Jesus?”

“Và cũng là mỗi môn đồ của ông ta.”

Anh im lặng.

“Mỗi khi anh làm hại ai đó,” ta nói, “anh đang làm hại chính anh. Mỗi việc tốt anh làm, anh làm cho chính anh. Mọi khoảnh khắc hạnh phúc hay buồn bã từng được trải nghiệm bởi bất cứ ai trong quá khứ, hay tương lai, đều được cảm nhận bởi chính anh.”

Anh suy nghĩ hồi lâu.

“Tại sao?” anh hỏi ta. “Tại sao lại thực hiện tất cả những điều này?”

“Vì một ngày nào đó, anh sẽ trở nên giống như ta. Bởi đó chính là anh. Anh thuộc về giống loài của ta. Anh là con của ta.”

“Chà,” anh nói, hồ nghi. “Người nói tôi là một thượng đế?”

“Không. Chưa đâu. Anh là một bào thai. Anh vẫn đang lớn lên. Một khi anh trải qua hết mọi kiếp người trong suốt lịch sử, anh sẽ đủ lớn để được sinh ra.”

“Vậy là cả thế giới này,” anh nói, “chỉ là…”

“Một quả trứng.” ta trả lời. “Giờ là lúc để anh tiến tới kiếp sau của mình.”

Và ta đưa anh vào hành trình của anh.

 


Copyright © 2009 by Andy Weir.

ThKh chuyển ngữ không có sự đồng ý của tác giả.

———-

ThKh – 2019

ThKh là một bút danh khác của ChuKim, một người viết tự do, sống và yêu tại một ngôi làng mang tên thành phố. Nếu có thể, hãy ủng hộ và khích lệ bằng cách đọc và chia sẻ những gì anh viết trong khả năng của bạn. Xin cảm ơn.

– natchukim.cogaihu@gmail.com –

PS: Tất cả nội dung trong blog này đều được tuyên bố quyền sở hữu và quyền tác giả về nội dung, ngoại trừ những bài sưu tầm có đề rõ. Mọi trích dẫn, đăng lại, vui lòng ghi rõ nguồn. 

 

 

 

Tôi chỉ đang cố bớt ngu đi một chút.

Tiêu đề là câu nói của Jeffrey Eugenides, tác giả cuốn tiểu thuyết Middlesex đoạt giải Pulitzer năm 2002, trong bài phỏng vấn Nghệ thuật tiểu thuyết (The Art of Fiction) do James Gibbons thực hiện. Nguyên văn bản Việt ngữ như sau:

‘Tuy nhiên, tôi lên đại học mà chẳng biết gì nhiều. Cho đến những năm tuổi 20 tôi mới trở thành một người đọc nghiêm túc. Những năm giữa tuổi 20 và 30, tôi đọc ngấu đọc nghiến, đọc nhiều hơn bất cứ khoảng thời gian nào trong đời. Tôi chỉ đang cố bớt ngu đi một chút.‘ (Chiêu Dương dịch).

Khi đọc đến đây, mình đang trải qua năm thứ 31 sống trên đời, tức là mình đã 30 tuổi rồi. Cuốn Middlesex lừng danh ấy mình chưa đọc. Mình sẽ đọc. Mình chỉ đang nghĩ về việc đọc nghiêm túc, và về việc trở thành một người đọc nghiêm túc.

Bây giờ tầng lớp thanh niên khởi nghiệp hay có cái thú kể lể về khối lượng sách họ tiêu thụ trong một khoảng thời gian. Ví dụ như có cái anh gì cũng nổi tiếng, được xã hội coi là ưu tú tài năng, lên mạng kể một tháng tôi đọc hai cuốn sách, muốn vượt qua tôi, bạn phải đọc một tháng bốn cuốn sách. Mặc dù anh không nói anh đọc sách gì và đọc như thế nào, nhưng như thế cũng tốt, ít nhất là tốt cho các nhà xuất bản.

Ở phía đối lập là trường phái khinh bỉ phong cách thống kê, họ thường bĩu môi nhếch mắt nói về chuyện đọc ít mà chất, nôm na là nhấn mạnh vào phương pháp đọc, đại để có thể kể tới những kĩ năng thưởng thức, tinh thần phê phán, khả năng phân tích, tổng hợp, trừu tượng hoá, khái quát hoá, vân vân và vân vân.

Mình đứng giữa, thấy bên nào cũng có cái hay, quả nhiên đọc không nhất thiết phải nhiều, mà cần trọng về giá trị và sự suy tưởng, tuy vậy nếu vừa đọc chất lượng mà vừa đọc được nhiều thì chẳng phải nhất cử lưỡng tiện hay sao, chẳng cớ gì mà phải nhăm nhăm yêu con gái nhà người ta, chén thôi cũng được mà. Đùa đấy, vừa yêu vừa chén, đỉnh cao mỹ vị ái tình nhân gian, lại được tiếng là có đạo đức.

Nhìn lại, mình thấy mình sở học làng nhàng, việc đọc cái gì cho ra hồn, phần lớn thời gian là dựa vào bản năng và sự cóp nhặt qua ngày rộng tháng dài, thỉnh thoảng vẫn hay ra vẻ cao đạo mà mở mồm ra khuyên nhủ người này người kia đọc đi, bằng cách ném ra vài danh mục sách, nói chung là tào lao và không có mấy tác dụng. Thân mình lo còn chưa xong, bày đặt khai dân trí (!!).

Năm vừa rồi mình đọc cũng được vài cuốn tự thấy khá thú vị, hôm nay, một buổi tối cuối năm dương lịch lạnh tái tê, mình không có người con gái tri kỉ nhèo nhẽo làm phiền, không có người anh em xương máu hàn huyên dè bỉu cuộc đời, không có gia đình ồn ào giục mình việc này việc nọ, mình ngồi một mình trong phòng làm việc, theo kiểu một chàng trai – hai tay tái lạnh – chỉ có gió với hơi mưa vừa tạnh ra cái chiều lãng mạn bí ẩn lắm, quyết định kể cho các bạn nghe một chút về miền chữ nghĩa mình đã đi qua trong 365 ngày vừa rồi.

