Tháng mười

s2.04

Oh yeah, Robin, I know, you are absolutely right.

Hồi xưa xem đến đoạn này, mình bất giác mỉm cười, nụ cười nhếch mép đầy thoả mãn. Lúc ấy mình đã tốt nghiệp đi làm được một thời gian, tin rằng tất cả những thằng làm nghề kiến trúc hay còn đang đi học trên đời này đều cảm thấy sướng sung lâng lâng khi chứng kiến Ted Mosby miệt mài làm việc lúc đêm muộn, hệt như những gì vẫn thường xảy ra với chúng nó, và được Robin Scherbatsky trao cho những giây phút nồng ấm của tình yêu, điều này thì hơi ít xảy ra ngoài đời thực, nhưng không sao, phim mà, hãy cứ vui đi, biết đâu ngày mai cuộc đời sẽ cho ta ăn vả vào mặt không biết chừng.

Lúc nhỏ, mình thích vẽ và tỏ ra rất chú tâm, một vài người lớn xem mình vẽ thì nói mình có năng khiếu, bây giờ kể ra thì nghe không khiêm tốn lắm, nhưng chuyện hồi ấy là vậy, mà thật ra đứa trẻ nào chẳng đầy tài năng, cũng tại bởi thế giới của những người lớn đã làm chúng thui chột mất món quà của tự nhiên đó thôi. Lúc đi học mẫu giáo, mình được biết có một nghề sau này sẽ vẽ vời suốt ngày, thế là thay vì như bọn bạn thích làm cô giáo, bác sĩ, chú bộ đội, kỹ sư rất khuôn sáo mô phạm, mình nói mình muốn trở thành kiến trúc sư. Năm ấy mình mới năm tuổi.

Suy nghĩ ấy kiên định trong lòng mình suốt quãng đời ấu thơ, lúc nào mình cũng chắc như đinh đóng cột về mơ ước nghề nghiệp sau này. Có một khoảng thời gian, hồi lớp bảy, năm mười ba tuổi đầy định mệnh, mình phát hiện ra trên đời ngoài vẽ còn có một hoạt động vô cùng hay ho, đó là viết. Làm thơ và viết văn. Hồi ấy say sưa nghiên cứu, đọc về văn nghệ tiền chiến, thơ mới, tìm hiểu về các thể thơ, về vần luật, về tính nhạc của âm thanh tiếng Việt. Mười ba tuổi, mình viết toàn thơ tình và chỉ thơ tình cho đến tận năm hai mươi mấy tuổi. Sự nghiệp tán gái huy hoàng của mình in dấu không biết bao nhiêu thi ca mà kể, thậm chí cả sự nghiệp tán gái của bọn bạn mình cũng ghi dấu chữ nghĩa của mình. Lúc ấy, đã có giây phút mình nghĩ, hay là sau này làm nhà báo cũng được đấy nhỉ. Nghề ấy cũng hay, suốt ngày viết. Điều thú vị ở đây là khi thích vẽ thì mình muốn trở thành kiến trúc sư, khi thích viết thì mình muốn trở thành nhà báo, trong đầu óc non nớt của chú bé năm ấy đã bỏ qua những ý tưởng về hoạ sĩ hay nhà văn nhà thơ, bây giờ nhận ra điều này, mình tin rằng nó thể hiện nét tính cách dè dặt lựa chọn phương án an toàn và phần nào ý thức xã hội đối với các hoạt động mang tính nghệ thuật. Lúc thi lên cấp ba, trong đầu mình thoáng có suy nghĩ thi chuyên văn hoặc học ban D cũng là một lựa chọn không tồi, nhưng suy nghĩ này tắt ngóm khi mình nhận ra đó là môi trường rặt con gái là con gái, bọn con trai sống trong môi trường này rồi cũng bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Vốn bản tính từ nhỏ tới lớn thích giao du la cà tụ bạ, từ lúc dậy thì ngày nào không văng tục chửi thề mình ăn không ngon ngủ không yên, mình quay đầu ngay lập tức và cập vào bến bờ của đám anh em mà bây giờ thỉnh thoảng mình vẫn nhắc tới trên blog, bạn nào hay đọc chắc cũng biết. Lý do thật giản đơn lãng nhách, nhưng phần lớn là vì mình vẫn thiết tha chuyện trở thành kiến trúc sư hơn tất cả những mong muốn nhất thời khác.

Việc học vẽ của mình cũng lắm nỗi gian nan. Ban đầu học ở trường mẫu giáo không đủ độ phê do ở đó thầy cô giáo chỉ biết dạy trẻ con vẽ ngôi nhà có mái hình tam giác màu đỏ, góc trên có ông mặt trời, có cái cây, gạch ngang một cái rồi đứng trên cái gạch ngang ấy là vài hình người, bên dưới là ô tô. Loanh quanh chỉ có vậy. Mình sau khi chán ốm cái kiểu ấy thì bắt đầu tự vẽ bịa cho khác đi, nhớ nhất có bức tranh tả cảnh tưới cây ở vườn nhà ông bà dưới quê hồi nghỉ hè mình được chứng kiến, thế là mình toả sáng rực rỡ, mọi người quên luôn chuyện mình hay đái dầm buổi trưa, tâng bốc mình như một tài năng thứ thiệt và đem gửi bức tranh ấy đi triển lãm.

Sau này mình lên cấp một, mùa hè rảnh rỗi bố mẹ mình cho mình đi học vẽ ở cung thiếu nhi, đăng kí rất vất vả do quá đông cha mẹ muốn nâng cấp đời sống tinh thần cho con mình, hay nhìn theo góc độ khác là muốn tống chúng nó đi học cho đỡ ở nhà nghịch phá. Mình học được nhõn hai tuần. Đến lớp cứ đinh ninh sẽ được dạy vẽ những thứ mình nhìn thấy trước mắt, ví dụ như cái bàn cái ghế, hay đơn giản thì cũng là bông hoa, cái bình theo đúng những gì mắt thấy, nhưng không, các thầy cứ bắt mình phải thể hiện theo phong cách ngây thơ trong sáng phù hợp với lứa tuổi. Mình hỏi thì thầy bảo cứ vẽ đi, cứ vẽ thật trong sáng đi con, con còn đang là học sinh mà. Mình chán quá, chả học nữa, tưởng đi học thì sẽ khá hơn bọn trẻ con cùng lứa chứ đi học mà vẫn vậy thì thôi, về nhà lôi truyện tranh ra chép lại vui hơn, học được còn nhiều hơn là học với thầy trong sáng. Rốt cuộc thì điều mình nhớ nhất ở cung thiếu nhi là khu chơi xe ô tô điện, một màn phải nói là cực vui mà mình luôn thòm thèm mỗi lần đến giờ phải ra về.

