Ký ức tiểu thị dân (1)

Thập niên 90 của thế kỉ trước được ghi dấu bởi nhiều sự kiện. Liên Xô sụp đổ, anh cả Đỏ của khối xã hội chủ nghĩa chính thức trở thành ngôi vị của Trung Quốc, thế giới chao nghiêng. Hội nghị Thành Đô diễn ra, đem đến ảnh hưởng bao trùm lên xã hội Việt Nam cho đến tận ngày hôm nay. Người được xưng tụng là thiên tài diễn thuyết, Tổng thống Mỹ Bill Clinton dính bê bối tình dục với cô thực tập sinh Monica Lewinsky, anh trụ vững qua sóng gió, sau này còn đến thăm Việt Nam khiến lần đầu tiên lãnh đạo đảng được chứng kiến người dân chào đón Tổng thống Mỹ như thế nào. Roger Waters của Pink Floyd có đêm diễn The wall Berlin nổi tiếng nhân kỉ niệm sự kiện bức tường Berlin sụp đổ (lại sụp đổ), ban nhạc Scorpions cất vang lời hát In the flesh để mở đầu trong ngày mà những người anh em Đức đã cùng thưởng thức âm nhạc bên nhau. Ban nhạc Extreme ra mắt More than words, ca khúc sau đó trở nên lừng danh với giai điệu thô mộc thiết tha và vẻ đẹp của hai chàng trai Nuno Bettencourt và Gary Cherone, nhiều bạn trẻ xứ mình sau này đinh ninh đây là sáng tác của Westlife (!?). Roberto Baggio tung cú sút đưa bóng bay vọt xà ám ảnh nhất trong lịch sử, Ronaldo bất ngờ nhạt nhoà trong trận chung kết Worldcup 98 khi Zinedine Zidane bước lên đỉnh vinh quang như một lẽ tất nhiên, họ mãi mãi trở thành ba huyền thoại đi vào trái tim biết bao người yêu bóng đá.

Những năm ấy, một thế hệ đã trải qua tuổi thơ dưới hàng cây, ngõ phố, con đường, và bầu trời Hà Nội. Hôm nay, chúng ta nói về chuyện chúng ta, chính là lũ trẻ ngày ấy, đã xem sex như thế nào.

Thời kì những năm 1995, 1996 là giai đoạn thống trị của băng từ, hay còn gọi là băng cối. Người người xem băng, nhà nhà xem băng. Các quán cafe nở rộ mô hình đặt vô tuyến ra vỉa hè, chiếu phim bộ Hồng Kông cho khách xem, nhà nào không có đầu từ, thỉnh thoảng bọn trẻ con được dẫn đi cafe với bố mẹ như thế thì rất thích, dán mắt vào xem say sưa hết tập phim vô thưởng vô phạt này đến tập phim trời ơi đất hỡi nọ, rồi luyến tiếc khi phải đứng dậy ra về khi chưa kịp biết câu chuyện sẽ kết thúc ra sao.

Hồi ấy băng từ có chất lượng rất mờ mịt, bọn thiếu niên bây giờ tuyền khái niệm mega pixel, rồi HD 720, 1080.. làm sao hiểu nổi đã có thời phương tiện sao chép dữ liệu là những chiếc đĩa mềm 1.42Mb. Trong một lớp học, thế nào cũng có một vài thằng có máy vi tính, một vài thằng trong số đó sẽ có những ông anh cực giỏi tin học. Một chiếc đĩa mềm chứa được tám cái ảnh, anh em sẽ kiếm mỗi lần vài đĩa, độ bốn, năm chiếc trở lên, rồi cầm sang nhà thằng bạn chơi, nhờ anh nó cóp cho ba mươi hai cái ảnh, hoặc hôm nào hên thì hai mươi tư ảnh chất lượng nét. Về mở ra xem hồi hộp tim đập bình bình, thỉnh thoảng nhét vào thì trong số đĩa mềm có cái đã đạt tuổi thọ lìa đời, cắm vào chờ mãi không lên, cảm giác bẽ bàng hụt hẫng dâng lên trong lòng.

Nhớ có lần thằng bạn thân bị ốm, sang nhà thăm nó, tiện thể rút trong túi ra mấy cái đĩa, bảo tao mới cóp được, hay cực xem không. Thằng bạn như uống được thuốc tiên, thần thái tươi tỉnh hai mắt ngời sáng tinh anh, nở nụ cười rạng rỡ gật đầu cái rụp. Hai thằng đang chúi đầu vào màn hình cười rinh rích thì mẹ nó bất chợt mở cửa bước vào, tay cầm đĩa hoa quả. Mặt mẹ nó tím tái, gọi giật tên thằng bạn, quát xem cái gì đây hả. Trong phút chốc công lao trị bệnh cứu bạn bay biến sạch, nhìn sang thấy mặt thằng bạn cũng tái mét đi, vội bật dậy líu ríu thôi cháu về đây ạ cháu chào bác, rồi dông thẳng một mạch. Tối hôm ấy mẹ thằng kia gọi sang mách ông bà già, thế là ăn trận chửi té tát. Đồ hư đốn, mất dạy, mày bôi tro trát trấu vào mặt tao.

Sự thể như vậy là do cách giáo dục thời ấy lảng tránh truyện giới tính, trẻ con tự tìm hiểu. Do không được hướng dẫn cẩn thận nên công cuộc tự học đã diễn ra trong bóng tối như những cơn sóng ngầm của thế giới đang bừng nở trước mắt tuổi dậy thì. Ở độ tuổi ấy thì tất cả anh em đều cảm thấy việc xem phim đen là một điều vừa hay ho, kích thích, vừa tội lỗi tày trời. Nói không ngoa thì đó chính là tội chết, nếu chẳng may bị phát hiện chắc chắn hình phạt giáng xuống đầu sẽ vô cùng khủng khiếp. Ông nào ông nấy vừa xem vừa sợ, máu cứ chạy liên tục từ chim lên đầu, từ đầu xuống chim, cuộc chiến giữa lý trí và tính hiếu kì cứ giằng co, giằng co.

Nói đến đây lại nhớ ra chuyện đi học thêm hồi lớp sáu, nghe một thằng tên là Hưng thì phải, nó kể hôm qua tao suýt chết bọn mày ạ. Anh em hỏi như nào, kể đi. Nó bảo chiều qua ở nhà, ra đầu ngõ thuê phim sex về xem, xem một lúc đang đến đoạn gay cấn thì đến giờ bố tao đi làm về, thế là phải tắt. Đen đủi thế nào đúng lúc đấy thì kẹt băng, đéo rút ra được. Làm đủ mọi cách cũng không ăn thua, tao hoảng quá, không biết làm thế nào, ngoài ngõ tiếng xe bố tao vọng vào. Lúc ấy tâm trạng bấn loạn tuyệt vọng, ngước lên bàn thờ, chắp tay khấn vái xin cụ kị tổ tiên phù hộ độ trì cho con tai qua nạn khỏi. Rồi tao ra ấn thử một phát, cái băng bật ra như có phép thần, tao vớ ngay cái giẻ ướt lau cho đầu từ nguội đi rồi giấu vội cái băng. Lúc bố tao vào thì mọi việc đã xong, bố tao hỏi làm gì mà mồ hôi mồ kê nhễ nhại thế kia, tao phải bảo lúc nãy mất điện bố ạ. Hú vía.

Nghe chuyện của nó mà anh em cảm nhận được tình cảnh chết đi sống lại. Nhưng cũng thấy thằng này kĩ thuật còn non, chưa nắm được các chiêu sửa lỗi đầu và băng từ. Hồi ấy anh em đã truyền tai nhau cách lau băng, lau đầu, tản nhiệt đầy tính mẹo vặt dân gian nhưng vô cùng hiệu quả. Vì chất lượng băng kém nên lỗi phát sinh là chuyện bình thường, không biết cách khắc phục thì xem rất ức chế.

Bộ bí kíp ấy thường do mấy thanh niên chủ hàng thuê băng đĩa truyền lại cho anh em. Ngày ấy ra hàng băng, hay hỏi có phim tâm lý không chú, hai bên không nói gì thêm, nhìn nhau một lúc rồi ông chú thảy cho thằng cháu một tập danh sách. Nhìn ảnh và tên thì đúng là dòng phim tâm lý xã hội đây rồi, nhưng chỉ có thể qua mặt mấy con gà không biết gì về nghệ thuật mà thôi. Mấy thằng nhà mở cửa hàng cho thuê phim hồi ấy rất có giá trong mắt anh em, nó thường có những băng gốc là loại băng được dùng để sao chép ra nhiều băng khác rồi phát tán ra thị trường. Loại băng gốc này chất lượng cực nét, thời kì đầu của đĩa VCD cũng đều là chép ra từ băng gốc. Nhớ mãi lần đầu tiên được xem phim Titanic năm 99 ở nhà một thằng bạn như thế, màn hình mười chín inch nét hơn rất nhiều so với tivi tín hiệu ăng-ten, anh em tròn mắt thưởng thức tác phẩm kinh điển Hollywood, góc quay phải nói là quá đẹp, đến đoạn nàng Rose trút bỏ xiêm áo cho chàng Jack vẽ, anh em nhất loại im phăng phắc, đầu nóng lên.. Về sau tivi chiếu phim này, cắt mất cảnh hay, xem mà cười khảy.