  1. Tiểu thuyết

Mình đọc được một cuốn phải nói là hay, đó là cuốn Thời nắng lịm (In times of fading light – 2011) của tiểu thuyết gia người Đức Eugen Ruge. Cuốn này nói về sự thay đổi của xã hội nước Đức từ giai đoạn chia cắt Đông-Tây cho đến khi bức tường Bá Linh sụp đổ và trở thành nước Đức thống nhất thông qua những diễn biến nội tâm của các thành viên một gia đình Đông Đức điển hình. Ông Eugen Ruge viết cuốn này là cuốn đầu tay, xuất bản năm ông ấy 57 tuổi, chi tiết này làm mình cảm thấy được khích lệ vô cùng, đấy, ở cái tuổi ấy người ta vẫn có thể xuất đầu lộ diện và thành công ngay lập tức. Mình rất hài lòng với chi tiết này và lừa bịp bản thân suốt mấy tuần bằng cách lờ đi bảng thành tích dày cộp với những năm tích luỹ trước đó của ông Ruge.

Cuốn này được dịch giả Hoàng Đăng Lãnh dịch rất đỉnh, ngôn ngữ mượt mà uyển chuyển, vừa hiện đại lại vừa ra được mùi xã hội chủ nghĩa. Nói chung mình không định viết review sách, bạn nào thích thì có thể tự tìm trên mạng hoặc mua luôn mà đọc, trên mạng có bức ảnh nhà văn Eugen Ruge và dịch giả Hoàng Đăng Lãnh chụp chung nom rất nghệ khi ông tác giả tới Việt Nam tham gia giới thiệu sách, chỉ bật mí là mình đã bật cười khi đọc đoạn tranh cãi giữa hai nhân vật cha con, ông bố là người của xã hội Đông Đức còn sót lại, ông con thanh niên đang khi tận hưởng sự cởi mở của xã hội tự do mà phương Tây mang lại. Đọc mà thấy bồi hồi nhớ tới những trận cãi vã không bao giờ có điểm kết giữa mình và bố mình. Quả nhiên là ở đâu thì những cặp cha con cũng sẽ đều cãi nhau về đề tài này mà thôi. Trừ những cặp cha con sợ hãi chính trị và đéo dám ấn like trên mạng, hehe.

IMG_6654

Ngoài ra còn có cuốn Chiếc cầu trên sông Drina (The bridge on the Drina – 1945) của nhà văn Nam Tư cũ, Ivo Andritch, ông này ăn Nobel văn học 1961. Cuốn này nói về giai đoạn lịch sử kéo dài 300 năm của xứ Bosnie-Herzégovine, kéo dài từ khi cây cầu bắc qua sông Drina được xây dựng cho tới khi chịu đựng phá huỷ trong chiến tranh, những sự kiện và những kiếp người gắn liền với cây cầu này, không có nhân vật chính, không có nhân vật phản diện, tất cả là một dòng chảy cuồn cuộn của nhân sinh ái ố hỉ nộ. Bản Việt ngữ do cụ Nguyễn Hiến Lê dịch. Mới chỉ biết đến đây thôi là mình đã ưng lắm rồi, huống hồ cuốn này còn được Phạm Công Thiện phân tích rất hay trong chương IV cuốn Ý thức mới trong văn nghệ và triết học (mình đọc bản in lại và chỉnh sửa năm 1970).

Phải làm sập đổ tất cả nhịp cầu trong đời mình. Đừng mong muốn bắc cầu lại, hãy để sự ngăn cách được là ngăn cách. Chịu đựng sự phân ly, yêu thương sự phân ly. Muốn bắc lại một nhịp cầu là muốn tìm lại khói nhà xưa, tìm lại cái gì đã bay lên và bay mất. (Phạm Công Thiện)

Khi đọc những dòng này, mình đâu biết rằng một mối tình sẽ đến và đi theo cách day dứt nhưng chẳng hề đem lại niềm ngạc nhiên le lói nào.

20727

  1. Truyện ngắn

Cuốn Dạ khúc: Năm câu chuyện về âm nhạc và đêm buông (Nocturnes: Five stories of music and nightfall – 2009) củng cố vững chắc niềm tin của mình về việc muốn viết văn hay và vẽ được đẹp thì người ta không thể nào sở hữu thẩm mỹ âm nhạc tồi tàn cho được. Về sau đọc thêm tiểu luận, mình biết ông Kazuo Ishiguro (Thạch Hắc Nhất Hùng), kẻ mà đã ăn giải Nobel văn chương 2017 nghe nhạc rất có gu, thậm chí còn có lúc tham gia làm nhạc, lại cũng thích Tom Waits lè nhè như mình, mình lấy đó làm hỉ hả lắm. Điều làm mình thán phục là bản dịch các tác phẩm của ông Thạch Hắc này đã xuất hiện rất lâu trên sạp trước khi anh ta ăn giải Nobel, điều đó chứng tỏ công tác làm bìa sách thực sự có vấn đề mà những dịch giả, biên tập, nói chung là những người làm công tác xuất bản ở xứ này cần trau dồi lại về thẩm mỹ đồ hoạ một cách nghiêm túc. Lắm khi chỉ vì cái bìa xấu mà người ta sẽ hờ hững lướt qua tác phẩm không một chút đắn đo, nhất là giữa một thị trường vàng thau lẫn lộn như hiện tại.

dakhuc1-1378713674.jpg

Nhắc đến đây, mình không thể bỏ qua cuốn Zoo – 2003 của Otsuichi. Một cuốn sách với cái bìa rẻ tiền vô cùng, và cho đến khi bạn nhìn thấy cuốn Calling you của anh ta thì bạn sẽ như mình, không tiếc lời mạt sát sự vớ vẩn của thằng nào duyệt cho in cái bìa như vậy. Tuy nhiên, Zoo là một tập truyện ngắn thực sự khiến mình bất ngờ về sự thú vị, Otsuichi quả nhiên là dạng tài năng đặc biệt, người đã miệt mài ngẫm nghĩ và viết lách ngay từ độ tuổi phổ thông, khi mà bạn bè anh ta đang mải mê với video game và những trò thể thao hấp dẫn khác.