Lớn lên tí nữa, mình xin đi học vẽ để thi kiến trúc. Ăn chửi té tát. Bố mẹ mình là những bậc phụ huynh kiểu mẫu, con cái học đàn học vẽ cho vui thì không sao, chứ manh nha có ý định nghiêm túc thì đừng hòng. Thậm chí bố mình trong cơn nóng giận còn bảo gia đình tao toàn người lao động chân chính, không có cái kiểu vớ vẩn ấy, tao cấm mày nhắc lại chuyện này thêm lần nào nữa. Mẹ mình thì từ nhỏ tới lớn luôn mong mình thành giáo sư tiến sĩ, ngành gì cũng được, miễn không nghệ nghiếc gì là được. Mình chán lắm, buông xuôi, niềm vui sống tụt thảm hại, bị ngăn cản như vậy, mình cũng chẳng thiết tha gì chuyện nhà báo nhà biếc lôi thôi.

Nhưng nếu cứ thế cam chịu sự áp đặt của cha mẹ như rất nhiều đứa con khác thì làm gì có chuyện mà kể, mình vẫn luôn là chính mình, sau một học kì sa sút thảm hại do chán nản bỏ bê học hành, lần đầu tiên điểm toán trung bình của mình là sáu phẩy tư. Tết năm ấy, ngày mồng một, câu đầu tiên mình nói với cha mẹ là xin đi học vẽ.

Nhà mình ầm ầm như đánh nhau. Chó nhà hàng xóm sủa gâu gâu. Huyên náo cả xóm. Bố mình hét vào mặt mình, tại sao mày không làm theo ý tao, tại sao mày cứ thích cái nghề ấy, tại sao mày không thích cái nghề kia (!?). Bây giờ nghĩ lại thì thấy đó là những câu hỏi rất nực cười, nhưng nhìn nhận trên khía cạnh văn hoá gia đình Á Đông thì có lẽ chuyện như của mình không phải là hiếm, thậm chí người ta còn bị o ép kinh hơn mình ấy chứ. Tất nhiên mình cãi, mình sống chết cãi bằng được, nhất định không thúc thủ chịu thua. Bố mình quắc mắt, gằn giọng, bảo mày có tin tao cho mày nghỉ học đi làm công nhân ngay không? Mình nhìn bố mình, cũng gằn từng tiếng, thế bố không tin là con sẵn sàng nghỉ học đi làm công nhân ngay à? Đằng nào cũng không được làm điều con muốn, thì con sẽ không bao giờ làm điều người khác muốn. Con sẽ không bao giờ thực hiện ước mơ của bố.

Nói xong câu ấy, mình ngồi phịch xuống ghế, nước mắt giàn giụa. Bố mình cũng ngồi phịch xuống ghế thở hổn hển, mặt mũi đỏ gay.

Bố mình rất thích con cái học về ngành cơ khí, làm kĩ sư, đó là những thứ mà bố mình cho rằng đầy nam tính, nhưng lúc còn trẻ do thời cuộc và điều kiện mà không có cơ hội thực hiện, hoặc cùng lắm thì có thằng con theo nghiệp quân đội cũng được. Đó là kì vọng rất chính đáng của ông già, nhưng đáng tiếc, như sau này khi thằng Tít em mình chuyển sang làm phim, mình hay nói, bố mẹ mình không có khả năng đẻ ra người thường, chỉ đẻ được nghệ sĩ thôi, hehe. Điều mình làm chỉ đơn giản là nhắc cho bố mẹ mình nhớ, rằng mình cũng có tính cách, có tâm hồn, có suy nghĩ của riêng mình. Cha mẹ sinh thành dưỡng dục yêu thương con cái quá, nhiều khi quên mất điều này.

Sau trận cãi vã mang tính bước ngoặt ấy, trời không chịu đất thì đất phải chịu trời, mình được đi học vẽ và càng trượt dài trên con đường xao nhãng học hành do bố mẹ mình quá chán mình mà kệ luôn. Mình cứ nhởn nhơ đàn hát vẽ vời, đọc sách và chơi điện tử, mãi tới nửa sau năm lớp mười hai mới quắn đít lên lo ôn thi.

Cũng may trường kiến trúc lấy điểm không quá cao nên mình đã đỗ. Suốt những năm đi học ở trường kiến trúc, bố mẹ mình tuyệt không quan tâm mình học hành điểm chác ra sao, chỉ thỉnh thoảng bóng gió đừng có để dây dưa phiền toái, mình nghe vậy, biết là phải tự lực cánh sinh.

Vào đại học, ngoài học trên trường ra thì bọn mình rảnh rang hoàn toàn, có chăng là đi học tiếng Anh với một vài lớp bổ sung kĩ năng là cùng. Sinh viên kiến trúc có thói quen đi làm thêm từ sớm, học hành trên trường một thời gian, thằng nào cũng hòm hòm chút ít vốn liếng vẽ vời, đó là lúc đi thực tập ở các văn phòng kiến trúc, hầu hết đứa nào cũng vậy. Lúc mình ngồi kể lại chuyện này, đúng mười năm trước, mình bắt đầu đi làm, bọn bạn mình với những người lớn hơn hay gọi là đi học việc, nhưng mình thích nói là đi làm hơn, nghe oách và thấy bản thân lớn hẳn. Mình với thằng Quang Ớt, thằng Đại xin đi làm ở văn phòng thầy bọn mình là thầy Hùng. Những ngày tháng vui nhộn và đầy ắp ước mơ cứ thế trải dài trước mắt bọn mình. Hồi ấy mới hai mươi tuổi, đầy năng lượng và sức sống, bọn mình đi làm bất kể ngày đêm và nghĩ ra đủ thứ trò vui. Hôm nay ngồi lục lại thấy vẫn còn cái clip ngày ấy Minh xoăn quay hôm anh em ở lại làm đêm trên văn phòng dịp sau Tết.

Bây giờ mối quan hệ của mình với Quang Ớt vẫn vậy, không bị bọn con gái chen vào bao giờ nên anh em bao nhiêu năm không thay đổi, vẫn y hệt như trong clip. Trải qua và chứng kiến bao nhiêu chuyện tình cảm yêu đương, những biến động trong đời, bọn mình vẫn là mấy thằng ham chơi thích ngồi trà đá tán phét đủ điều. Mới đó mà đã mười mấy năm.