Thằng bạn nhà mở hàng cho thuê phim như thế thường anh em sẽ gọi nó là Sex, ví dụ như Huy Sex, Long Sex, Hồng Sex, cá biệt có thằng Tuấn Anh, bố nó, tức chủ hàng, tên là Tuấn nên anh em gọi luôn nó là Tuấn Sex. Thằng con nhà cho thuê phim thường kể cho anh em nghe những câu chuyện rất buồn cười, tỉ dụ như nhà tao có thằng khách là thợ điện, nó cứ hay mặc nguyên bộ đồ thợ điện màu cam, cuối buổi chiều đến hàng nhà tao, hỏi cho anh thuê hạng nặng. Lần nào cũng như lần nào, chỉ có đúng một sở thích là hạng nặng, không bao giờ thuê phim gì khác. Anh em cười hô hố bảo thế phim hạng nặng nhà mày nặng lắm à. Nó nhún vai, thì cũng nặng.. bình thường.

Bây giờ không biết thế nào chứ hồi xưa khi mới lên cấp hai, một hôm nhà trường phát loa, yêu cầu toàn bộ bọn con gái của tất cả các lớp có mặt tại trường vào buổi không phải đi học trong một ngày nào đó trong tuần. Anh em nghe thế thì sướng, không phải đến trường là sướng rồi. Hôm sau lên lớp hỏi bọn nó đến trường làm gì thế, bọn con gái cứ nhất quyết không chịu nói, có đứa còn bĩu môi bảo chúng mày thì biết gì. Anh em không biết gì thật, hoàn toàn bị bỏ rơi giữa bộn bề khôn lớn, chỉ còn biết tự nương tựa vào nhau, dìu dắt nhau bước đi trên con đường dậy thì đầy bão táp, chông gai.

Cũng may, thời kì sau đó báo Hoa học trò nhận thức được vấn đề và đã góp công lớn trong việc phổ biến kiến thức giáo dục giới tính cho thanh thiếu tiên. Nhận thức của phụ huynh cũng thay đổi dần, cởi mở hơn, cảm thông hơn. Nhớ có lần sau khi đã lớn, thức đêm làm bài, mệt quá bật phim sex lên xem, nằm xem thư giãn rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Sáng hôm sau tỉnh dậy, nhìn sang thấy máy đã tắt tự bao giờ, choàng dậy, cảm thấy hoang mang vô cùng, tại sao lại thế, rõ ràng là mình đã quên không tắt, ai đã vào đây và trông thấy cảnh này. Ngồi định thần suy nghĩ một lúc thì nhớ ra lúc tờ mờ sáng có mơ hồ loáng thoáng thấy ông già vào phòng, chắc ngủ dậy nghe thấy loa nên vào xem thằng con làm gì, sau đó tắt đi khi thấy bọn diễn viên cứ diễn đi diễn lại, diễn đi diễn lại. Sau pha ấy, mối quan hệ cha con trở nên nhẹ nhõm hẳn.

Đến thập niên 2000, không khí xem phim sex đã đa dạng lên rất nhiều, anh em đã biết đến các hình thức xem trực tuyến, xem đĩa VCD, DVD, và thậm chí tự ghi đĩa từ phim tải trên mạng về tặng nhau làm quà. Các thể loại phim cũng thiên hình vạn trạng, thiết nghĩ không cần liệt kê. Đến độ mà hồi ấy đi học đã có rất nhiều thằng tuyên bố tao đã chán xem sex lắm rồi, quanh đi quẩn lại chỉ có thế, bây giờ tao chỉ có làm thật luôn. Anh em nghe thế thì cười nhạt, kệ mày. Không biết những thằng mạnh mồm như thế thì lần làm thật của nó diễn ra vào thời điểm nào trong đời, thường là khá xa sau phát ngôn ngày ấy.

Bây giờ cuộc sống đầy đủ hơn, tiếp cận thông tin giải trí dễ hơn, có lẽ cũng vì vậy mà người ta trở nên dễ dãi hơn, thị hiếu thị trường ngày một trở nên kém cỏi, ấy là nói về mặt bằng chung, chuyện chung chứ không riêng gì mảng phim đen trong bài này. Chạnh lòng, trong một bữa trà đá, ông anh chẹp miệng có một cái phim sex anh xem từ hồi cấp 2, xong mất bao nhiêu thời gian xem đủ các loại trên mạng để tìm lại, mà vô ích. Nói đoạn thở dài, cũng phải thôi, bộ phim khiến người ta yêu thích đến vậy, chắc hẳn phải gắn bó với nhiều kỉ niệm để lại ấn tượng sâu sắc lắm. Bây giờ, ngày xưa ít ỏi, tìm dễ hơn nhiều, bây giờ giữa một ma trận như thế, anh biết xoay sở làm sao.

Dẫu có tìm lại được, chắc cũng chẳng xem, kỉ niệm là để lưu giữ, chứ mấy ai lôi kỉ niệm ra thoả mãn nhục dục cá nhân.

 


Ký ức tiểu thị dân (2)

Ký ức tiểu thị dân (3)

 

 

 

Chuyện vặt ngày xưa (3)

Thò đầu vào phòng thằng em, hỏi nó mấy câu vu vơ, kiếm cớ sai nó xuống khoá cửa. Thằng em đang mải cắm mặt vào xem phim, trả lời qua loa cho xong chuyện. Nhìn quanh phòng nó, thấy cái đàn guitar mình cho nó từ lâu dựng trong góc, bụi bám dày cả bao. Trong đầu tự dưng văng vẳng giai điệu hai bài Tuổi hồng thơ ngâyTuyệt tình ca.

Hồi lớp tám, lớp chín, đến tuổi dậy thì, sau một đêm mình vụt lớn trở thành thiếu niên anh hùng thích để tóc dài, thích bỏ áo ngoài quần, thích đi dép săng-đan không cài quai hậu loẹt quẹt trên hành lang. Thỉnh thoảng thiếu niên anh hùng bị các đại lão anh hùng lôi vào phòng giám thị bắt viết bản kiểm điểm, tất nhiên vẫn mãi không chừa.

Mình hay chơi với mấy ông anh họ là sinh viên, quen luôn cả đám mấy ông sinh viên hay la cà nhà bác mình. Anh Thành anh Công mình hồi xưa vác đàn sang nhà anh Hưng là người yêu chị Thuỷ, để anh Hưng dạy đàn. Anh Hưng lúc ấy học trường kiến trúc, anh yêu chị Thuỷ là chị ruột của anh Thành anh Công. Anh Hưng có tài viết văn đăng báo Hoa học trò, có tài vẽ tranh biếm hoạ cũng đăng báo Hoa học trò, thảo nào mà chị Thuỷ, một người có tâm hồn lơ lửng nghề sí và cũng viết văn thơ đăng báo Hoa học trò, yêu anh say đắm. Anh Hưng tất nhiên có thêm tài đàn hát, như kiểu những chàng sinh viên kiến trúc đầy chất nghệ một thời. Mình nhìn cảnh mấy ông anh lớn ôm đàn hát nghêu ngao, phê ngất ngây, niềm ham thích âm nhạc theo đó mà âm thầm nảy nở trong lòng thiếu niên anh hùng ngày ấy.

Về nghĩ ngợi mất vài tuần, hít hơi lấy khí thế mãi mới dám mở mồm ra xin bố mua cho cái đàn. Bố mình khó tính, không thích nghệ thuật, thích con cái làm những việc nghiêm túc theo quan điểm của ông, nói xong mình hồi hộp tưởng thời gian ngừng trôi không bao giờ trở lại. Nào ngờ bố mình gật đầu gọn ơ, bảo ừ hay quá, mày thích thì bố nhất trí thôi. Mấy hôm sau ông mang về cho mình một cái đàn, loại đàn rẻ tiền, trị giá một trăm năm mươi ngàn vào thời điểm năm 2002, mình hơi hụt hẫng vì ban đầu đã trông mong cảnh được dẫn đi chọn lựa. Nhưng không sao, có đàn là tốt lắm rồi. Mình bay ngay sang nhờ anh Thành dạy điều khiển thứ tạo vật hay ho nhất trên đời này.

Tập bấm gam, tập tay trái tay phải, tập tành một thời gian rồi hai bài đầu tiên mình tự đệm hát được chính là Tuổi hồng thơ ngâyTuyệt tình ca. Hồi ấy lại còn được nghe kể những huyền thoại truyền miệng rất li kì về hai bài hát này. Mình ôm đàn luyện tập tối ngày.

Rồi mình đi học thêm, chơi thân với thằng Thuỵ, thằng Hiệp béo là bạn thân thằng Thuỵ, sau đánh bạn thành anh em xương máu với mình. Hôm mình sang nhà thằng Thuỵ chơi, thấy nó có cái đàn keyboard, hoá ra ông em được bố mẹ cho đi học từ bé, mình chạy về lấy đàn, chơi điệu slow cung La thứ hát Tuyệt tình ca cho nó nghe. Thằng Thuỵ trước giờ chưa được tiếp xúc với thứ văn hoá của tầng lớp sinh viên bao giờ, há hốc mồm, nghe mình đàn hát tới đâu nó nuốt từng lời tới đó. Trong mắt Thuỵ mình vụt sáng trở thành một nghệ sĩ chính hiệu, hehe.

Sau đó nó năn nỉ mình dạy, thằng này học nhạc từ nhỏ nên nó tập rất nhanh, chẳng bù cho Hiệp béo tuy tỏ ra rất yêu thích nhưng năng lực hơi hạn chế. Thời gian sau đó, bọn mình có cái thú tụ tập hát hò cho nhau nghe, và tự hỏi chừng nào thì có cơ hội đánh đàn tán gái nhỉ.