IMG_6655

Cũng may, Ishiguro đã đoạt giải Nobel văn học trong khi mình vẫn mải mê lôi Haruki Murakami ra làm trò đùa với bọn bạn, và một bạn đã tặng mình cuốn Zoo, nên mình mới biết tới hai thanh niên một già một trẻ, một gốc Nhật nhưng đậm chất Anh hơn cả những nhà văn Anh, và một thì thuần Nhật với dáng vẻ của một otaku chính hiệu.

  1. Lịch sử

Ấn tượng nhất là hai cuốn Sapiens: Lược sử loài người (Sapiens: A brief history of humand kind -2011)Homo Deus: Lược sử tương lai (Homo Deus: A brief history of tomorrow – 2015) của thiên tài Do Thái Yuval Noha Harari.

Hai cuốn này là dạng sách nghiên cứu với lối viết phảng phất nét văn chương nên mình đọc say sưa, bỏ qua luôn thói quen cứ đọc một cuốn nghiên cứu lại đọc một cuốn văn học cho đỡ chán. Thanh niên thiên tài Harari này đem đến cái nhìn rất sống động về thế giới như nó đã là, thế giới như nó đang là và thế giới như nó có thể sẽ là. Hai cuốn gây xôn xao trong giới thích đọc sách, tất nhiên người khen không ít và kẻ chê cũng cực nhiều, mình trong giới hạn vài chữ ngắn gọn không thể đưa ra hết lời đánh giá, mà thật ra chủ yếu do kiến thức hạn hẹp không đủ trình độ để phê bình một cách sắc sảo như nó nên là. Được cái mình cảm thấy cái nhìn về tổng thể thế giới loài người đã có bước chuyển khoáng đãng hơn nhiều sau khi đọc hai cuốn sách này, tất nhiên khi đọc mình luôn cố gắng giữ thái độ nghi ngờ tác giả và thậm chí coi thường dịch giả để có thể đảm bảo sự tỉnh táo khi đón nhận thông tin. Harari sau khi đi một vòng từ quá khứ tới tương lai, nói đại ý nếu bạn cảm thấy tương lai thật tăm tối thì hãy cứ lạc quan lên, mọi lời dự đoán về những gì chưa xảy ra, mục đích chính là để chúng ta làm cho nó không trở thành hiện thực, chứ nếu để nó thành hiện thực thì việc dự đoán thật vô nghĩa biết bao. Mình liên tưởng ngay tới việc người ta hay nói ra rả trên tivi về chuyện nước ta chắc chắn sẽ tiến lên chủ nghĩa xã hội. Hay ghê!!

IMG_6656

Bên cạnh đó, mình còn thích cuốn Xứ Đông Dương (L’ Indo-Chine Français – 1904), tự truyện của ông Paul Doumer, toàn quyền Đông Dương giai đoạn 1897-1902. Đây cũng là cuốn sách với lối viết đậm chất văn, mình khuân về đọc, nặng quá phải nhờ bạn mình sắm cho cái giá đỡ để chuyên tâm theo dõi câu chuyện của một đại nhân vật đã có những hoạt động để lại dấu ấn cực kì quan trọng trên xứ sở này. Nhiều chuyện ông Paul Doumer kể rất hóm hỉnh, như chuyện người dân An Nam ở một vùng quê và con hổ, hay chuyện ông bị ám ảnh với loài muỗi như thế nào. Đọc đến đâu thán phục đến đấy, quả nhiên là một trí tuệ lớn, nếu dựa trên những gì ông Doumer viết thì cung cách của ông trong cuộc sống và công việc đã vượt xa các lãnh đạo đảng và nhà nước ta bây giờ, những người đã đánh đuổi thực dân Pháp làm cho giấc mộng biến nước Nam trở thành một bang dùng hộ chiếu Pháp của những người da trắng tan tành.

Cuốn sách này gặp phải nhiều lỗi về dịch thuật, sau này mình tìm hiểu và tra soát lại mới phát hiện ra, sai cả về câu chữ lẫn thông tin, tuy không lớn nhưng rất đáng trách. Dù sao thì khi tái bản, đơn vị làm sách đã có động tác sửa sai, cái này đáng ghi nhận.

IMG_6657

  1. Chính trị

Năm vừa rồi điểm sáng trong mảng này là cuốn Chính trị bình dân – 2018, tác giả là nhà báo Phạm Đoan Trang mà mình rất kính trọng. Nói chung, đọc đến đây (nếu còn đọc đến đây), nhiều bạn chắc hẳn sẽ không mấy bận tâm, vì chính trị, suy cho cùng, nó là một cái gì đó xa xôi và khó thay đổi vô cùng trong quan niệm của chúng ta. Nếu đúng là bạn nghĩ vậy thì chúc mừng, đây là cuốn sách dành cho bạn, nó cung cấp những khái niệm cơ bản theo cách gần gũi nhất, với những ví dụ về ngay những gì đang diễn ra ở đất nước Việt Nam.

Đây là một đề tài khó viết, khách quan mà nói thì mình không cho rằng nó là cuốn sách dễ đọc, nhưng nó khó đọc vì sự khô khan của hàng loạt chương mục, hàng loạt khái niệm đòi hỏi đầu óc phải hoạt động, suy tư để phát triển cái nhìn tổng quát nhằm nâng cao kiến thức cho bản thân, chứ không phải vì sự khó hiểu. Nếu bạn đọc cuốn này mà còn cảm thấy khó hiểu thì có lẽ thứ duy nhất còn phù hợp với bạn là cái blog này của mình mà thôi (haha).

1412f711-6a7d-44dc-843e-61639d03ce1f.jpeg

  1. Tạp chí

Từ trước đến giờ, mình ít khi coi tạp chí. Phần vì không có thời gian và cơ hội tiếp cận với những tạp chí chất lượng cao, phần vì đọc sách còn chưa hết, tạp chí là một cái gì đó rất phù du mơ hồ mà thôi. Tuy vậy, suy nghĩ của mình đã thay đổi, ấy là khi mình biết tới tạp chí Zzz Review do Bên phía nhà Z, tức madame Z chủ biên.