Nhắc tới chuyện yêu đương, từ hồi mình vào trường kiến trúc, mình bắt đầu chặng đường đem vẽ vời thơ phú đàn ca ra tán gái, sử dụng tất cả các khả năng tuyền cho mục đích yêu đương đen tối. Sự đời có lúc thành lúc bại, đó là chuyện thường tình của binh gia. Nhiều hơn một lần, mình nghe phụ nữ nói họ thích yêu kiến trúc sư, giống như Robin Scherbatsky vậy, vì kiến trúc sư rất hay ho. Có em trong lúc tán tỉnh nhau, còn bạo gan nói với mình, là nhất định phải lấy chồng tuổi rồng, làm kiến trúc sư. Bố khỉ, thế thì chính là anh đây chứ còn gì nữa, mình cười toe. Về sau, khá lâu về sau, em ý đi lấy chồng thật, tất nhiên không phải tuổi rồng, cũng không phải kiến trúc sư.

Xem phim thấy người ta làm hay vậy, thì cứ đem lòng mang theo niềm tin ngây ngô rằng ngoài đời cũng thế, sự kì thú của phim ảnh là vậy, lắm khi, sự thật và sự hư cấu lẫn lộn với nhau, có lẽ vì thế mà cuộc đời mới thật đáng sống làm sao.

Yêu đương bận nào mình cũng đem chút kiến thức nghề nghiệp truyền cho người yêu, có cô còn học được cách vẽ mặt bằng, chuyển nhà là tự ngồi lên phương án bố trí nội thất, rất vui. Không việc này thì việc khác, có khả năng giúp được, thấy cái nghề này cũng không tới nỗi bạc, mình không phụ nó thì nó cũng chẳng phụ mình. Nói huênh hoang vậy chứ ra đời vênh vang vậy thôi, khi về nhà, đụng chuyện nhà, mình gặp vấn đề y như bao nhiêu ông anh đi trước đã nói, làm cho cha mẹ khó gấp vạn lần làm cho thiên hạ. Từ lúc đi học vẽ tới giờ đã mười bốn năm, từ khi đi làm đã mười năm, từ khi ra trường đã bảy năm, chừng ấy thời gian, trải qua bao chuyện buồn vui, chỉ đáng tiếc một điều là chưa kịp thiết kế cái gì cho mẹ.

Thỉnh thoảng cao hứng, mình còn viết chuyện đi làm nghề, anh em đọc, bảo cẩn thận chủ đầu tư đọc được thì chết, mình cười hì hì, sợ gì. Chuyện đi học ở trường kiến trúc, chuyện đi làm chỗ này chỗ kia, những câu chuyện mình cứ kể đi kể lại, kể mãi, kể tới mức cảm giác như phần kí ức ấy sống động thường trực trong từng sinh hoạt hàng ngày, công việc đã thực sự trở thành một phần của cuộc sống. Cứ mỗi độ tháng mười, mình lại nhớ, nhớ khi còn nhỏ, nhớ khi chiến đấu giành giật quyền tự quyết với mẹ cha, nhớ khi lớn lên, nhớ tháng mười ngày ấy ngơ ngác lần đầu ngồi ghế văn phòng, nghe các anh lớn giao việc, nhớ khi đi học, nhớ mười mấy năm đã qua, nhớ những người đi trước, nhớ những người bạn đã lâu không gặp, nhớ những đứa em mình từng góp phần dìu dắt.

Vậy mà khi ở cạnh một mối tình, kể cho em nghe về những dự định trong quãng đời sắp tới, em nói, em rất thích anh làm kiến trúc sư, thích hình ảnh anh ngồi làm việc, đi công trường; mình cười, lần tới gặp nhau, em sẽ không còn được ngồi cùng kiến trúc sư Kim nữa rồi.

Danh xưng ấy, thôi, ở lại với tháng mười.

 


(*) How I met your mother – Season 02, Episode 04: Ted Mosby, Architect.

———-

ChuKim – 2018

ChuKim là bút danh của một người viết tự do, sống và yêu tại một ngôi làng mang tên thành phố. Nếu có thể, hãy ủng hộ và khích lệ bằng cách đọc và chia sẻ những gì anh viết trong khả năng của bạn. Xin cảm ơn.

– natchukim.cogaihu@gmail.com –

PS: Tất cả nội dung trong blog này đều được tuyên bố quyền sở hữu và quyền tác giả về nội dung, ngoại trừ những bài sưu tầm có đề rõ. Mọi trích dẫn, đăng lại, vui lòng ghi rõ nguồn. 

Năm tôi

Tôi nhớ mẹ tôi năm tôi hai tuổi

Chơi bóng với tôi bên hiên nhà ông ngoại

Mẹ tôi tóc ngắn mặc bộ quần áo màu vàng

Cùng chiều cao với tôi

Thời thanh xuân ngắm thời thơ ấu

Bụi cỏ dại nhìn tôi

Tôi bé hơn quả bóng nhựa

Bụi cỏ dại mỗi sớm lại lớn nhanh như thổi

 

Tôi nhớ mẹ tôi năm tôi ba tuổi

Bốc mộ bà ngoại

Bụi cỏ dại

Bị nhổ mất phăng

Nhường chỗ cho giọt nước mắt muộn màng

Những người con gái của bà ngoại tôi

Gào lên gọi mẹ

Họ khóc đòi ôm lấy mẹ trong hố sâu dưới lòng đất

Tôi giật lui

Bấu vào tay một người lớn thật chặt

 

Tôi nhớ mẹ tôi năm tôi trở mặt

Hất tung kì vọng của mẹ

Tình yêu và niềm ước ao về tôi

Va đập trong phòng ăn mười lăm mét vuông

Tôi nhớ mẹ tôi năm ấy bốn mươi sáu tuổi

Tuột tôi khỏi vòng tay

Chỉ còn biết bám lấy vạt áo tôi

Mong tôi đừng đi lạc

 

Tôi nhớ mẹ tôi năm tôi hai mươi ba tuổi

Nói tiếng anh ngọng líu ngọng lô

Nhờ người ta để mắt đến tôi

Một người tột cùng xa lạ

Người ta nói với tôi

Hãy yên tâm

Mày có một người mẹ

 

Tôi nhớ mẹ tôi năm tôi hai mươi tám tuổi

Một buổi tối mùa đông

Một buổi chiều thứ bảy

Một cuộc điện thoại nhỡ

Một tin nhắn báo không ăn cơm nhà

Một lời kể chuyện trong bữa sáng trước khi đi làm

Một lần nghe về những người họ hàng thân thuộc

Một ngày sau lễ giáng sinh

Bà dừng lại ở tuổi năm mươi tám

 

Tôi nhớ mẹ tôi năm tôi ba mươi tuổi

Là năm tôi bằng tuổi bà khi bà sinh ra tôi

Tôi nhớ mẹ tôi khi

Tôi nhớ những người bạn cũ

Lúc xưa hay ghé chơi nhà

Những mối tình đã qua

Ngày nào tôi hay kể cho họ

Tôi nhớ mẹ tôi khi

Tôi nhớ những sinh linh trên cuộc đời này

Khi tôi nhìn vào mắt lũ trẻ

Tôi trở về lên hai lên ba

Tôi nhớ mẹ tôi khi

Tôi bắt gặp một tình yêu mới

Lung linh và nồng ấm

Nhiều năm sau khi bỗng cảm thấy bồi hồi

Tôi mới nhận ra

Cô gái ấy có cùng ngày sinh với mẹ tôi

 

Tôi nhớ mẹ tôi năm tôi bao nhiêu tuổi

Giá mà tôi biết.