Cơ hội đến với mình sớm hơn mình nghĩ, năm lớp chín ở trường có hội thi văn nghệ, mình ôm đàn lên lớp tập với bọn bạn, bị mấy em lớp M bên cạnh nhìn thấy. Hồi ấy mình thích em Lê lớp M lắm, còn em thì không thích lại mình. Hôm đó mình đang lững thững đeo đàn ra về thì bị mấy em lớp M chạy ra kéo lại, lôi vào lớp bắt biểu diễn cho các em xem, có cả em Lê. Mấy em này đúng là cũng mới chỉ coi tivi đài báo, lần đầu tiên được chứng kiến cảnh đàn hát những bản tình ca lạ hoắc, lại còn hay nữa chứ, các em nhìn mình đắm đuối. Mình gảy sòn là si đô đô si là hát Tuổi hồng thơ ngây, có lẽ đó là lần phiêu nhất trong số những lần mình từng cất giọng bài này. Giây phút ấy bây giờ nghĩ lại mình vẫn không hiểu tại sao em Lê vẫn cứ không yêu mình, haizzz..

Chuyện này mình chưa kể cho bọn bạn mình bao giờ, lâu nay giữ kín trong lòng như một kỉ niệm với mấy bạn nữ.

Nói đến đây lại nhớ giữa năm lớp mười, thằng Thuỵ đang học thì theo gia đình đi nước ngoài, nó tu luyện mấy bài mình dạy, đem đàn lên lớp hát Tuyệt tình ca chia tay bọn con gái, vì lớp nó toàn con gái. Chuyện này mình cũng không biết, anh em đợt ấy bùi ngùi lưu luyến quá làm mấy trận điện tử long trời lở đất chia tay chia chân, chẳng kịp kể hết cho nhau mọi sự trên đời.

Hôm tiễn nó lên đường, nhà thằng Thuỵ chuẩn bị một xe riêng để đưa đám bạn bè đi cùng ra sân bay, thằng Thuỵ bị tách ra đi với gia đình cô dì chú bác. Lúc ngồi trên xe, thằng Mỹ lôi đàn thằng Thuỵ ra đệm cho mình hát Tuyệt tình ca, thằng này cũng chơi đàn nhưng không biết bài này, nghe thằng Thuỵ quảng cáo về mình ghê quá nên nó muốn thử. Mình hát xong bọn con gái vỗ tay ầm ỹ, trong đó có cả ba em học cùng lớp cấp ba với thằng Thuỵ. Về sau hay tin, thằng Thuỵ ở nước ngoài chat với mình, kêu trời ơi sao mày lại hát bài đấy, có bao nhiêu bài cơ mà, hỏng hết cả hình tượng của tao. Mình mặt đần thối, bảo ờ lỡ mất rồi, nhưng yên tâm không sao đâu, mày hát cũng hay chán, mấy em đấy kể là nổi tiếng cả khối.

Năm lớp mười bố mình cũng mua cho mình cái đàn mới, ngon nghẻ hơn và đúng kiểu mình thích hơn, cây đàn này theo mình đi hát hò chinh chiến trong rất nhiều cuộc bạn bè quây quần với nhau. Rồi lớn lên, mình lại trải qua thêm vài cây đàn nữa, mỗi cây đàn đều gắn bó, đầy ắp kỉ niệm.

Một ngày đẹp trời, mình bán hết đàn, chỉ để lại một cây duy nhất, tặng thằng em trai. Sau đó bỏ đi.

 


Chuyện vặt ngày xưa (1)

Chuyện vặt ngày xưa (2)

Chuyện vặt ngày xưa (4)

Chuyện vặt ngày xưa (2)

Hôm trước mình dọn tủ. Không thấy lá thư ngày trước đâu. Là lá thư đã nhắc đến trong Chuyện yêu đương 1.

Tưởng phát điên lên được. Lục tung mọi ngõ ngách, khe hốc, mọi vị trí đã từng được sử dụng làm nơi cất dấu những bí mật bé mọn trong suốt hơn hai mươi năm đầu đời.

Vẫn không thấy. Mình ngồi thừ, rồi ngước mắt nhìn đống giấy tờ vừa moi ra, có tờ bắt đầu ố vàng, bỗng nhớ đến những chuyện đã lùi vào một thời tưởng chừng xa đến mức nếu không tình cờ nhớ lại, có lẽ đã mãi mãi ngủ yên trong tâm trí.

Hồi lớp bảy, mình đọc truyện Nguyễn Nhật Ánh, thấy thi thoảng có nhắc đến Xuân Diệu, Hồ Dzếnh, Huy Cận.. Xem tivi có chương trình phân tích thơ văn, thấy người ta nhắc đến cuốn Thi nhân Việt Nam của Hoài Thanh, thế là mò mẫm tìm đọc. Đọc đến đâu vỗ đùi đen đét đến đấy, rồi đâm ra mê thơ mới, thơ tiền chiến.

Thế là mình tập tành làm thơ. Đọc tới đọc lui về các thể loại lục bát, thất ngôn tứ tuyệt, thất ngôn bát cú, song thất lục bát, thơ năm chữ, thơ tự do, đủ các kiểu trên trời dưới biển, mình chóng cả mặt, rồi chong đèn thổn thức làm thơ.

Toàn thơ tình. Buổi tối vừa học bài vừa lơ đễnh sáng tác, bài thì có thể không học chứ sáng tác thì dứt khoát phải đều đặn. Viết được bài nào là sáng hôm sau mình đem đến lớp cho bọn cái Ly, cái Thảo đọc. Mấy thằng bạn mình hồi ấy còn mải đá bóng bắn bi, không thằng nào hứng thú với bộ môn nghệ thuật này, cái Ly thì học giỏi văn, lại chơi thân với mình, cái Thảo thì chơi thân với cái Ly và nó thường tỏ ra rất hào hứng. Hai đứa con gái đọc rồi xuýt xoa khen hay, ca ngợi mình đến tận mây xanh, đúng là một tài năng thực sự chứ không phải thằng bạn cùng lớp thường ngày của chúng nó. Bây giờ cái Ly làm kinh doanh, cái Thảo làm báo, chẳng biết chúng nó còn chút niềm vui nào như lúc xưa mà đọc blog mình không.

Mình được khen thì khoái lắm, mắt sáng trưng thế hả thế hả, đọc được hả, rồi về lại chong đèn ngồi thổn thức. Hồi ấy mình chưa biết yêu, nhưng thích bạn này bạn kia thì như chuyện bỏ áo ra ngoài quần khi đi học vậy, nó xảy ra hàng ngày, cộng thêm thời kì phim Hàn bùng nổ trên truyền hình và đọc truyện về tình yêu nam nữ, mình luyện được kĩ năng hình dung. Tức là có ý gì trong đầu, bèn nheo mắt hình dung về nỗi buồn tình ái, và thế là chữ nghĩa ở đâu cứ thế chảy ra. Nhiều năm sau, chiêu này giúp ích mình khá nhiều trong việc tán gái.

Hồi ấy mình đi học văn, cấp hai có cô Hà, cô Giang, cấp ba có cô Thanh, mình đưa các cô đọc, cô giáo nào cũng khuyến khích. Cô Hà mất khi mình học cấp ba, lời hẹn ghé thăm cô và mong muốn kể cho cô nghe bây giờ mình viết lách linh tinh những gì, chẳng bao giờ làm được. Cô Thanh hồi mình viết bài thi thử đại học, chắc bị ban giám hiệu nói gì, cô cũng chỉ hỏi mình làm gì thế, rồi thôi. Sau mình chép lại tặng cô mấy bài, lần cuối gặp cô lúc là sinh viên trường kiến trúc, cô Thanh hỏi thế bây giờ không học văn nữa à. Mình cười, dạ không.

Nhắc đến chuyện bài thi thử, mình cũng bị thất lạc tờ giấy nháp hồi ấy. Đem về nhà định cất đi làm kỉ niệm, mẹ mình lại sợ mình post lên mạng rồi sinh chuyện phiền hà, thế là lén vào phòng mình lục tìm rồi giấu đi mất. Thật đúng là tâm lý con người xã hội chủ nghĩa, chẳng làm gì sai mà cứ sợ phiền, haha. Ngày ấy mình tìm mãi không thấy, một lần nghe lỏm mẹ mình nói chuyện điện thoại với cô bạn mẹ, thế là phát hiện ra. Mình lại làm cuộc đột nhập vào phòng làm việc của mẹ mình rồi nhảy lại tờ nháp. Mấy tháng sau lại mất, để trong ngăn kéo mà cũng mất, lần này mình chán, chẳng buồn phản ứng. Thật đúng là tâm lý con người xã hội chủ nghĩa, thấy việc đúng nhưng mà nản quá nên thôi.

Mấy năm cấp ba, chơi thân với Hiệp béo, thằng này gái gú thì kinh người, khả năng thì có hạn nhưng nó cậy có mình, suốt ngày nhờ làm thơ tặng gái, lần nào mình cũng giúp nó trót lọt, có thể nói là đánh đâu thắng đó, kỉ niệm ấy Hiệp béo chắc nhớ suốt đời. Bây giờ thỉnh thoảng đi nhậu nó vẫn nhắc lại, tiếc là không giữ lại được, toàn coi là vớ vẩn rồi vứt đi cả. Còn mình thì nhờ Hiệp béo mà càng trau dồi thêm kĩ năng hình dung, ngày một sắc bén và bất cần cảm xúc.

Hôm cuối cùng đi học phổ thông, trước khi rời khỏi lớp học, mình lấy phấn viết lên bảng hai câu ‘ngày xưa lửa đỏ cháy trời, ngày nay tiếc nuối một thời đã qua’. Thằng Xuân Sang bảo sao đọc thấy quen quen, đạo ở đâu à, mình chửi đmẹ thì trong bài hôm trước tao vừa cho mày đọc chứ đâu. Đến giờ vẫn đôi lần thắc mắc, người xoá hai dòng chữ ấy đi, khi đó nghĩ gì..?