Sức đọc của một người nếu đo đếm thì ngoài kia đầy rẫy những kẻ thiên kinh vạn quyển, mà đọc là đọc thực sự, đọc hiểu chứ không phải kiểu đọc lấy đó làm vui, ừ thì cũng có vui, nhưng bên cạnh vui còn có cả suy ngẫm. Đó là mình ba hoa vậy, vì mình thấy mình là thành phần đọc kém và chậm, thế nên việc ở Việt Nam xuất hiện một tạp chí review văn học khiến mình rất thích thú, nhất là khi chất lượng của nó không tồi chút nào, nếu không muốn nói là quá ổn (ở thời điểm hiện tại). Nhờ có Zzz Review mà mình biết thêm khá nhiều cuốn hay và biết lặng lẽ bỏ tiền ra mua về để thành chồng cao nghệu trên bàn cho đẹp mắt chứ đọc chưa hết nổi. Cũng nhờ tạp chí này mà mình nhận ra thị trường sách Việt Nam bị thống trị bởi văn học dịch, văn học Việt Nam vẫn sống, nhưng thiếu những tác phẩm lớn và thiếu cả những tính cách như đã từng có trong quá khứ, cái này là hậu quả của việc kiểm duyệt xuất bản mình rất ghét, tự hứa với lòng sẽ coi biên tập viên như kẻ thù, nếu sau này có cơ hội làm việc cùng, hihi. Nói năng linh tinh vui vẻ thế, chứ đó thực sự là vấn đề nhức nhối, không chỉ ở Việt Nam mà còn ở bên Tàu, nơi đã sản sinh ra dòng ngôn tình, trước đây văn học Tàu đã không có gì thu hút mình, bây giờ thêm ba cái thể loại ấy, mình càng chẳng để trong mắt, biết là sẽ bỏ lọt viên ngọc nhưng thôi cũng kệ, thế gian thiếu gì ngọc.

Tạp chí ZZZ Review khá đa dạng về thể loại bài viết, có phê bình, phỏng vấn, điểm sách, vân vân. Và tất nhiên, gạn đục khơi trong ta sẽ có thượng vàng hạ cám. Có những bài viết hay giúp mình biết thêm các tác giả tác phẩm mà trước đó mình chưa nghe tới bao giờ (Eugen Ruge ở trên là một ví dụ) thì cũng có những bài khiến mình chỉ muốn đập mẹ cái kindle của mình đi cho rồi. (Lại) tất nhiên, mình không đập kindle nên mình đã chọn cách chịu đựng cảm giác buồn nôn cho đến hết bài viết. ‘Một sự thật cá nhan bị dồn nén tận đáy của ý thức’: Lối viết và tiếng nói nữ trong ‘Chiến tranh không có một khuôn mặt phụ nữ’ của tác giả Võ Bảo Trâm là một ví dụ. Mình bực đến nỗi lên mạng viết vài dòng xả nỗi cay cú vì kí ức về lối viết văn mẫu dưới mái trường xã hội chủ nghĩa thân yêu bị khơi dậy. Nay kể ra đây, hi vọng không làm ai mích lòng.

Screen Shot 2018-12-31 at 10.23.24 PM

 

Tổng kết:

Năm vừa rồi mình cũng gọi là chịu khó đọc sách, đã biết bỏ tiền ra mua kindle để thay đổi thói quen sử dụng sách giấy, sau đó mê tít phát minh vĩ đại này của bọn tư bản giãy chết, tức đất nước không có vua nhưng hay bị gọi là đế quốc trong sách giáo khoa. Mình đã cố gắng không biến những thời khắc lười biếng trở thành vô nghĩa với những màn chơi bời vớ vẩn, mặc dù mình vẫn rất hay chơi bời vớ vẩn. Mình cũng nhận ra là đã hoàn toàn không đọc cuốn sách ngoại ngữ nào (cụ thể chính là tiếng Anh, ngoại ngữ duy nhất mà mình biết, một cách sơ sài), mình hoàn toàn đọc sách dịch và sách viết bằng tiếng Việt, năm tới mình sẽ cố gắng khắc phục điểm này. Ngoài ra, việc đọc các truyện ngắn, tiểu luận, bút kí, diễn từ, tóm lại là đọc trên mạng cũng là một trải nghiệm kì diệu đem lại cho mình những xúc cảm mãnh liệt hơn mình có thể hình dung trước đây. Xin cảm ơn tất cả những người đã chia sẻ miễn phí thành quả lao động của họ để những người như mình có được cơ hội được đắm mình trong chữ nghĩa tuyệt đẹp như vậy trong đời. Trong khuôn khổ những lời tâm tình này, mình không thể liệt kê hết những đường link cần thiết, trong tương lai nếu có đủ điều kiện mình sẽ tìm cách thực hiện và ủng hộ, mong mọi người thứ lỗi cho mình của ngày hôm nay.

Những giờ phút cuối cùng của năm 2018, nghĩ lại, thấy mình đã may mắn bớt ngu đi một chút.

———-

ChuKim – 2018

ChuKim là bút danh của một người viết tự do, sống và yêu tại một ngôi làng mang tên thành phố. Nếu có thể, hãy ủng hộ và khích lệ bằng cách đọc và chia sẻ những gì anh viết trong khả năng của bạn. Xin cảm ơn.

– natchukim.cogaihu@gmail.com –

PS: Tất cả nội dung trong blog này đều được tuyên bố quyền sở hữu và quyền tác giả về nội dung, ngoại trừ những bài sưu tầm có đề rõ. Mọi trích dẫn, đăng lại, vui lòng ghi rõ nguồn. 

 

 

 

 

 

 

Con chuột sắp sửa lao ra từ miệng cống

Con chuột sắp sửa lao ra từ miệng cống. Nó tập trung quan sát hai dòng xe đang vun vút ngược xuôi. Ánh sáng, bóng đổ, hàng cây, gió, tiếng xe, tiếng người, sự rung động của từng sợi lông trên người con chuột. Lao ra từ miệng cống bên này, hướng về phía miệng cống bên kia, ở giữa hai điểm đầu cuối ấy là con đường ầm ầm xe cộ, đó là hoạt động mạo hiểm đỉnh cao mà một con chuột thành phố có được.