———-

ChuKim – 2018

ChuKim là bút danh của một người viết tự do, sống và yêu tại một ngôi làng mang tên thành phố. Nếu có thể, hãy ủng hộ và khích lệ bằng cách đọc và chia sẻ những gì anh viết trong khả năng của bạn. Xin cảm ơn.

– natchukim.cogaihu@gmail.com –

PS: Tất cả nội dung trong blog này đều được tuyên bố quyền sở hữu và quyền tác giả về nội dung, ngoại trừ những bài sưu tầm có đề rõ. Mọi trích dẫn, đăng lại, vui lòng ghi rõ nguồn. 

Gió mùa

hôm nay buồn quá

một cơn mưa lạnh đầu mùa

đi đâu không biết

dừng ngay lối nhỏ khúc cua

 

bao nhiêu là nước

gạt đi trên mái tóc xanh

bên đôi bờ mắt

nhoà đi chuyện những tròng trành

 

đây là mỹ dạ

hay là cô gái tôi quen

đi đâu cũng nhớ

bước chân dưới bóng cột đèn

 

hôm nay mồng một

nhà nào hăng hắc ma trơi

nồng qua da thịt

đốt cho cháy hết xuân thời

 

mưa còn hay tạnh

người còn hay đã bỏ đi

bỏ đi đâu mất

mang theo kí ức làm gì

..?

———-

ChuKim – 2018

ChuKim là bút danh của một người viết tự do, sống và yêu tại một ngôi làng mang tên thành phố. Nếu có thể, hãy ủng hộ và khích lệ bằng cách đọc và chia sẻ những gì anh viết trong khả năng của bạn. Xin cảm ơn.

– natchukim.cogaihu@gmail.com –

PS: Tất cả nội dung trong blog này đều được tuyên bố quyền sở hữu và quyền tác giả về nội dung, ngoại trừ những bài sưu tầm có đề rõ. Mọi trích dẫn, đăng lại, vui lòng ghi rõ nguồn. 

Ước gì

Ước gì có vú để khoe

Là ngay lập tức biến vè thành thơ

Ước gì vạch áo hững hờ

Là tôi có thể bất ngờ nở hoa

 

Ước gì bỗng hoá triết gia

Là sẽ dạy dỗ mọi nhà cho vui

Ước gì luôn thấy bùi ngùi

Là tôi sẽ kéo giật lùi thi ca

 

Thế mà đứng trước hiên nhà

Yêu em tôi viết thật thà.. yêu em

———-

ChuKim – 2018

ChuKim là bút danh của một người viết tự do, sống và yêu tại một ngôi làng mang tên thành phố. Nếu có thể, hãy ủng hộ và khích lệ bằng cách đọc và chia sẻ những gì anh viết trong khả năng của bạn. Xin cảm ơn.

– natchukim.cogaihu@gmail.com –

PS: Tất cả nội dung trong blog này đều được tuyên bố quyền sở hữu và quyền tác giả về nội dung, ngoại trừ những bài sưu tầm có đề rõ. Mọi trích dẫn, đăng lại, vui lòng ghi rõ nguồn. 

Tôi

Tôi không hề đam mê, tôi mê đam

Tôi không hề nhân hậu, tôi hậu nhân

Tôi không hề tử tế, tôi tế tử

Tôi không phải nhà báo, tôi báo nhà

Tôi không phải hoạ sĩ, tôi sĩ hoạ

Tôi không phải trí thức, tôi thức trí

Tôi không có tình yêu, tôi yêu tình

Tôi không có tổ quốc, tôi quốc tổ

Tôi không có xã hội, tôi hội xã

 

Thế rồi tôi dối thề

Tôi không là tôi, tôi là không tôi.

———-

ChuKim – 2018

ChuKim là bút danh của một người viết tự do, sống và yêu tại một ngôi làng mang tên thành phố. Nếu có thể, hãy ủng hộ và khích lệ bằng cách đọc và chia sẻ những gì anh viết trong khả năng của bạn. Xin cảm ơn.

– natchukim.cogaihu@gmail.com –

PS: Tất cả nội dung trong blog này đều được tuyên bố quyền sở hữu và quyền tác giả về nội dung, ngoại trừ những bài sưu tầm có đề rõ. Mọi trích dẫn, đăng lại, vui lòng ghi rõ nguồn. 

không tên 10

chạy quẩn quanh lộn ra mồng (*)

chuyện nho nhỏ lại phập phồng quê hương

mai nay vai trĩu nặng sương

giữ trên đầu lưỡi giọt đường không tan

 

bước qua hỉ nộ hoang tàn

nhìn quanh chỉ thấy bờ chan chứa bờ

trên cành lá thổi phất phơ

trong tay bay mất câu thơ mảnh hồn

 

cười xem giấc mộng ra lồn..

 

(*) chữ của Bùi Giáng.

———-

ChuKim – 2018

ChuKim là bút danh của một người viết tự do, sống và yêu tại một ngôi làng mang tên thành phố. Nếu có thể, hãy ủng hộ và khích lệ bằng cách đọc và chia sẻ những gì anh viết trong khả năng của bạn. Xin cảm ơn.

– natchukim.cogaihu@gmail.com –

PS: Tất cả nội dung trong blog này đều được tuyên bố quyền sở hữu và quyền tác giả về nội dung, ngoại trừ những bài sưu tầm có đề rõ. Mọi trích dẫn, đăng lại, vui lòng ghi rõ nguồn. 

Chuyện yêu đương 9

Năm 2003, mình học lớp mười, hồi ấy internet vẫn chưa phổ biến như chỉ sau đó chừng hai năm, mình mò mẫm nghe nhạc rock và hành trình đắm chìm trong thứ âm nhạc tuyệt diệu của tự do ấy không hề đơn giản chút nào.