Hôm nay mở tập thảo tay ra xem, nét chữ ngày ấy khác bây giờ, tròn trịa đủ nét, chỉ là lướt đi nhanh nên người khác khó đọc. Chữ nghĩa ngày ấy cũng khác, nhìn lại tuổi trẻ sến ướt áo ướt quần, thấy vừa buồn cười vừa gai hết cả người, thế mà cũng tán được gái. Tài thật.

Bây giờ, lâu lắm rồi mình không lôi khả năng hình dung ra dùng, họa hoằn mới nhẩn nha chút đỉnh cho đỡ nhớ, cũng chẳng khẳng khái nữa, ra vẻ khiêm tốn kêu nào ai đã một lần nhận đó là thơ. Một năm, khéo giỏi lắm viết một hai bài. Bây giờ thích ngồi dông dài kể chuyện hơn. Chẳng hiểu sao tự dưng lại thành như thế.

Ông bạn biết chuyện, bảo chắc mày vứt lung tung, mẹ mày lại đọc được, rồi lại sợ mày dẫn bạn gái về nhà, nhỡ thấy thì lại sinh chuyện, nên cất đi của mày đấy. Mẹ anh ở nhà cũng thế, mấy bà mẹ, toàn thế thôi.

Thật đúng là cha mẹ Á Đông, toàn quên mất con cái cũng có tâm hồn và thế giới riêng của chúng nó. Mẹ mất rồi, nhà cửa đổi thay, biết hỏi ai để tìm lại đây, hả mẹ..?

 


Chuyện vặt ngày xưa (1)

Chuyện vặt ngày xưa (3)

Chuyện vặt ngày xưa (4)

Chuyện vặt ngày xưa (1)

Chín năm trước, mình học năm hai trường kiến trúc, khi ấy người gầy đét, tóc tai bù xù khi thì dài xoè ra, khi thì dựng đứng nhọn hoắt, hay mặc áo rách đi học. Vô tình lại trùng với suy nghĩ của xã hội về mấy thằng học trường mình. Sau này, mình với Quang Ớt rút ra kết luận, sinh viên kiến trúc có hai loại, loại thứ nhất là loại tạo ra định kiến cho xã hội, loại thứ hai là loại bị tác động bởi định kiến của xã hội. Điều này được khẳng định khi thằng Tiến Anh bạn mình học Bách Khoa sang trường mình chơi, nó bảo bọn trường mày trừ vài thằng như mày ra, còn lại nhìn đéo khác gì trường tao. Cười hô hố.

Hồi ấy, mình đang loanh quanh với một em học lớp mười hai. Nghĩ lại thấy bản thân thật mất dạy, đem cái mác học kiến trúc đi tán tỉnh con gái nhà người ta, gây ảnh hưởng tới học hành trước kì thi đại học căng thẳng, rối loạn tâm tư tình cảm lẽ ra đã được trải qua những ngày sáng trong, rực rỡ. Giờ lớn từng này mới hiểu ra những gia đình có con gái cần phải đề phòng hạng mất dạy như thế biết bao.

Loanh quanh cũng một dạo rồi cũng chẳng đi đến đâu, nhớ hôm nói chuyện dứt khoát kết thúc, đó là ngày mùng tám Tết, lại rơi đúng vào valentine, chán đời đi cắt tóc luôn, bảo ông anh cắt cho em nguyên kiểu này nhưng ngắn lên, thật ngắn vào. Lúc sau đứng dậy thấy như có đống cứt trên đầu. Mình rút ra kết luận là kiểu đầu hồi ấy chỉ có thể đẹp khi để tóc dài. Đến tối mình ôm nỗi buồn chia xa và mái tóc như cứt, xách thêm cái đàn, mình lên tàu đi Sapa với thầy giáo và bạn bè lớp vẽ.

Nói đến đây phải kể chuyện Quang Ớt (lại thằng Quang Ớt), nó cũng đi học lớp vẽ với mình, cũng đăng kí đi Sapa, trước Tết anh em đi họp đội, giơ tay phát biểu ý kiến kinh người, còn phê bình người này người kia không cho bồ đi theo là có lối sống vội, sống gấp. Nhưng đùng cái đến hôm mùng bốn Tết anh em đi chúc Tết thầy và thu tiền đi lại ăn ở, Quang Ớt lại cáo bận không đi. Anh em nguyền rủa tơi bời.

Mình qua nhà nó mượn cái balô đem đi chơi. Thấy tóc chú có dấu hiệu của việc bị cắt hỏng, lấy làm lạ bèn hỏi tại sao. Thằng này hồi học đại học có tuyệt chiêu tự cắt tóc, đứng trước gương mân mê cái kéo tự xử lý, tóc tai thành lọn đẹp ác liệt, nổi tiếng cả trường kiến trúc thời ấy. Mình có đợt thấy khoái quá cũng chạy sang nhà nhờ nó cắt, nó phục vụ mình như ngoài salon, cũng có mảnh vải che, cắt xong nó lấy chổi quét dọn sạch tươm, chỉ không có màn gội đầu mát xa thư giãn như ở quán trá hình. Mình không dám hỏi sợ nó gật đầu thì bỏ mẹ.

Chú Ớt tài hoa thế nên thấy tóc nó xấu mình rất thắc mắc, hỏi mãi thì nó ậm ừ bảo trước Tết ra hàng cắt cho xịn mà thất bại quá, giờ tóc xấu chán chả muốn đi đâu. Mình bảo đmẹ điên à, đi đi chứ, nhìn tóc tao này, thiếu nước tao chặt đầu đi cho rồi, đi chơi thì vẫn đi chứ. Nhưng lòng Ớt đã quyết, mình không sao lay chuyển được, nghĩ sẽ không ai làm được, thế là mình về đi chơi, kệ thằng hâm.

Sau này có dịp, một lần mình nói chuyện với em Trang em họ Ớt, mới phát hiện ra nguyên do thực sự của câu chuyện. Hoá ra đợt ấy ông già Quang Ớt đạt đến đỉnh điểm của sự ngứa mắt với mái tóc dài loà xoà chỉa ra tứ phía như bước ra từ trong truyện tranh Nhật của thằng con. Ông già bắt nó xử lý tóc tai cho vừa ý, tất nhiên với cá tính kiêu ngạo của một thanh niên yêu manga thì Ớt đã biến mái tóc của nó trở nên còn đẹp hơn để sẵn sàng đón một cái Tết ý nghĩa tuổi hai mươi.

Ông già Ớt thấy nói không được, cáu lên đã ra tay thế thiên hành đạo, hay còn gọi là trấn áp theo thuật ngữ của ngành an ninh. Chú Ớt rơi nước mắt. Ấm ức cho sự vô lý của quan điểm áp đặt, thương cho bản thân vẫn là một thanh niên lương thiện dù cái góc con người có ra sao đi chăng nữa. Ngày hôm ấy, Quang Ớt, một chàng trai mà trái tim trong suốt hai mươi năm đã bị sự thô bạo của cuộc sống dày vò, lần đầu tiên đã biết thế nào là bị cuộc sống dày vò.

Chắc nó buồn lắm nên mới chả còn thiết tha gì đi chơi. Đến bây giờ mình vẫn chưa kể cho Quang Ớt nghe là mình đã biết chuyện, lúc nghe em Trang kể, mình cười hô hố. Mãi chưa có lúc nào nhớ ra để khoe với Ớt là tao đã hiểu mày hơn nhiều rồi, hãy yên tâm tao sẽ lên tiếng đóng góp cho một xã hội tốt đẹp hơn.

Cái balô năm ấy, mình cầm của Quang Ớt đến tận giờ, chưa một lần trả lại.

Ban đầu chú Ớt mua nhân dịp đỗ đại học, định bụng đầu đời sinh viên sẽ phải đi tập quân sự xa nhà một tháng thì khai trương. Nhưng do lần đầu có món đồ ưng ý nên xót của, lại để dành không dùng vội, xách tạm cái balô bộ đội cũ mèm mượn của chú hàng xóm lên đường nhập ngũ. Đến khi đi học thì có mấy khi ở cảnh sách sách vở vở, nó cứ để mãi ở nhà, thật đúng là định mệnh đã tạo nên cảnh tự nhiên được dùng đồ mới cho mình, y như Lưu Bị vớ được Khổng Minh mà định cả giang sơn. Mấy năm đầu, thỉnh thoảng nó đòi, mình cứ ừ ừ, rồi quên khuấy, cũng chẳng dùng gì, học hành bết bát đến trường toàn đi tay không, có mấy tờ đồ án cầm theo là cùng. Bẵng đi, sau này Quang Ớt cũng không đòi nữa, thỉnh thoảng nó nhắc lại việc mình vẫn cầm balô của nó như một kỉ niệm đẹp của thời thanh niên sôi nổi.

Sau chuyến Sapa về, mình lại thích một em khác, cũng lớp mười hai, thế mới oái oăm. Nói chung hồi ấy chứng nào tật nấy, chưa nhận thức được sự nghiêm trọng của vấn đề. Bọn bạn mình thì tầm tuổi hai mươi toàn thích mấy em bằng tuổi, nhìn mình bằng ánh mắt kính nể, chúng nó cứ xuýt xoa trẻ thế trẻ thế, nói chung là rất kém.

Mối tình lần này đi xa hơn lần trước, nhưng rồi vẫn xa nhau. Đợt ấy nhớ tới hồi Quang Ớt thất tình rủ mình đi tâm sự, mình cũng rủ nó để tìm sự thấu hiểu. Thẫn thờ nói xong càng buồn thêm, thằng Ớt  phân tích cặn kẽ nỗi buồn tới mức mình có cảm giác như trên đời không thể tồn tại thêm một cảm xúc nào khác ngoài buồn.