Nó không làm thế để sinh tồn. Không gian sống của nó trong thành phố này không thiếu chỗ để nó kiếm thức ăn. Mấy căn nhà quen mà nó vẫn thường đột nhập, thùng rác có nắp đậy lỏng lẻo, phòng ngủ bừa bộn của đám trẻ con thành phố đầy vụn thức ăn vặt vương vãi trong xó nhà. Điểm vứt rác của loài người trong khi chờ xe rác tới thu gom, có thể là cột điện ở một khu dân cư, có thể là cửa sau một quán ăn, hay có thể chỉ là một mảng tường chung không cha không mẹ, không xuất xứ, không danh tính. Hôi thối, rỉ nước, đầy hấp dẫn.

Nó càng không làm thế để thể hiện bản thân nhằm tranh giành bạn tình. Để có thể có thể làm tình với tần suất thần thánh mỗi tuần lễ và xét về mức độ thành công trong cuộc cạnh tranh để truyền lại mã gien của mỗi cá thể sang thế hệ tiếp theo với tỉ lệ khiến loài người phải ghen tị, loài chuột hẳn phải rất mãnh liệt trong việc lang chạ và bắt cặp trong mỗi chuyến truy hoan. Một bờ tường, một nóc nhà, một bờ bụi tĩnh mịch, một bóng đêm vang vọng âm thanh của cả chuột và người. Chẳng phải điều chúng bận tâm.

Con chuột cũng không làm vậy để cuộc sống của nó thêm phần mạo hiểm. Bản thân sự tồn tại của nó ở thành phố này đã là một sự mạo hiểm với trập trùng cạm bẫy phải đối mặt qua từng khoảnh khắc. Đánh bằng gậy, hay bằng chổi, hình thức này cũng tàn nhẫn không khác gì việc bị tấn công bởi mèo, hay chó, hay một loài săn mồi bí ẩn nào đó vẫn luôn tồn tại nơi góc khuất tầm mắt con người, con chuột sẽ bị hất văng đi, có khi là hất tung lên, rồi rơi bịch xuống, có thể chết ngay, nếu may mắn, hoặc sẽ thoi thóp và cảm nhận từ từ cái chết đang đến với mình. Bẫy dính, nơi nó sẽ nằm im, thở nhẹ, giẫy giụa, rít lên, rồi lại nằm im, thở nhẹ, vẫn hướng về miếng thịt hay viên kẹo, mùi của sự sống cuộn lên từ mẩu thức ăn chỉ cách nó một chút. Đánh bả, loài người có thứ bẫy này thật nham hiểm, con chuột sẽ được ăn, rồi sau đó, thay vì tiếp tục tìm thức ăn để truy cầu một ngày mới, nó sẽ cảm thấy đau, cảm giác khô nóng dồn lên trong người, nó quằn quại lao đi tìm nguồn nước để làm dịu đi sự khó chịu đang dâng trào, và khốn nạn nhất là nó sẽ chết ở một địa điểm khác, nơi mà con người sẽ nguyền rủa hàng xóm của hắn ta, và tất nhiên, chửi cả cái xác đang bốc mùi của con chuột.

Con chuột hít một hơi quyết liệt, mắt nó trợn lên, nó đã nắm bắt được sát na mà mọi vật đều dừng lại, cây cối ngừng xào xạc, những làn xe ngừng điên cuồng, tia nắng ngừng chuyển động, và một con đường sáng đã mở ra phía trước. Toàn thân con chuột co rúm lại rồi bắn vọt về phía trước. Nó lao ra khỏi miệng cống, nó băng qua đường với tất cả lòng dũng cảm mà một con chuột có thể có được. Chỉ cần qua được bờ bên kia, nó sẽ có thêm cơ hội để đầu thai sang một kiếp sống khác, trở thành một sinh mệnh khác. Một con bướm dập dìu rong chơi; một con ong với nọc độc có tính sát thương; một cánh chim báo bão kiêu hãnh sải cánh lướt đi trong gió; một con mèo quý tộc không ăn gì ngoài thức ăn nhân tạo; một con cá cả đời không cần biết tới cái nóng hầm hập ngày hè; một con người, biết đâu đấy, với thọ mệnh dài gấp bảy mươi lần một con chuột; hay chí ít, nó có thể trở thành một con chuột chúa tể của thế giới loài chuột.

Đó là những gì mà giống loài của nó truyền cho nhau. Nó không biết liệu đó phải chăng chỉ là một câu chuyện thần thoại của những con chuột hay chăng, nhưng hàng bao nhiêu thế hệ chuột đã sinh ra, lớn lên và chết đi, ở khắp mọi nơi, khắp mọi thành phố trên cõi đời này, chúng vẫn băng qua đường với tất cả khát vọng sống. Con chuột dồn tất cả sự dũng cảm mà nó có được vào chuyến đi này, đó là chuyến đi của cuộc đời, đó là chuyến đi không biết tới ngày mai, đó là chuyến đi của ngay giây phút này, của tất cả những gì mà nó đã được sinh ra để trở thành.

Một âm thanh vừa nhão nhoét, vừa khô khốc vang lên. Con chuột vẫn mở mắt trừng trừng, nó vừa chứng kiến cái chết của chính mình. Nó mới chỉ đi được một phần quãng đường, con đường này sao rộng quá, bánh xe nào sao nhanh quá. Nó sắp đi tới những hình ảnh cuối cùng, rồi sẽ lại có một bánh xe khác vụt qua, nghiền nát đôi mắt đã ghi dấu, đã mong mỏi, đã ngập tràn hi vọng. Con chuột bắt đầu thay đổi, cái xác của nó nằm đó, bất động, trở thành một đống bầy nhầy, rồi bay hơi dần đến khô kiệt đi, rồi phát tán thành bụi. Cho đến một lúc, nó tiêu biến hoàn toàn khỏi mặt đất.