Giống như mấy đứa bạn, mình được gia đình giáo dục để cảm thấy nhục nhã ê chề khi xin tiền.. học. Điều này thực sự khó hiểu vì việc đi học thêm dù xuất phát từ đề nghị của con cái hay từ sự thúc giục lo âu của đấng sinh thành thì việc học thêm ấy, suy cho cùng đều là sự tự nguyện đánh đổi tuổi thơ, cha mẹ thì yên tâm về việc con cái mình được cung cấp đầy đủ điều kiện so với những đứa trẻ đồng trang lứa con nhà người khác, bọn trẻ thì rồi vẫn sẽ tìm được niềm vui ở mọi nơi chúng đến, có thể là niềm vui học tập, có thể là niềm vui bạn bè, hoặc cũng có thể là tình yêu chớm nở không biết chừng. Ấy vậy mà mỗi lần xin tiền đi học thêm, tất nhiên là xin rất nhiều lần cho rất nhiều lớp học thêm, mình và mấy thằng bạn mình thường phải chịu đựng cảm giác như đang làm một việc gì sai trái, hư hỏng, ảnh hưởng ghê gớm đến niềm vui nỗi buồn của cha mẹ. Sau này ngồi lại với nhau, nói chuyện mới biết, hoá ra chuyện ấy không chỉ xảy ra ở mỗi nhà mình, thế mà hồi đấy có biết đâu, cứ đinh ninh mỗi mình mình thế, xấu hổ quá giấu nhẹm đi chả kể với ai.

Khó khăn thế nên việc có tiền mua đĩa nghe nhạc là cái gì rất xa xỉ, hồi ấy mình thực sự ghen tị với mấy thằng nhà có anh chị, hay xịn hơn nữa là ông bà già, là dân mê rock, nhạc nhẽo ở nhà bọn nó phải nói là thừa mứa. Bản tính nhút nhát, mà cũng đâu phải dễ gì mà mượn được của người ta, mình chỉ biết thòm thèm nghe ngấu nghiến được bao nhiêu thì nghe, có quyển vở nháp mỗi lần biết thêm được cái tên nào là ghi vào mặt sau rồi từ từ nghiên cứu tiếp. Mình thỉnh thoảng được cho tiền mua sách, mà theo cách gọi của bố mẹ mình là ‘truyện’, nên cảm thấy được như thế là tốt lắm rồi, rất hiếm khi dám mở mồm ra hỏi xin tiền mua đĩa nghe nhạc, không hiểu sao lúc nào mình cũng đinh ninh sẽ bị coi đó là hành vi ‘chơi’ không lành mạnh, gây xao nhãng học hành. Phải nói là cách giáo dục thương cho roi cho vọt đầy ám ảnh của một thế hệ cha mẹ đối với một thế hệ con cái. Cũng may, mình vẫn sướng chán, lâu lâu bố mình chắc thấy mình khổ khổ hay sao, gọi lại cho ít tiền tiêu vặt, mình sướng rơn, cuối giờ học đạp xe hộc tốc từ trường lên 135 Hàng Bông mua đĩa cd. Hồi ấy 135 Hàng Bông là một trong những địa chỉ thần thánh lắm, mình hay mò lên đấy vì từ nhà mình lên Hàng Bông là dễ đi nhất, các cửa hàng có tiếng khác nằm rải rác trong phố cổ, thằng học sinh cấp ba mù tịt đường đi lối lại thì chọn vậy cho nó khả thi. Lần nào vào hàng đĩa này mình cũng đi từ cảm giác choáng váng rồi hào hứng lật xem danh mục đĩa, rồi sau đó là ngần ngừ cân đối tài chính, nâng lên đặt xuống, nghe thử tái thử hồi rồi mới đưa ra quyết định. Xong việc là sướng rơn nhét cái đĩa cd in lậu bìa photo đen trắng nhìn cùi lậu ghẻ lở hét chỗ nói vào cặp, đạp xe như bay về nhà, có hôm hấp tấp làm rơi mẹ cái đĩa xuống sàn gạch ngay trước khi kịp nhét vào đầu máy, xước mẹ luôn, âm thanh cứ lạo xạo lạo xạo, mười nghìn thế là ra đi theo cách đau đớn nhất.

Mình đã nghe bài ‘Suzie Q’ lần đầu tiên theo cách như vậy, trong album đầu tay ‘Creedence Clearwater Revival’ ra mắt năm 1968 của nhóm nhạc lừng danh Creedence Clearwater Revival (CCR). Thật tình cờ, bản nhạc dài ngoẵng tận hơn tám phút rưỡi làm mình ngồi đần mặt ra vì phê ấy lại là bản cover từ Dale Hawkins chứ không phải sáng tác của John Forgety. Sau này bố mẹ mình lắp internet tốc độ cao ở nhà để làm việc, mình mới có cơ hội mon men tiếp cận thế giới khổng lồ bên ngoài, tìm nghe đủ cả bản gốc và các bản cover khác, mình vẫn mê mẩn nhất Suzie Q đậm chất rock Mỹ thập niên 60 của CCR.

Lúc ấy, mười sáu mười bảy tuổi, mình nghĩ, sau này thế nào mình cũng sẽ yêu một cô nào đó tên là Q, có thể là Quỳnh, Quyên, Quân, Quang, Quý, Quy, Quyền hay cái quái quỷ gì cũng được, và mình sẽ gọi cô gái ấy là Suzie Q.

Năm sau lên lớp mười một, mình thích một em Q thật, em Q này học lớp mười hai, cùng hành lang với lớp mình, hai lớp giờ ra chơi hay đụng mặt nhau, đôi lần đi qua, nhìn nhau mấy cái, hỏi han nhờ vả ra vẻ tình cờ, một lần trời mưa đứng tựa lưng ở hành lang nhìn ra sân trường, em Q chạy từ nhà để xe vào, tay đưa lên che cho khỏi ướt mái tóc ép thẳng tưng theo kiểu bọn con gái đương thời, mình nhìn, nghĩ, che vậy thì che làm gì, chẳng hiểu sao em Q quay ra nhìn mình, cười một cái rồi quay lưng bỏ đi. Thế là thích em Q, y như trong truyện tình cảm lãng mạn hay mô tả. Mình đinh ninh sẽ có mối tình cấp ba như mộng đẹp bên cạnh vài mối tình khác đang tạm dừng vì bế tắc. Nhưng hồi ấy nhát chết, chưa biết tán gái, bản năng của một mãnh thú chưa được mài dũa sắc bén, lại thêm tuổi trẻ tiền mua đĩa nghe nhạc còn thấy khó khăn, sức đâu gánh nổi con đường tình yêu đầy gian khó, tất nhiên là mình không tán được em Q, buồn mất một dạo. Giờ ngồi kể, lại thẫn thờ phải chi được quay trở lại thời gian ấy, dù chỉ một lần thôi, nhất định mình sẽ làm nên trò chứ chẳng chơi, vớ vẩn cuộc đời đã rẽ theo hướng của một nhân viên văn phòng đầy mẫn cán và yêu tiền bạc với mối tình chung thân từ thưở mới nhú bẻ gẫy sừng trâu chứ chẳng lông bông ngây dại như bây giờ.