Rồi Ớt có chuyến xuất ngoại đầu đời sang Tân Gia Ba, đi về nó còn tặng mình cái áo. Phải nói là xúc động, lần nào tình cảm đổ vỡ cũng nhận được vật chất của thằng bạn. Trong lòng cũng thấy nguôi ngoai hơn phần nào.

Nom vậy chứ cuối cùng Quang Ớt rất thảo tính, ít nhất là với mình, nó rất hay có quà cho mình. Mà thực sự thì mình hay được bạn bè thảo tính, haha. Chỉ có mình vô tâm hay quên, có lần chuẩn bị quà tặng bạn trước khi bạn bỏ xứ ra đi tìm đường cứu lấy bản thân, cuối cùng bận quá quên đưa cho bạn, đành hẹn Ớt lần tới gặp nhau. Thật chán hết sức.

Hôm nay mình có balô mới, nhìn lại cái balô của Quang Ớt đã theo mình suốt chín năm qua bao nhiêu chuyến đi, qua bao ngày mưa nắng chưa một lần được giặt, đựng trong đó cả tâm hồn và một trời hoài niệm những năm tháng đẹp đẽ say sưa của tuổi trẻ, bất giác chạnh lòng nghĩ, bọn mình bây giờ đã không còn mặc áo rách đến trường, không còn những mái tóc loà xoà bồng bềnh đi đến đâu mọi người dạt ra đến đó, không tha lôi nhau đi kể lể mỗi khi có chuyện gì buồn bực.

Kéo khoá lần cuối rồi cất đi, hẳn sẽ không bao giờ đem trả.

FullSizeRender.jpg

 


Chuyện vặt ngày xưa (2)

Chuyện vặt ngày xưa (3)

Chuyện vặt ngày xưa (4)

Chuyện người anh em (110).

Người anh em hừ mũi, đmẹ, ít tiền thì đúng là đéo thể yêu nước được như thiên hạ. Tao mà nhiều tiền thì tao sẽ mua toàn điện thoại Việt, máy tính Việt, dùng cho nó nhanh hỏng, hỏng thì lại mua mới, mang tiếng là ngu nhưng được tiếng là yêu nước. Nhưng mình hơi nghèo, nên cứ đồ Mẽo second hand mà dùng, cho nó bền.

Một ngày xem thể thao của KimTan CuToNhuPhich

160708

Đọc đâu hay nghe ai nói lâu rồi không nhớ, nhưng có chuyện là ngày xưa từ thời còn là thực dân ở Đông Dương, người Pháp đã có ý định biến xứ An Nam thành một phần nước Pháp, tức là người An Nam sẽ có quốc tịch Pháp y như những thanh niên quan thầy mũi lõ người đầy lông.

Má, chẳng biết thực hư thế nào, bro nào giỏi sử có thể cho em xin ít kiến thức để nâng cấp bản thân. Em cảm ơn. Nhưng phải nói là ở thời điểm Euro 2016 này mà bình luận về thông tin này thì thực sự quá đỉnh.

Tưởng tượng giữa đội hình những ngôi sao châu Phi thi đấu dưới màu áo xanh, có vài siêu dự bị với tình yêu dành cho nước mắm thì oách biết bao. Các anh em Phi, rệp, An Nam chung tay đẩy hết bọn trắng lên khán đài, cỡ các cậu thì chỉ cổ vũ hoặc làm huấn luyện viên thôi, đá đấm con mẹ gì.

Dám lắm chứ, ngày xưa có thanh niên huấn luyện viên tuyển Việt Nam tên là Dido, đến từ vương quốc bóng đá Ba Tây, tài huấn luyện thì không thấy mấy nhưng tài đá xoáy thì vãi đái, thanh niên Dido bảo Hồng Sơn mà sinh ra ở Ba Tây thì có lẽ đã giành quả bóng vàng rồi. Kinh! Một mũi tên mà thanh niên Dido bắn trúng đủ các đích, từ niềm tự hào dân tộc của bọn fan Sơn Công Chúa cho đến cả ý thức hệ mẹ luôn.

Hôm qua thức xem trận Cris lĩnh xướng tuyển Bồ đá với tuyển xứ Bale, trước trận, nhà đài làm quả phóng sự không khí bóng banh ở nhà anh Sơn, thấy anh vẫn điệu và nói chuyện nhẹ nhàng lịch sự như ngày nào, dù tên các cầu thủ anh phát âm sai mẹ hết. Tự dưng nghĩ, nếu ngày ấy anh được lên tuyển Pháp, khéo cũng không thua gì Payet bây giờ cũng nên. Ôi tôi yêu những cầu thủ nhập tịch, huhu..

Bây giờ mấy chục năm qua đi rồi, người Pháp hay người Mỹ đâu đó vẫn xuất hiện trong những câu chuyện bông đùa của đám trí ngủ thị thành, kiểu giờ chỉ mong Pháp nó quay lại đô hộ, hay Mỹ nó cho mình làm một bang của nó, thì vãi lìn luôn. Chẳng bù cho nhiều trí ngủ đi nước ngoài tơi bời, hễ về đến nhà là vẫn nghĩ Pháp thì chỉ bóc lột, còn Mỹ thì xâm lược xứ An Nam mình. Internet ơi, mạnh mẽ lên, em xin anh đấy!!

Quay lại chuyện nhập tịch, mặc dù bị thanh niên trùm Quốc xã, đầy đủ là công nhân quốc gia xã hội chủ nghĩa, Hitler chửi là châu Phi giữa lòng châu Âu (chả nhớ đúng là thanh niên này chửi không, lại nhờ bro nào giỏi sử đính chính giúp nếu em nhầm), thì thân phận một thanh niên tép riu Việt Nam cộng sản, gọi tắt là Vi-xi, vẫn cảm thấy người Pháp có sự bao dung và chấp nhận khác biệt để tiến tới hoà hợp rất tuyệt vời, ít nhất là trên khía cạnh bóng đá, bố đéo quan tâm, hiệu quả là trên hết, rất đúng tinh thần tư bản chủ nghĩa. Ví dụ được hâm mộ nhất chính là Zidane đầu hói và Henry sọ dừa. Chả bù cho xứ Việt bây giờ, cầu thủ nhập tịch, tức là công dân Việt Nam y như thanh niên tép riu Vi-xi, nhưng không có đầy đủ quyền công dân, không được tự do lên tuyển nếu đá hay, vì bị hạn chế lượng cầu thủ nhập tịch. Mả mẹ nó luật liếc như lồn, đéo đến nơi đến chốn gì cả, đến đá bóng cũng bị vi phạm nhân quyền. Nghĩ mà đau.

Bây giờ, trước giờ bóng lăn, lẩn thẩn nói năng linh tinh nhắc đến các thanh niên thực dân quan thầy, bên cạnh việc đem đi thì cũng đem đến bao nhiêu thứ hay ho cho xứ mình, nhưng sắp sửa tất cả chỉ còn là hoài niệm rồi. Dưới tài lãnh đạo của các thanh niên Vi-xi cỡ bự, các công trình văn hoá tiêu biểu lâu đời sắp bị phá sạch, không tin thì lượn vài vòng quanh Hà Nội đi, lượn vài vòng quanh Sài Gòn đi, huhu, nhớ trang bị kiến thức trước khi lượn, báo đưa suốt đấy đọc đi, hoặc inbox tui gợi ý cho vài cái tên. Nhắc chuyện này buồn quá ta ơi..

Thôi, đêm nay cổ vũ cho tuyển các ngôi sao châu Phi, hay còn gọi là tuyển Pháp. Tụi Đức mạnh như thần như thánh, chúng nó mà vào chung kết thì Cris làm sao bóp được chúng nó, Cris ơi. Cố lên, Pháp em!!

– một người luôn tin vào nhân cách của Cris –

***

Xem bóng đá, giữa giờ có quả quảng cáo bia Sư Tử Trắng thật là bá đạo.

Một thanh niên sếp đang trên đường đi công việc, có xe riêng tài xế riêng. Đến ngã tư dừng đèn đỏ, thanh niên sếp nhìn sang bên kia đường, thấy mấy thằng nó đang ngồi nhậu. Nghĩ nghĩ mấy giây rồi cởi mẹ vest, tháo cà vạt, ê tài cho anh đi nhậu.

Địt mẹ nhậu luôn. Cái hay bây giờ mới xuất hiện, thanh niên sếp đến chỗ mấy thằng bạn của anh, mấy thanh niên bạn đã nhậu từ cái đời mẹ nào.

Đây phải nói là một cái quảng cáo phản ánh đúng tác phong làm việc của người Việt Nam, tuy vậy nó khiến những người nhậu chân chính và làm việc nghiêm túc như mình cảm thấy bị xúc phạm.

Tui tuyên bố tẩy chay bia Sư Tử Trắng, cổ xuý văn hoá nhậu bừa bãi vô tổ chức không giờ giấc hả mày? Đầu độc dân tộc tao à? Nhấn chìm dân tộc tao trong những cơn sóng cồn à?

Buồn ghê, đến bọn bán bia nó cũng khinh dân mình..

160711

Trận chung kết cuối cùng y như ý mình muốn, tuyền Bồ của Cris gặp chủ nhà, tuyển Pháp của Griezmann. Hai thằng thực dân này ngày trước đem quân đi xâm lược khắp thế giới theo trào lưu của các nước châu Âu thời ấy, để tiện cho việc hưởng thụ thì chúng nó làm thêm công tác khai hoá văn minh cho mấy nước thuộc địa, cho đến giờ mà nói thì lịch sử đánh giá chúng nó có cả công lẫn tội. Riêng xứ mình thì cái gì người Pháp để lại và dạy cho người Việt cũng toàn thứ hay, hay đến nỗi chế độ bây giờ không bao giờ có thể làm được như thế, chế độ khác thì may ra. Trải qua bao biến động lịch sử, bây giờ tuyển bóng đá của chúng nó đa sắc tộc, màu da nào cũng có, trừ da vàng do dân da vàng đá bóng kém.