Trở thành một dạng sống nào đó mà nó không bao giờ có cơ hội được ước ao.

———-

ChuKim – 2018

ChuKim là bút danh của một người viết tự do, sống và yêu tại một ngôi làng mang tên thành phố. Nếu có thể, hãy ủng hộ và khích lệ bằng cách đọc và chia sẻ những gì anh viết trong khả năng của bạn. Xin cảm ơn.

– natchukim.cogaihu@gmail.com –

PS: Tất cả nội dung trong blog này đều được tuyên bố quyền sở hữu và quyền tác giả về nội dung, ngoại trừ những bài sưu tầm có đề rõ. Mọi trích dẫn, đăng lại, vui lòng ghi rõ nguồn. 

Tháng mười

s2.04

Oh yeah, Robin, I know, you are absolutely right.

Hồi xưa xem đến đoạn này, mình bất giác mỉm cười, nụ cười nhếch mép đầy thoả mãn. Lúc ấy mình đã tốt nghiệp đi làm được một thời gian, tin rằng tất cả những thằng làm nghề kiến trúc hay còn đang đi học trên đời này đều cảm thấy sướng sung lâng lâng khi chứng kiến Ted Mosby miệt mài làm việc lúc đêm muộn, hệt như những gì vẫn thường xảy ra với chúng nó, và được Robin Scherbatsky trao cho những giây phút nồng ấm của tình yêu, điều này thì hơi ít xảy ra ngoài đời thực, nhưng không sao, phim mà, hãy cứ vui đi, biết đâu ngày mai cuộc đời sẽ cho ta ăn vả vào mặt không biết chừng.

Lúc nhỏ, mình thích vẽ và tỏ ra rất chú tâm, một vài người lớn xem mình vẽ thì nói mình có năng khiếu, bây giờ kể ra thì nghe không khiêm tốn lắm, nhưng chuyện hồi ấy là vậy, mà thật ra đứa trẻ nào chẳng đầy tài năng, cũng tại bởi thế giới của những người lớn đã làm chúng thui chột mất món quà của tự nhiên đó thôi. Lúc đi học mẫu giáo, mình được biết có một nghề sau này sẽ vẽ vời suốt ngày, thế là thay vì như bọn bạn thích làm cô giáo, bác sĩ, chú bộ đội, kỹ sư rất khuôn sáo mô phạm, mình nói mình muốn trở thành kiến trúc sư. Năm ấy mình mới năm tuổi.

Suy nghĩ ấy kiên định trong lòng mình suốt quãng đời ấu thơ, lúc nào mình cũng chắc như đinh đóng cột về mơ ước nghề nghiệp sau này. Có một khoảng thời gian, hồi lớp bảy, năm mười ba tuổi đầy định mệnh, mình phát hiện ra trên đời ngoài vẽ còn có một hoạt động vô cùng hay ho, đó là viết. Làm thơ và viết văn. Hồi ấy say sưa nghiên cứu, đọc về văn nghệ tiền chiến, thơ mới, tìm hiểu về các thể thơ, về vần luật, về tính nhạc của âm thanh tiếng Việt. Mười ba tuổi, mình viết toàn thơ tình và chỉ thơ tình cho đến tận năm hai mươi mấy tuổi. Sự nghiệp tán gái huy hoàng của mình in dấu không biết bao nhiêu thi ca mà kể, thậm chí cả sự nghiệp tán gái của bọn bạn mình cũng ghi dấu chữ nghĩa của mình. Lúc ấy, đã có giây phút mình nghĩ, hay là sau này làm nhà báo cũng được đấy nhỉ. Nghề ấy cũng hay, suốt ngày viết. Điều thú vị ở đây là khi thích vẽ thì mình muốn trở thành kiến trúc sư, khi thích viết thì mình muốn trở thành nhà báo, trong đầu óc non nớt của chú bé năm ấy đã bỏ qua những ý tưởng về hoạ sĩ hay nhà văn nhà thơ, bây giờ nhận ra điều này, mình tin rằng nó thể hiện nét tính cách dè dặt lựa chọn phương án an toàn và phần nào ý thức xã hội đối với các hoạt động mang tính nghệ thuật. Lúc thi lên cấp ba, trong đầu mình thoáng có suy nghĩ thi chuyên văn hoặc học ban D cũng là một lựa chọn không tồi, nhưng suy nghĩ này tắt ngóm khi mình nhận ra đó là môi trường rặt con gái là con gái, bọn con trai sống trong môi trường này rồi cũng bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Vốn bản tính từ nhỏ tới lớn thích giao du la cà tụ bạ, từ lúc dậy thì ngày nào không văng tục chửi thề mình ăn không ngon ngủ không yên, mình quay đầu ngay lập tức và cập vào bến bờ của đám anh em mà bây giờ thỉnh thoảng mình vẫn nhắc tới trên blog, bạn nào hay đọc chắc cũng biết. Lý do thật giản đơn lãng nhách, nhưng phần lớn là vì mình vẫn thiết tha chuyện trở thành kiến trúc sư hơn tất cả những mong muốn nhất thời khác.

Việc học vẽ của mình cũng lắm nỗi gian nan. Ban đầu học ở trường mẫu giáo không đủ độ phê do ở đó thầy cô giáo chỉ biết dạy trẻ con vẽ ngôi nhà có mái hình tam giác màu đỏ, góc trên có ông mặt trời, có cái cây, gạch ngang một cái rồi đứng trên cái gạch ngang ấy là vài hình người, bên dưới là ô tô. Loanh quanh chỉ có vậy. Mình sau khi chán ốm cái kiểu ấy thì bắt đầu tự vẽ bịa cho khác đi, nhớ nhất có bức tranh tả cảnh tưới cây ở vườn nhà ông bà dưới quê hồi nghỉ hè mình được chứng kiến, thế là mình toả sáng rực rỡ, mọi người quên luôn chuyện mình hay đái dầm buổi trưa, tâng bốc mình như một tài năng thứ thiệt và đem gửi bức tranh ấy đi triển lãm.