Nhưng mình không gọi Q là Suzie Q. Mình gọi Suzie Q là Suzie Q ngay từ lần đầu gặp mặt.

Đó là một buổi chiều mùa đông, năm ấy mình hăm ba, sắp sang hăm tư. Về thăm nhà, rảnh rang, đi cafe với con Cục Mỡ và thằng Phan người yêu nó thưở ấy, ngồi một lúc tán hươu tán vượn, chừng như sắp tàn cuộc thì thằng Phan bảo có bạn em sắp ra, mình bảo thế à, gái thì cho ra thì giai thì bảo nó khỏi luôn đi nhé, ở đây hết chỗ rồi. Con Cục Mỡ hỏi bạn nào thế, thằng Phan nói, à Sub ý mà.

Mình nghe loáng thoáng cái tên Sub, chẳng mấy bận tâm, mãi sau này mới biết, đó là dạng biệt danh tự đặt và bắt mọi người gọi, mình vẫn chẳng mấy bận tâm, vì ngay khoảnh khắc gặp nhau, thằng Phan giới thiệu đây là Q, mình đã bật ra ngay trong đầu. À, Suzie Q.

Suzie Q mắt sắc như muôn ngàn lưỡi dao, giọng nói khàn khàn như Janis Joplin hát Summer time, cười hà hà, tiếng cười đeo đẳng mình vào tận giấc ngủ những ngày sau. Những ngày sau ấy rồi bẵng đi, những lo toan cuộc sống của thằng trai ở tuổi ấy cuốn mình đi, Suzie Q như một đốm lửa loé lên giữa buổi chiều hôm ấy, rồi tắt dần. Khi ấy, chẳng đủ đoái hoài, vài ngày sau, mình lại bỏ đi.

Bẵng đi một dạo, cuộc sống là công việc và những thú vui một mình, mình vẫn nhớ, có một cô gái mình đặt tên là Suzie Q, nhưng chẳng liên lạc với nhau, trên mạng chẳng thiếu cách, nhưng không động tĩnh gì. (Lại) Một buổi chiều, ngày cuối tuần thong thả, mình lên mạng, thấy thằng Phan online, bất giác hỏi, này, em bạn mày, cho anh xin nick em ý đi. Hồi ấy còn dùng Yahoo! Messenger, mò vào chat với em, hỏi, này em có nhớ hôm ngồi cafe ấy không? Suzie Q cười, em nhớ chứ. Cứ thế mà nói chuyện với nhau tưởng như bất tận suốt cả buổi chiều, hệt như những màn tán tỉnh thích nhau lắm rồi của tất cả những cặp gái trai trên đời này. Nói nghe hơi mê tín huênh hoang, cuối câu chuyện, chào nhau xong, mình nghĩ thế nào lại copy lại toàn bộ đoạn chat, lưu vào máy, để đó trong đống tài liệu cá nhân lộn xộn. Bọn mình nói chuyện khí thế suốt mấy tuần lễ, thậm chí Suzie Q còn mua hẳn điện thoại mới để tiện việc liên lạc với mình. Hỏi nhau, này, có thích nhau không? Cười, bảo có.

Nhưng cuộc sống và tuổi trẻ lại thêm lần nữa cuốn bọn mình đi, mình ở xa, chẳng có kỉ niệm gì với nhau ngoài mấy ly nước ngày ấy, thế rồi ngãng dần ra. Im lặng.

Rồi mình về nhà, lại tiếp tục những việc đang dang dở, quẩn quanh những buổi tụ tập trong nhóm bạn chung, mình với Suzie Q gặp nhau, nói với nhau dăm câu xã giao nhàn nhạt. Con Cục Mỡ bảo, Suzie Q chán anh Kim rồi. Mình nghe thế cũng hơi căm, tự ái nam nhi dồn lên một cục, xong vài hôm quên mất lại thôi, về sau câu đấy con Cục Mỡ còn nói nhiều, cứ chuyện gì nó biết, một thời gian nó lại bảo người này chán anh rồi, người kia chán anh rồi, có đứa em như vậy, lắm lúc chỉ muốn đấm cho cái vào mồm.

Một đôi lần, suốt chừng ấy năm, mình và Suzie Q lại bất chợt chuyện trò với nhau, dạo này thế nào, có vui không, có chuyện gì hay không kể nghe đi. Chuyện trò rồi lại im lặng, im lặng rồi lại chuyện trò, cứ như vậy suốt mấy năm. Rồi Suzie Q đi xa, ngày hôm ấy, mình chỉ kịp gửi tặng một bó hoa, rồi đứng như trời trồng một mình nhìn vào đêm đen. Lúc ấy nghĩ, ừ thì chắc là cái số nó vậy, chứ còn biết giải thích thế nào, sau này mình nghĩ lại, lần nào cũng cảm thấy day dứt vì những ngày ấy, chẳng hiểu vì lý do gì, đã có những lúc ở gần nhau lắm, mà chẳng làm gì mạnh mẽ hơn, rồi chẳng ở cạnh nhau.

Lại thêm vài năm trôi qua, mình mà kể hết chuyện yêu đương tán tỉnh loanh quanh ra đây, chắc mang tiếng muôn đời không bao giờ tiếp cận nổi với phụ nữ, nhưng biết làm sao được, thân trai như cơn gió hoang dại, cuốn đến đâu thì cát bay bụi thổi, bạt cửa bạt nhà, cây cối ngả nghiêng không cách gì đứng vững. Suzie Q cũng đi qua vài mối tình, là mình vẫn luôn biết vậy. Mình đoan chắc, đời này, chắc cái tên Suzie Q không phải để yêu rồi, trái tim non nớt mười sáu tuổi ngày ấy đã bị mình khi lớn lên làm cho thất vọng.

Một ngày, như biết bao lần trong từng ấy năm, Suzie Q hỏi mình, anh Kim, dạo này anh thế nào? Mình cười, anh già hơn, và lông bông hơn. Rồi gặp nhau, như biết bao lần, sau từng ấy thời gian xa cách.

Mình hồi hộp cả ngày, tim đập binh binh, lần nào trước khi gặp Suzie Q, mình cũng rơi vào trạng thái như vậy. Dù đã qua bao nhiêu mối tình, qua bao nhiêu chuyện vui buồn, hạnh phúc hay đau khổ trong miền luyến ái, lần nào gặp Suzie Q mình cũng hồi hộp, sau này cắt nghĩa lại mới hiểu, là vì trải qua hụt hẫng ngơ ngác nhiều quá, đâm sinh phản xạ như vậy.

Gặp nhau, đi bên nhau, kể cho nhau nghe chuyện hỉ nộ ái ố, nhìn vào mắt nhau, rồi lại chẳng nói gì, chỉ biết đang đi cạnh bên là hình bóng của nhau, là hình bóng của kí ức, của những năm tháng đã ở lại phía sau, là hình bóng của hiện tại, của ngay lúc này. Bất giác, chạm tay.