Nhắc đến cuộc chạm trán của hai thực dân có sừng có mỏ này thì lại thấy cái duyên của họ với thằng trai trời Nam kiêu hùng như mình quả khá lớn. Ấy là chợt nhớ tới ba cuốn từ điển khởi phát của chữ quốc ngữ tiếng Việt mà các bạn đang đọc. Ba cuốn từ điển ấy là từ điển Việt-Bồ được soạn bởi linh mục Gaspar De Amaral, từ điển Bồ-Việt được soạn bởi linh mục Francisco De Pina, và nổi tiếng nhất, then chốt nhất chính là từ điển Việt-Bồ-La in năm 1651 tại nhà in Vatincan do linh mục Alexandre De Rhodes là tác giả. Cha Đắc Lộ sinh ra ở miền Nam nước Pháp, à há đến đây hiểu rồi chứ các thanh niên?

Tuyển thực dân Pháp được đánh giá mạnh hơn, có thanh niên Griezmann đá tiền đạo, cộng thêm thằng choai choai Pogba lúc nào cũng thích múa may ăn mừng thay vì tập trung ghi bàn. Tuyển thực dân Bồ ngoài Cris ra toàn mấy thanh niên làng nhàng. Mình xem mà hồi hộp, cửa dưới thì chỉ còn biết trông cậy vào những khoảnh khắc loé sáng của thằng hề bất kì nào đó thôi.

Vừa vào trận được dăm phút thì Cris chấn thương, ôm mặt khóc thút thít rời sân luôn. Mình tái tê mẹ luôn. Trận đấu trở nên căng thẳng vãi l., vừa xem vừa giật mình thon thót trước những cơ hội của bọn cựu mẫu quốc. Cris sau khi băng bó xong xuôi, ngồi xem mấy thằng đệ thi đấu, cảm xúc đéo thể tả, chạy ra đứng cạnh huấn luyện viên hò hét chỉ đạo, động viên tinh thần anh em. Phải nói là cực kì nhập tâm và vô cùng có chất thủ lĩnh, ngồi xem tivi mà thấy cười đéo chịu.

Xong đmẹ hay ơi là hay, huấn luyện viên thực dân Bồ cho thằng tiền đạo Éder vào sân. Một thằng vô danh tiểu tốt mà giới hâm mộ bóng đá An Nam thuộc địa không tài nào biết đến nó là ai. Nhưng công nhận là tay huấn luyện viên này siêu, thanh niên Éder làm cho trận đấu trở nên hỗn loạn vãi l., hết ngã cắm cổ xuống đất làm khán giả thót tim, nó lại để bóng chạm tay nhưng trọng tài lại phệt cho trung vệ thực dân Pháp Koscielny cái thẻ vàng oan ức, bật mẹ cười. Đến đây thì kì tích xảy ra, với tâm lý yếu đuối của một cầu thủ Arsenal sinh ra là để thua cuộc, ngay sau đó Koscielny bị khớp và không quyết liệt trong pha truy cản để thằng hề Éder có bóng ở vị trí thuận lợi và tung chân độp cho cú sút chéo góc từ ngoài vòng cấm địa. Vào!! Mình bật dậy, hét ầm lên. Cris cũng bật dậy, nhảy tưng tưng, hét chắc lạc mẹ giọng.

Đã quá đi mất thôi!!

Một trong những khoảnh khắc hài hước thú vị nhất của trận chung kết Euro 2016 là khi trận đấu kết thúc với phần thắng nghiêng về phía Bồ Đào Nha, Cris đã cởi phăng chiếc áo sạch của mình ra, vừa đi đi lại lại vừa gồng gồng trên sân với cái chân đang được bó chặt. Sau đó anh ném chiếc áo về phía các phóng viên đang ghi hình, và lại tiếp tục vừa đi đi lại lại vừa gồng gồng. Tiếp sau đó, Cris xin ban huấn luyện một cái áo khác (cũng sạch) để đi nhận cúp và huy chương. Mình cảm thấy rất khoái tính cách của Cris, nó rất rõ ràng, rất hài hước, rất bỉ, đặc biệt là rất chính đáng và trong sáng.

Người trong ảnh bên phải tên là Nuno Bettencourt, anh này là lead guitar của ban nhạc Extreme, anh sinh ra ở Bồ Đào Nha, sau đó theo gia đình di cư sang Mỹ. Anh này chính là người chơi guitar trong ca khúc More Than Words rất nổi tiếng mà nhiều bạn thiếu hiểu biết cứ tưởng là của Westlife (!!). 25 năm trước, trong video clip More Than Words rất nổi tiếng ấy, trên amplifier của mình, Nuno đã phủ lên đó một lá cờ Bồ Đào Nha. Hôm qua xem bóng đá, thấy đội tuyển quê nhà chiến thắng, Nuno sướng quá, anh lục lọi trong kho đồ của mình để lấy ra đúng lá cờ ấy và khoác lên người làm kiểu ảnh thể hiện sự sung sướng. Fun fact: Nuno là một thanh niên rất khoái cởi trần khi chơi đàn trên sân khấu.

Tình cờ thế nào, hai cái thằng thích cởi trần người Bồ Đào Nha ấy lại là hai thần tượng của mình :))

13613412_10154321053025917_4842463675936079357_o.jpg

160819

Lee Chong Wei và Lin Dan

Lee Chong Wei vừa thắng Lin Dan trận bán kết cầu lông đơn nam Olympic Rio 2016 xong. Mình lên youtube ngồi xem trực tiếp, vừa xem vừa hồi hộp, bao nhiêu kỉ niệm ùa về.

Hồi bốn năm trước, khi diễn ra Olympic London 2012, mình đang sống ở Kuala Lumpur. Anh Anthony trong văn phòng mình là người Anh, đợt ấy anh xin nghỉ phép, té mẹ về London vui chơi xem Olympic, anh đi mất, đời sống mình cũng chả có gì thay đổi, vì lúc đó chưa mấy thân nhau.

Đợt ấy, hễ hôm nào đi làm về sớm, là mình lếch thếch ra quán ăn ngồi xem thể thao, thường là một mình, cứ nhớ mãi những buổi tròn mắt xem trượt băng nghệ thuật, quả là một môn nghệ thuật tràn đầy vẻ đẹp của đường nét và âm nhạc.

Cuối tuần thì khỏi nói, gần như là cắm rễ, xem hết cái này tới cái khác, trận chung kết bóng đá nam, Brazil gặp Mexico, Brazil có hai ông em Neymar và Pato, tưởng ăn được tuyển Mexico đến đít rồi, cuối cùng tâm lý quá tạch mẹ luôn. Cả nước lại ôm mặt dài mõm chờ đợi cái huy chương vàng còn thiếu trong bộ sưu tập danh hiệu vô địch bóng đá. Năm nay các ông em Brazil lại vào chung kết, kí ức thua chung kết lần trước lại dội về, đã thế lại còn gặp bọn Đức, mới năm nào nó giã tuyển quốc gia của các em 7-1, Neymar cũng có mặt trong trận thua ấy, hehe, thôi tự động viên đây là tuyển Olympic mà cố lên đi các em.

Nhưng nhớ nhất là hôm xem trận chung kết cầu lông đơn nam, cũng là Lee Chong Wei đánh với Lin Dan. Mình không khoái món cầu lông lắm, cảm thấy đây là bộ môn thể thao với động tác khá xấu, xem không vừa mắt cho lắm, chả thế mà ngày xưa mình học cầu lông đến tận bốn lần mới qua, bị chậm bằng tốt nghiệp và phải nhận cái bằng với phần dịch tiếng Anh sai be sai bét, cảm thấy uất hận nhục nhã đến tận giờ.

Thế nên mình không có hiểu biết gì về cầu lông, nghe mấy đứa bạn mình bảo Lee Chong Wei tuy số 1 thế giới, nhưng gặp thằng Lin Dan toàn thua, thằng kia nó là vua không ngai. Đã thế Lin Dan lại còn yêu siêu mẫu, đẹp hơn vợ Lee Chong Wei cả dặm, anh Lee thì mình lạ gì, nhà ngay gần khu văn phòng mình, một vài lần bắt gặp đi lang thang, chắc vợ sai đi đổ rác hoặc mua trứng mua rau, nom rất bình thường, nói chung về độ sành điệu chịu chơi là anh Mã Tàu thua thằng Tàu đại lục.

Trận ấy kinh, kịch bản gần giống trận bán kết hôm nay, hai ông mỗi ông chia nhau thắng một set, rồi nhồng lên bám đuổi nhau từng điểm như hai thằng điên ở set cuối. Lin Dan trận ấy thắng 21-19, bọn sinh viên trong quán ăn chia hai phe, một phe Mã Tàu bản địa, một phe là du học sinh đến từ Tàu đại lục, hò hét cổ vũ loạn xạ, mình ngồi với bên Mã Tàu cùng thanh niên Tùng bạn mình, cũng hò hét cổ vũ anh Lee rất hăng. Lúc thua, hai thằng ngồi cười nhìn mấy đứa Mã Tàu vò đầu bứt tai. Con bạn mình ở văn phòng nhắn tin, bảo ôi giời ơi it was so close it was so close, hehe.