Sau này mình lên cấp một, mùa hè rảnh rỗi bố mẹ mình cho mình đi học vẽ ở cung thiếu nhi, đăng kí rất vất vả do quá đông cha mẹ muốn nâng cấp đời sống tinh thần cho con mình, hay nhìn theo góc độ khác là muốn tống chúng nó đi học cho đỡ ở nhà nghịch phá. Mình học được nhõn hai tuần. Đến lớp cứ đinh ninh sẽ được dạy vẽ những thứ mình nhìn thấy trước mắt, ví dụ như cái bàn cái ghế, hay đơn giản thì cũng là bông hoa, cái bình theo đúng những gì mắt thấy, nhưng không, các thầy cứ bắt mình phải thể hiện theo phong cách ngây thơ trong sáng phù hợp với lứa tuổi. Mình hỏi thì thầy bảo cứ vẽ đi, cứ vẽ thật trong sáng đi con, con còn đang là học sinh mà. Mình chán quá, chả học nữa, tưởng đi học thì sẽ khá hơn bọn trẻ con cùng lứa chứ đi học mà vẫn vậy thì thôi, về nhà lôi truyện tranh ra chép lại vui hơn, học được còn nhiều hơn là học với thầy trong sáng. Rốt cuộc thì điều mình nhớ nhất ở cung thiếu nhi là khu chơi xe ô tô điện, một màn phải nói là cực vui mà mình luôn thòm thèm mỗi lần đến giờ phải ra về.

Lớn lên tí nữa, mình xin đi học vẽ để thi kiến trúc. Ăn chửi té tát. Bố mẹ mình là những bậc phụ huynh kiểu mẫu, con cái học đàn học vẽ cho vui thì không sao, chứ manh nha có ý định nghiêm túc thì đừng hòng. Thậm chí bố mình trong cơn nóng giận còn bảo gia đình tao toàn người lao động chân chính, không có cái kiểu vớ vẩn ấy, tao cấm mày nhắc lại chuyện này thêm lần nào nữa. Mẹ mình thì từ nhỏ tới lớn luôn mong mình thành giáo sư tiến sĩ, ngành gì cũng được, miễn không nghệ nghiếc gì là được. Mình chán lắm, buông xuôi, niềm vui sống tụt thảm hại, bị ngăn cản như vậy, mình cũng chẳng thiết tha gì chuyện nhà báo nhà biếc lôi thôi.

Nhưng nếu cứ thế cam chịu sự áp đặt của cha mẹ như rất nhiều đứa con khác thì làm gì có chuyện mà kể, mình vẫn luôn là chính mình, sau một học kì sa sút thảm hại do chán nản bỏ bê học hành, lần đầu tiên điểm toán trung bình của mình là sáu phẩy tư. Tết năm ấy, ngày mồng một, câu đầu tiên mình nói với cha mẹ là xin đi học vẽ.

Nhà mình ầm ầm như đánh nhau. Chó nhà hàng xóm sủa gâu gâu. Huyên náo cả xóm. Bố mình hét vào mặt mình, tại sao mày không làm theo ý tao, tại sao mày cứ thích cái nghề ấy, tại sao mày không thích cái nghề kia (!?). Bây giờ nghĩ lại thì thấy đó là những câu hỏi rất nực cười, nhưng nhìn nhận trên khía cạnh văn hoá gia đình Á Đông thì có lẽ chuyện như của mình không phải là hiếm, thậm chí người ta còn bị o ép kinh hơn mình ấy chứ. Tất nhiên mình cãi, mình sống chết cãi bằng được, nhất định không thúc thủ chịu thua. Bố mình quắc mắt, gằn giọng, bảo mày có tin tao cho mày nghỉ học đi làm công nhân ngay không? Mình nhìn bố mình, cũng gằn từng tiếng, thế bố không tin là con sẵn sàng nghỉ học đi làm công nhân ngay à? Đằng nào cũng không được làm điều con muốn, thì con sẽ không bao giờ làm điều người khác muốn. Con sẽ không bao giờ thực hiện ước mơ của bố.

Nói xong câu ấy, mình ngồi phịch xuống ghế, nước mắt giàn giụa. Bố mình cũng ngồi phịch xuống ghế thở hổn hển, mặt mũi đỏ gay.

Bố mình rất thích con cái học về ngành cơ khí, làm kĩ sư, đó là những thứ mà bố mình cho rằng đầy nam tính, nhưng lúc còn trẻ do thời cuộc và điều kiện mà không có cơ hội thực hiện, hoặc cùng lắm thì có thằng con theo nghiệp quân đội cũng được. Đó là kì vọng rất chính đáng của ông già, nhưng đáng tiếc, như sau này khi thằng Tít em mình chuyển sang làm phim, mình hay nói, bố mẹ mình không có khả năng đẻ ra người thường, chỉ đẻ được nghệ sĩ thôi, hehe. Điều mình làm chỉ đơn giản là nhắc cho bố mẹ mình nhớ, rằng mình cũng có tính cách, có tâm hồn, có suy nghĩ của riêng mình. Cha mẹ sinh thành dưỡng dục yêu thương con cái quá, nhiều khi quên mất điều này.

Sau trận cãi vã mang tính bước ngoặt ấy, trời không chịu đất thì đất phải chịu trời, mình được đi học vẽ và càng trượt dài trên con đường xao nhãng học hành do bố mẹ mình quá chán mình mà kệ luôn. Mình cứ nhởn nhơ đàn hát vẽ vời, đọc sách và chơi điện tử, mãi tới nửa sau năm lớp mười hai mới quắn đít lên lo ôn thi.

Cũng may trường kiến trúc lấy điểm không quá cao nên mình đã đỗ. Suốt những năm đi học ở trường kiến trúc, bố mẹ mình tuyệt không quan tâm mình học hành điểm chác ra sao, chỉ thỉnh thoảng bóng gió đừng có để dây dưa phiền toái, mình nghe vậy, biết là phải tự lực cánh sinh.