Bây giờ lên mạng, có cái thuyết thời thượng để giải thích muôn vàn chuyện yêu đương, đó là đúng người, sai thời điểm, đúng thời điểm, sai người, bốn vế này đảo đi đảo lại sắp xếp hỗn loạn thứ tự, trở nên quyền năng bất tận có thể triết lý nhân sinh vô tội vạ, đặc biệt trên tài khoản mạng xã hội của các bạn nữ có tâm hồn và ngực đẹp. Mình hay lấy mấy chuyện ấy ra làm trò cười, nhưng vẫn phải khen kẻ ngôn tình nào nghĩ ra có phần lợi hại, kể cũng đúng, nếu ngày ấy mình yêu em Q năm mười bảy tuổi, thật ra cuộc đời chắc vẫn lông bông y hệt bây giờ, chẳng qua có thêm kỉ niệm thời đi học, và nếu ngày ấy, ở độ tuổi hai ba, mình và Suzie Q lao tới với nhau như một định mệnh, có lẽ giờ này mình đã khác, rất khác.

Nếu được quay lại ngày hôm ấy, chắc mình sẽ nói ngay với Suzie Q, là có một bài hát hay lắm, hát về tình yêu cho một cô gái, tên cô ấy là Suzie Q, giống như cái tên anh đặt cho em, hôm nay.

Oh Susie Q, oh Susie Q
Oh Susie Q baby I love you, Susie Q
I like the way you walk
I like the way you talk
I like the way you walk
I like the way you talk
Susie Q

Well, say that you’ll be true
Well, say that you’ll be true
Well, say that you’ll be true and never leave me blue, Susie Q

Well, say that you’ll be mine
Well, say that you’ll be mine,
Well, say that you’ll be mine, baby all the time, Susie Q

Oh Susie Q, oh Susie Q
Oh Susie Q, baby I love you, Susie Q

I like the way you walk
I like the way you talk
I like the way you walk I like the way you talk, Susie Q

Oh Susie Q, oh Susie Q
Oh Susie Q, baby I love you, Susie Q

 

 


Chuyện yêu đương 1

Chuyện yêu đương 2

Chuyện yêu đương 3

Chuyện yêu đương 4

Chuyện yêu đương 5

Chuyện yêu đương 6

Chuyện yêu đương 7

Chuyện yêu đương 8

———-

ChuKim – 2018

ChuKim là bút danh của một người viết tự do, sống và yêu tại một ngôi làng mang tên thành phố. Nếu có thể, hãy ủng hộ và khích lệ bằng cách đọc và chia sẻ những gì anh viết trong khả năng của bạn. Xin cảm ơn.

– natchukim.cogaihu@gmail.com –

PS: Tất cả nội dung trong blog này đều được tuyên bố quyền sở hữu và quyền tác giả về nội dung, ngoại trừ những bài sưu tầm có đề rõ. Mọi trích dẫn, đăng lại, vui lòng ghi rõ nguồn. 

‘Hạnh phúc của một tang gia’

Hồi đi học phổ thông, môn văn có bài ‘Hạnh phúc của một tang gia’, trích trong truyện Số đỏ của Vũ Trọng Phụng. Giống như rất nhiều bài trích dẫn tác phẩm văn học khác trong sách giáo khoa, người ta cố gắng tìm lấy một trường đoạn có vẻ như có đầu có đuôi nhất, tống vào trong sách, yêu cầu học sinh đọc và phải cảm thụ.

Mười mấy năm trôi qua, mình rất nhớ bài này, không phải vì mình đã đọc truyện Số đỏ từ trước, mà vì tiêu đề đoạn trích, đó chính là lối tư duy cái tên phải thể hiện được nội dung tác phẩm mà mình cho là rất ấu trĩ. Không khác gì việc đặt và dịch tên phim ở xứ này. Cái tên Số đỏ nó hay và đầy trừu tượng bao nhiêu, đọc lên không hiểu mô tê gì bao nhiêu, thì cái tên ‘Hạnh phúc của một tang gia’ đóng một cái đinh chát chúa vào mặt những đứa học sinh mười bảy tuổi bấy nhiêu.

Nhưng cũng chẳng sao, bọn học sinh vẫn học, phần lớn chúng chẳng quan tâm, giống như việc các giáo viên vẫn dạy, phần lớn họ chẳng quan tâm. Bức tranh về giáo dục cảm thụ văn học ở xứ mình là vậy. Giáo viên giả vờ rằng bọn học sinh sẽ cảm nhận được chính xác theo những gì mà họ nói, rằng những nội dung ấy thực sự rất hay ho. Học sinh giả vờ rằng chúng cảm nhận được chính xác theo những gì mà giáo viên nói, rằng những nội dung ấy thực sự rất hay ho. Giáo viên giả vờ hỏi các em có thấy sự sâu sắc và tài năng của tác giả không. Học sinh giả vờ trả lời em thấy tác giả thật sự rất sâu sắc và tài năng ạ.

Cũng có thể không có ai giả vờ, có thể mọi chuyện đều là thật. Họ tin rằng đó là giáo dục về cảm thụ văn học.

Hồi đấy, cô giáo dạy văn lớp mình hỏi, có ai đã đọc tác phẩm Số đỏ chưa, lớp mình lèo tèo hai, ba đứa giơ tay, mình ngồi bàn cuối cười hì hì nói chuyện riêng với Thái Thồn và Thạch Hùng, từ hồi nhận ra không được công khai dẩu mỏ lên chê những bài trong sách giáo khoa là chán, quãng độ lớp bảy thì phải, mình đoạn tuyệt luôn với việc giơ tay trong lớp. Cô giáo nhìn thấy cảnh ấy, chắc hẳn trong lòng cô ngán ngẩm thế hệ học trò này lắm. Nhưng cũng chẳng sao, cô vẫn dạy và bọn học sinh vẫn học, trong lý thuyết giáo dục các môn xã hội của xứ mình làm gì có tiêu chí nào nhắm tới việc hướng dẫn và khuyến khích bọn học sinh đọc sách. Cho chúng mày đọc lắm vào rồi chúng mày khôn lên rồi lại hay hỏi à??

Học hành hời hợt kiếm điểm cho qua ngày đoạn tháng, mấy năm sau, mình mò trên mạng, xem được phim Số đỏ làm năm 1990, năm 2013 lại có phim Trò đời chiếu trên tivi, xem xong thấy người cứ bực bực, đọc truyện thì hay mà xem phim cứ sao sao, thằng Tít em mình bảo, vấn đề lớn nhất của bọn làm phim ở Việt Nam là bọn nó lẽ ra phải làm phim nhưng lại cứ đi làm kịch, rồi nói đấy là phim. Nghe nó nói mình tỉnh cả người.