Hôm sau đến văn phòng, cả văn phòng râm ran bàn tán, ai cũng tỏ ra cay dái tiếc nuối, mình bảo nước tao cũng có một anh cầu lông trong top thế giới đấy. Bọn nó hỏi, thế có thắng được hai thằng kia lần nào chưa, mình bảo ờ hình như chưa, toàn thua thì phải. Bọn nó xùy xùy đuổi mình đi, ý là thế mà cũng kể. Hồi ấy mình chưa biết gì về anh Nguyễn Tiến Minh, nên không kể được cho chúng nó chuyện anh ý tập tành vươn lên thế nào, đmẹ giờ hiểu biết hơn rồi, mới hiểu đấy quả thực là một tấm gương lớn, đặc biệt là trong môi trường quản lý và đầu tư cho thể thao cái kiểu củ cặc của nước ta.

Năm nay anh Minh thua Lin Dan, phải thôi, thằng Tàu đại lục nó mạnh như quỷ, sức anh quả không chơi lại nó thật. Có hề chi, mọi người vẫn yêu mến và ủng hộ anh Minh, đmẹ quan chức thể thao Việt Nam đấy. Lin Dan vào bán kết gặp Lee Chong Wei, lần này thì anh Lee đã thắng 22-20. Cảm giác như anh có thể đi về tổ chức ăn nhậu linh đình luôn rồi, khỏi đánh chung kết.

Chờ trận bán kết còn lại, nghe thằng em mình bảo đấy là trận giữa một thằng Tàu đại lục khác cũng kinh, tên là Long, đánh với một thằng tài năng trẻ đến từ đất nước Đan Mạch, hàng ngày mình nói tiếng Đan Mạch suốt, nên mình sẽ cổ vũ chú bé này.

Chả biết chung kết ai sẽ thắng ai, nhưng mình cũng đéo quan tâm. Bời vì bộ môn cầu lông động tác xấu bỏ mẹ. Hihi.

160820

Hoá ra trận chung kết nó đánh ngay hôm sau, không cho ai nghỉ ngơi gì cả. Hôm qua mình gọi tên mấy thanh niên bằng tên phiên âm tiếng Anh, hôm nay sẽ gọi bằng tên Hán Nôm, cho nó khác biệt.

Tóm tắt như vầy, Lý Tông Vỹ sau khi ăn được Lâm Đan, tay vợt cầu lông được đánh giá là vĩ đại nhất mọi thời đại (tính tới thời đại này), hiên ngang tiến vào chung kết và gặp Trần Long, đệ của Đan.
Chưa bao giờ Vỹ gần chức vô địch như thế. Và quả đúng, chưa bao giờ anh gần chức vô địch như thế, chỉ gần thôi, chứ không chạm được vào. Sau trận đánh như thú với Đan, Vỹ đã mệt, và với bản năng của một nhà chuyên về nhì, Vỹ đã thua. Bài học rút ra là điều gì cũng có thể trở thành kĩ năng, chỉ cần rèn luyện đủ nhiều. Anh Vỹ vào chung kết cầu lông đơn nam Olympic bao nhiêu lần, thế là luyện được skill giành huy chương bạc, bộ sưu tập huy chương Olympic của anh bạc phếch. Thật là cái cảm giác dưới một người là dưới cả thế giới, haizzz..

Một người Tàu không Cộng sản, lại một lần nữa thua một người Tàu Cộng sản.

Buồn vcl các bạn ạ..

170129

Hôm nay là mùng hai Tết, giờ này mọi năm, mình vẫn ở lỳ trong nhà, bữa nào cũng ăn cơm với gia đình, ngày mùng ba Tết mới bắt đầu xách đít ra ngoài lang thang.

Năm ngoái hứng lên còn quyết định từ ngày 30 cho đến hết Tết (tức là hết mùng ba) sẽ chỉ cưỡi chú Kim đi chơi (chú Kim là tên cái xe đạp của mình), chú Kim đúng là thứ vũ khí để tán gái kinh hồn, các em thấy mình cứ nhong nhong thì khoái lắm. Nhớ hôm ấy mình ra hồ chạy một vòng, đu xà mấy cái rồi sang nhà thằng Tuấn sex tụ tập ăn nhậu, lấy cớ đi xe đạp lát lại có hẹn nên né được chúng nó ép uống mấy chén liền. Tối đêm cưỡi chú Kim đi chơi lượn lờ, thấy cuộc đời những ngày Tết sao lãng mạn thế.

Năm nay nhà có chuyện, theo lệ thì cứ kiêng không đến nhà ai, mình mua sẵn mấy quyển sách, rồi nằm nhà ôm tivi tu luyện, toàn phim hay. Hôm qua mùng một, mặc đồ xỏ giày ra hồ chạy hẳn ba vòng lấy khí thế, rồi lại đu xà, năm nay khỏe hơn nên chơi theo bài, quay clip ghép nhạc ầm ầm như thú, các bạn xem like tanh tách làm mình khoái tỉ, về nhà lại làm ly rượu mời khách đến thăm. Thấy cũng vui vui.

Sáng nay dậy sớm đi giao lưu tennis ở sân của bố, mấy ông già oánh theo phong cách hưu trí, nhưng cũng hay ra trò, quả là kinh nghiệm luôn có chỗ đứng của nó trong mọi lĩnh vực. Chiều mình còn tranh thủ chống đẩy tròn trăm phát, xong tập thêm bài bụng, lúc sau ngồi xem trận chung kết Úc mở rộng, bày ê hề đồ ăn lên bàn, vừa theo dõi vừa chén cho yên tâm. Nói chung khí thế tập luyện không có gì phải bàn, các bạn nên tiếp tục học tập mình.

Năm nay Úc mở rộng trùng với dịp Tết nên mình xem từ bán kết đổ đi, phải nói là quá mệt mỏi với giải này, chả hiểu các bố kí hợp đồng thế nào, các tay vợt nam tuyền đi giày màu hồng, kèm thêm đôi tất có cái viền hồng. Nhìn khắm vãi l., mình vừa xem vừa nhắn tin bình luận với thằng Hiệp béo, bảo đmẹ sao chúng nó cứ đi giàu màu hồng thế nhỉ, kìa đmẹ máy quay lại zoom sát vào đôi giày hồng của Federer kìa. Thằng Hiệp béo bảo đmẹ mày đéo quan tâm gì khác ngoài màu hồng à..?

Trận chung kết xem quá hay. Sau bao mùa giải bị mấy thằng thanh niên trẻ trung kiểu Nole, Murray, Wawrinka nhoi lên vùi dập, Roger Federer đã lại tiến vào chung kết, lần này thì cơ hội thênh thang hơn nhiều do mấy thằng kia thua te tua từ sớm, Đối thủ của anh không phải ai xa lạ, cũng là một thanh niên tuy cũng trẻ như mấy thằng vừa kể ở trên, nhưng ai cũng tưởng là đã hết thời từ lâu, chính là mặt hãm Rafael Nadal. Gọi là cơ hội thênh thang, nhưng thật ra hai bố hết thời này lóe lên được phát này, mọi người đều hồi hộp, họ chính là cặp đối thủ kình nhau như nước với lửa trong thời đỉnh cao của cả hai, thiếu một người thì người còn lại không biết đã làm mưa làm gió trên bầu trời tennis đến mức độ nào.

Xem căng thẳng, giằng co từng điểm, mình với Hiệp béo nhắn tin bình phẩm, văng tục chửi bậy tóe loe, hứng lên mình còn gọi video call hai thằng nói bậy cho nhanh, đỡ phải gõ, tiện thể hỏi thăm tình hình vợ con người anh em.

Đã có thời điểm, tưởng Fed thua đến đít rồi, anh lại lâm vào hoàn cảnh khởi đầu cực hay nhưng do tuổi già sức yêu nên không đấu bền được với mấy thằng kém sáu, bảy tuổi. Nhưng năm nay chắc Fed cảm thấy cơ hội này mà không nắm bắt, chắc chẳng còn dịp nào tới gần được cái Grand Slam thứ 18 hơn nữa, lập được kỉ lục này thì về sau khó ai bắt kịp nổi, còn nếu thua thì mặt hãm Nadal sẽ được 15 cái, rất sát sao để tranh vị trí số một trong lịch sử với anh. Thỉnh thoảng anh lại xin nghỉ, màn hình hiện Medical Time Out, mình buồn cười bảo đmẹ già rồi nên khôn, không sĩ diện, cậy được y học giúp gì là cậy ngay.

Lúc bị Nadal đập ở set 4, kéo trận đấu sang set 5, xong lại còn mất break ngay game đầu, anh em lo lắng tột độ, vớ vẩn lại vấp phải bi kịch mấy trận chung kết thảm bại vài năm gần đây. Khi ấy, Hiệp béo nản chí nhắn tin cho mình bảo hi vọng, bây giờ chỉ còn biết trông vào hi vọng. Đmẹ nghe cái giọng nó mà mình thấy tuyệt vọng vãi l.

Thế mà Fed làm được thật, anh vào sân nhồng lên đánh như thằng điên với một phong độ kinh hồn, bật lại từ thua 1-3 thành thắng 6-3 với pha bóng cuối là ăn điểm khiếu nại. Xem màn hình chiếu mắt diều hâu thấy IN phát, Fed sướng nhảy cẫng lên, mắt rơm rớm, xem mà xúc động không sao tả xiết, nhìn sang Nadal đang buồn bã ôm mặt, cái đầu hói sớm hiện ra, nom thảm thương đến tội nghiệp.

Cũng phải thôi, ai bảo mặt hãm và lối đánh phòng ngự tuy kinh khủng nhưng không đẹp mắt chút nào, anh em ghét không để đâu cho hết, hehe.