Vào đại học, ngoài học trên trường ra thì bọn mình rảnh rang hoàn toàn, có chăng là đi học tiếng Anh với một vài lớp bổ sung kĩ năng là cùng. Sinh viên kiến trúc có thói quen đi làm thêm từ sớm, học hành trên trường một thời gian, thằng nào cũng hòm hòm chút ít vốn liếng vẽ vời, đó là lúc đi thực tập ở các văn phòng kiến trúc, hầu hết đứa nào cũng vậy. Lúc mình ngồi kể lại chuyện này, đúng mười năm trước, mình bắt đầu đi làm, bọn bạn mình với những người lớn hơn hay gọi là đi học việc, nhưng mình thích nói là đi làm hơn, nghe oách và thấy bản thân lớn hẳn. Mình với thằng Quang Ớt, thằng Đại xin đi làm ở văn phòng thầy bọn mình là thầy Hùng. Những ngày tháng vui nhộn và đầy ắp ước mơ cứ thế trải dài trước mắt bọn mình. Hồi ấy mới hai mươi tuổi, đầy năng lượng và sức sống, bọn mình đi làm bất kể ngày đêm và nghĩ ra đủ thứ trò vui. Hôm nay ngồi lục lại thấy vẫn còn cái clip ngày ấy Minh xoăn quay hôm anh em ở lại làm đêm trên văn phòng dịp sau Tết.

Bây giờ mối quan hệ của mình với Quang Ớt vẫn vậy, không bị bọn con gái chen vào bao giờ nên anh em bao nhiêu năm không thay đổi, vẫn y hệt như trong clip. Trải qua và chứng kiến bao nhiêu chuyện tình cảm yêu đương, những biến động trong đời, bọn mình vẫn là mấy thằng ham chơi thích ngồi trà đá tán phét đủ điều. Mới đó mà đã mười mấy năm.

Nhắc tới chuyện yêu đương, từ hồi mình vào trường kiến trúc, mình bắt đầu chặng đường đem vẽ vời thơ phú đàn ca ra tán gái, sử dụng tất cả các khả năng tuyền cho mục đích yêu đương đen tối. Sự đời có lúc thành lúc bại, đó là chuyện thường tình của binh gia. Nhiều hơn một lần, mình nghe phụ nữ nói họ thích yêu kiến trúc sư, giống như Robin Scherbatsky vậy, vì kiến trúc sư rất hay ho. Có em trong lúc tán tỉnh nhau, còn bạo gan nói với mình, là nhất định phải lấy chồng tuổi rồng, làm kiến trúc sư. Bố khỉ, thế thì chính là anh đây chứ còn gì nữa, mình cười toe. Về sau, khá lâu về sau, em ý đi lấy chồng thật, tất nhiên không phải tuổi rồng, cũng không phải kiến trúc sư.

Xem phim thấy người ta làm hay vậy, thì cứ đem lòng mang theo niềm tin ngây ngô rằng ngoài đời cũng thế, sự kì thú của phim ảnh là vậy, lắm khi, sự thật và sự hư cấu lẫn lộn với nhau, có lẽ vì thế mà cuộc đời mới thật đáng sống làm sao.

Yêu đương bận nào mình cũng đem chút kiến thức nghề nghiệp truyền cho người yêu, có cô còn học được cách vẽ mặt bằng, chuyển nhà là tự ngồi lên phương án bố trí nội thất, rất vui. Không việc này thì việc khác, có khả năng giúp được, thấy cái nghề này cũng không tới nỗi bạc, mình không phụ nó thì nó cũng chẳng phụ mình. Nói huênh hoang vậy chứ ra đời vênh vang vậy thôi, khi về nhà, đụng chuyện nhà, mình gặp vấn đề y như bao nhiêu ông anh đi trước đã nói, làm cho cha mẹ khó gấp vạn lần làm cho thiên hạ. Từ lúc đi học vẽ tới giờ đã mười bốn năm, từ khi đi làm đã mười năm, từ khi ra trường đã bảy năm, chừng ấy thời gian, trải qua bao chuyện buồn vui, chỉ đáng tiếc một điều là chưa kịp thiết kế cái gì cho mẹ.

Thỉnh thoảng cao hứng, mình còn viết chuyện đi làm nghề, anh em đọc, bảo cẩn thận chủ đầu tư đọc được thì chết, mình cười hì hì, sợ gì. Chuyện đi học ở trường kiến trúc, chuyện đi làm chỗ này chỗ kia, những câu chuyện mình cứ kể đi kể lại, kể mãi, kể tới mức cảm giác như phần kí ức ấy sống động thường trực trong từng sinh hoạt hàng ngày, công việc đã thực sự trở thành một phần của cuộc sống. Cứ mỗi độ tháng mười, mình lại nhớ, nhớ khi còn nhỏ, nhớ khi chiến đấu giành giật quyền tự quyết với mẹ cha, nhớ khi lớn lên, nhớ tháng mười ngày ấy ngơ ngác lần đầu ngồi ghế văn phòng, nghe các anh lớn giao việc, nhớ khi đi học, nhớ mười mấy năm đã qua, nhớ những người đi trước, nhớ những người bạn đã lâu không gặp, nhớ những đứa em mình từng góp phần dìu dắt.

Vậy mà khi ở cạnh một mối tình, kể cho em nghe về những dự định trong quãng đời sắp tới, em nói, em rất thích anh làm kiến trúc sư, thích hình ảnh anh ngồi làm việc, đi công trường; mình cười, lần tới gặp nhau, em sẽ không còn được ngồi cùng kiến trúc sư Kim nữa rồi.

Danh xưng ấy, thôi, ở lại với tháng mười.

 


(*) How I met your mother – Season 02, Episode 04: Ted Mosby, Architect.

———-

ChuKim – 2018

ChuKim là bút danh của một người viết tự do, sống và yêu tại một ngôi làng mang tên thành phố. Nếu có thể, hãy ủng hộ và khích lệ bằng cách đọc và chia sẻ những gì anh viết trong khả năng của bạn. Xin cảm ơn.

– natchukim.cogaihu@gmail.com –

PS: Tất cả nội dung trong blog này đều được tuyên bố quyền sở hữu và quyền tác giả về nội dung, ngoại trừ những bài sưu tầm có đề rõ. Mọi trích dẫn, đăng lại, vui lòng ghi rõ nguồn.