Cuộc sống bây giờ cũng lạ, trong lúc mình lên mạng kể lể linh tinh thế này, thấy bao nhiêu bạn post kêu hết Tết, Tết chán, nhưng kèm theo đó là các bạn check-in muôn nơi, chụp ảnh đi chơi gia đình bạn bè các kiểu, không thấy ai kết thúc nghỉ Tết để làm việc. Hay thật, nói chung chắc cũng là cái tính cách mỗi người. Có người tính hay, có người tính khắm. Haha.

 

 

Những mẩu chuyện về đời hoạt động của KimTan CuToNhuPhich

Một hôm, đang dở việc thì KimTan đứng dậy thu dọn đồ đạc đi về trong ánh mắt sững sờ của các bạn đồng nghiệp. Họ kêu lên, mít tơ CuToNhuPhich ơi, anh đi đâu đấy? KimTan trả lời, tôi về đi tập đây, các bạn ở lại làm việc vui vẻ nhé. Các bạn đồng nghiệp lại hỏi, mít tơ CuToNhuPhich, anh đã làm xong việc chưa mà về, chúng ta đang rất bận mà. KimTan cười ấm áp nhìn các bạn đồng nghiệp, tôi còn bận hơn các bạn mà tôi chưa kêu đây này, các bạn bận việc còn tôi thì vừa bận việc lại vừa bận tập. Các bạn đồng nghiệp hỏi, mít tơ CuToNhuPhich, anh tập suông để đi tán gái à? KimTan lắc đầu buồn bã, các bạn ơi, hãy tập bằng cả trái tim, rồi sẽ đến ngày gái nó tự tán mình.

———-

– Dạo này chú tập khỏe phết nhỉ.

– Em đến đây không phải để tập, em đến đây là để biểu diễn.

———-

– Phòng tập của chú nhiều hót girl không?

– Em đến đấy để biểu diễn nên không quan tâm đến các em gái cho lắm, mặc dù có thể họ biết em đấy.

– Thằng này bản lĩnh ghê.

– Thông cảm, em mắc bệnh ngôi sao hay tỏ ra sang chảnh quen mất rồi.

– Phải giúp đỡ các em mới, còn bỡ ngỡ chứ.

– Đấy là việc của mấy thanh niên lắm mồm thôi, mình ở đẳng cao hơn, hãy để các em lặng lẽ nhìn trộm rồi thỉnh thoảng mình nhìn lại làm các em phải né tránh ánh mắt mạnh mẽ của mình anh ạ.

———-

– Tập thế kia thì tập làm lồn gì nhỉ?

———-

– Bao giờ mình mới được như KimTan?

– Cứ nghĩ là không bao giờ đi cho thanh thản.

———-

– Nhìn kìa!!

– Nhìn cái lồn gì, tập trung vào.

———-

– Anh ơi, em trông anh cứ như nghệ sĩ ấy nhỉ.

– Anh chính là nghệ sĩ đây.

– Thế ạ, anh nghệ sĩ mảng nào hả anh?

– Anh chả tham gia mảng nào cả.

– Ơ.. là sao ạ?

– Tập lười như chú thì hiểu làm sao được giới nghệ sĩ bọn anh.

———-

– Anh ơi nhưng mà em không muốn vai với tay bị to, cả đùi nữa. Em muốn bụng bé lại với mông to ra ý.

– Tập tùy thích đi em, cứ thoải mái sáng tạo, không cần theo khuôn mẫu nào cả.

———-

– Anh nghĩ em nên từ bỏ bộ môn tập tạ này đi, đéo có tương lai đâu.

———-

– Ông em dạo này ít đi tập nhỉ.

– Đâu ạ, em vẫn xuất hiện đều mà, ngày nào em chả tập.

– Sao anh đéo nhìn thấy mày nhỉ, chắc tại mày bé quá đấy.

———-

– Alo, đang đâu?

– Phòng tập.

– Tao cũng phòng tập bên tao, vừa xong, bia không?

– Nhưng tao vừa ra.

– Bia không?

– Không, tao không thể hư như vậy được.

———-

– Cái cơ thể của mình nó phục vụ mình cần mẫn cả cuộc đời, vậy mà mình không rèn luyện nó, không chăm sóc cho nó, thế thì mình có lỗi với nó quá.

– Vâng, anh nói đúng quá. Anh em mình nâng cốc cái anh nhỉ.

———-

– Công nhận mày tập hiệu quả thật đấy, khác hẳn.

– Đừng khen nữa, tao chán lắm rồi.

———-

– Người anh cứng thế, chắc tập tành chăm lắm nhỉ?

– Đâu, anh chả tập gì cả, đẻ ra đã có sáu múi rồi. Cơ bắp đối với anh nó là hiện tượng bẩm sinh.

———-

– Mày tập đến mức độ nào rồi?

– Nhìn cái, gái thích.

———-

– Sao mấy em kia tập mãi không thấy khác gì nhỉ?

– Vì họ tập giống như thợ đọc bản vẽ vậy, đéo hiểu nhưng đéo hỏi. 

 

(lâu lâu sẽ lại thêm thắt)

 

 

Tu thân (Những bài học làm người)

Đem thân đạp đất_đội trời (1)

Ai ơi đã có thân rồi_phải tu (2)

Sống mà sống dại sống ngu

Dù cho trăm tuổi cũng hư một đời

Người ngu ai gọi là người

Chỉ là cây thịt ở đời thêm tanh

Mắt kia mà mắt không tinh

Thì tuy có mắt nhưng hình không ngươi

Tai không nghe lọt mọi lời

Thì tai không điếc nhưng tai cũng thừa

Lời kia nói chẳng ai ưa

Thà rằng câm hẳn từ xưa cho rồi

Chân tay hư cả vừa đôi

Mong gì, cất nhắc đứng ngồi cho qua…(3)

Vậy ta tu lấy thân ta

Sao cho trọn vẹn mới ra Con Người.(4)

(Hồi tưởng trong sách giáo khoa tiểu học, Hà Nội 1950 – Chu Thái Sơn sưu tầm)

——————–

(1) “Đạp đất_đội trời” là một thành ngữ phổ biến trong văn học Trung Hoa và Việt Nam, ý nói: con người ta đã sinh ra, sống trong khoảng trời và đất.

(2) Tu: rèn luyện, tu tập, phải học hỏi để hiểu, hành, không sống buông thả như động vật hoang dã hay như “cây thịt” (thực vật).

(3) Nói về kẻ lười biếng, không trông mong được gì ở họ. Chân và tay chỉ dùng để cất nhắc, đứng, ngồi, di chuyển… mà thôi.

(4) Con Người (viết hoa) là con người đúng nghĩa. Nhà thơ Tú Xương cũng viết theo y này trong bài “Chúc Tết” có câu … “Vua, quan, sỹ, thứ người muôn nước/ Sao được cho ra cái giống người”.

Tổ quốc

Con cố thành người hữu ích

Nhìn qua cặp kính

Nhìn qua cặp kính (Những bài học làm người)

Thằng Ba đeo cặp kính râm

Kêu rằng trời đất tối tăm mịt mờ

Vội vàng đổi kính màu lơ

Kêu rằng trời đất bây giờ hóa xanh

Ba ta lại muốn chơi tinh (1)

Thay đôi kính trắng (2) chạy quanh khắp nhà

Kêu rằng muôn vật đều nhòa

Mẹ Ba thấy vậy nhủ Ba đôi lời:

“Muốn trông cho rõ sự đời

Mà con đeo kính nực cười lắm thay!” (3)

Hãy mau bỏ kính ra ngay

Dùng đôi mắt thật (4) họa may đỡ nhầm.

(Chu Thái Sơn sưu tầm)

——————–

(1) Chơi tinh: đùa bỡn một cách tinh ngịch

(2) Kính trắng: kính lão, viễn cận

(3) Bài thơ này viết theo thể lục bát (6-8). Câu kết dùng cách chấm lửng để phê phán (hoặc mỉa mai nhẹ nhàng). Một dị bản khác, 2 câu kết như sau:

“Con ơi muốn thấu sự đời,

Phải dùng đôi mắt thật(4), mới rõ người, rõ ta”.

Ở dị bản này, câu kết 10 từ nên thể thơ là “lục bát biến thức” cũng thường gặp trong ca dao Việt, không có gì lạ. Câu kết ở đây là khẳng định, chốt chặt toàn bài.

(4) Mắt thật: đôi mắt của riêng minh do chính mình nhận biết và trải nghiệm, không “nghe hơi nồi chõ”, không hồ đồ.

Tổ quốc

Con cố thành người hữu ích

Tu thân

Con cố thành người hữu ích (Những bài học làm người)

Chính vì con mà người thợ xay bột mì trắng xóa; chính vì con mà người hàng thịt đỏ những máu; chính vì con mà nhà nông cháy nắng, dầy dạn gió mưa. Chính vì con mà người thợ giầy cong lưng; chính vì con mà tay người thợ nề thành trai; mà người bác sĩ phải dấn mình vào nơi truyền nhiễm, mà người thợ máy đứng giữa bụi khói trên đầu xe lửa và người lính phải tranh đấu ngoài biên thùy….

Khi những người ấy phải bỏ mình tại nơi làm phận sự của họ, cũng là vì con đó. Người nào làm tròn chức nghiệp của mình là đồng thời cũng đã trọn bổn phận đối với kẻ khác. Mỗi nguời trong công việc của mình vẫn giúp ích được đồng bào. Khi nào con hiểu được điều đó, không những con kính trọng người lao động_ mà về phần con, con phải cố để thành một nguời có ích.

 Tác giả Charles Wagner – Bài “Sois utile”

(Chu Thái Sơn sưu tầm)

——————–

(Loại sách tự học trong chương trình luyện thi trung học phổ thông, nguyên văn Pháp ngữ, Hà Nội 1952).

Tổ quốc

Nhìn qua cặp kính

Tu thân