Xem phim (kịch), cứ đến đoạn đám tang cụ cố, mình lại nhớ về bài ‘Hạnh phúc của một tang gia’ trong sách năm nào, lần nào cũng hình dụng lại cảnh hồi đấy trong lớp ra làm sao, cái nhếch mép của mình, ánh mắt chuyên nghiệp hơi có chút muộn phiền của cô giáo, vẻ hăng say đứng dậy phát biểu xây dựng bài, nói lên tiếng lòng của toàn thể thành viên lớp của mấy đứa bạn. Đúng là hạnh phúc của một tiết học về văn chương.

Kể dông dài vậy, vì bà nội mình mới mất. Ông ngoại mất rồi, mẹ mất rồi, giờ bà nội mất, xen giữa là đám tang của những người họ hàng. Mình không còn là thằng thanh niên hai mươi tuổi, cũng không trải qua cú shock phải đối mặt với sự ra đi đột ngột, bà mất, mọi người đều đã chuẩn bị tinh thần. Người già, đến ngày đến giờ, họ phải ra đi thôi.

Mình từ nhỏ không ở với bà nội mình nhiều, không thân thiết gắn bó với bà như với ông ngoại. Lớn lên, biết nghĩ ngợi chút chút sự đời, tình cảm gia đình cứ thế nảy nở tự nhiên, nhưng cũng chẳng tài nào gần gũi hơn với bà được. Hai bà cháu ở hai thế giới, lúc trước như thế, bây giờ như thế.

Trong đám tang bà nội, những kí ức với bà lần lượt hiện lên trước mắt, giống hệt như khi ở đám tang ông ngoại và đám tang mẹ, theo một cách tự nhiên không màng lý giải. Từ chuyện lúc nhỏ về quê nghỉ hè, ra chợ ghé chơi hàng thạch của bà, tới chuyện chứng kiến bà lom khom đi bộ qua cây cầu mới ngoài bờ sông. Kí ức như những thước phim lộn xộn chạy băng băng mà không theo thứ tự thời gian. Mấy hôm trước, bà yếu đi, mình viết Chuyện về kí ức, tới khi bà mất, lẩn thẩn đọc lại, nghĩ ngợi rồi lại viết.

‘Xưa, bà gánh thạch ra chợ, nuôi cha, nuôi cô chú.. hôm nay bà gánh tuổi thơ, gánh tuổi trẻ, gánh một phần cuộc đời của chúng tôi đi đâu..?’

Rồi thế nào, mình lại nhớ tới ‘Hạnh phúc của một tang gia’. Nhìn quanh, thấy mọi người lo việc này việc kia, người ta đọc những lời phát biểu quen thuộc trong mọi đám tang, người mất lúc nào cũng có tất tần tật những đức tính tốt đẹp, lúc nào cũng là một công dân tuyệt vời, là niềm xót thương vô hạn, là mất mát quá đỗi lớn lao.

Mình nghĩ, ừ nhỉ, không nói thế, chứ chẳng lẽ bây giờ trong đám tang lại lôi tính xấu với những màn hằn ghét nhau ra kể. Trong nỗi buồn đau, trong sự sẻ chia, người ta bỗng chốc bỏ qua bao nhiêu chuyện không hay, cùng nhau làm nốt những nghi lễ tiễn biệt cuối cùng cho một kiếp người.

Mình đọc trong sách, có câu nói đại ý, sau này tôi sẽ đi lang thang trên những con đường, để khi tôi chết, sẽ không ai có thể đến dự đám tang của tôi. Bao nhiêu năm cuộc đời, rồi chạm tới hình hài của sự tĩnh lặng đích thực như vậy, tâm hồn ấy mới thật cô liêu đơn độc làm sao.

Sau lễ viếng của họ máu là tới phần làm lễ của nhà chùa. Đến đây thì sinh chuyện.

Mình không sống ở quê, không rõ cụ thể sự tình. Nhưng nhìn các sư thầy và những đệ tử tục gia đi cùng họ, thoáng có chút không thiện cảm, cái này là cảm xúc bất chợt, không giải thích nổi tại sao. Người nhà mình ngồi trước bàn thờ, có các cụ bà mặc áo vàng ngồi cùng, tụng kinh niệm Phật. Nhà Phật không ép uổng ai, đám thanh niên bọn mình đứng dậy lui về sau và đi ra phía ngoài rót nước tiếp khách, người nào muốn ở lại nghe kinh Phật thì ngồi, mỗi người mỗi việc.

Kỳ biến xảy ra khi mấy anh em đang ở phía sau, sau khi tụng kinh, bỗng nhiên sư thầy cùng các đệ tử tục gia bèn chuyển sang hát. Lời bài hát không có gì đáng nói, quanh đi quẩn lại nam mô a di đà phật và những câu vần vè nói về cõi niết bàn, việc về với Phật, kết thúc mọi khổ đau nhân sinh. Phần nhạc nền mới gây bất ngờ. Nhạc nền chính là bài hát trong tập Tây Lương Nữ Quốc trong phim Tây Du Ký bản 1986. Bài này quá quen thuộc, là một trong những bài hát hay nhất trong phim, mình ít nghe nhạc Tàu nên bài nào mình thích thì mình rất nhớ. Mình trợn mắt quay ra nhìn mấy thằng em và mấy ông chú, kêu ơ đây là nhạc Tây Du Ký mà. Đáp lại mình là khuôn mặt ngơ ngác của toàn bộ đám còn lại. Bên trong, nhà chùa vẫn đang hát rất to, không biết thì thôi, biết rồi bỗng nhiên mình cảm thấy không khí trở nên ma mị quái đản vô cùng.

Theo phản xạ nóng nảy, mình đứng bật dậy, định lao vào làm cho ra nhẽ. Trong đầu quay cuồng nhớ lại chuyện hôm làm lễ bốn chín ngày cho mẹ mình ở chùa. Mình bước tới gần bàn thờ, mặt cau lại, nhà chùa vẫn đang i ỉ hát nàm mô a dí í a đà phật. Quay qua nhìn bố, nhìn các chú, các cô, các ông bà, mọi người đang cúi gằm mặt, bố với chú nước mắt rơm rớm. Mình chùn chân, lòng dịu lại, nỗi đau mất mẹ lại ùa về. Mình thôi, nhìn họ hát, hát to, mình quay lưng bỏ ra ngoài.

Đến tối muộn, ở quê mình có tục thanh niên phải thức trông áo quan, mọi người quây quần ăn cháo uống rượu. Mình khơi chuyện, hỏi hôm nay bố với các cô biết chùa hát nhạc Tây Du Ký không? Mọi người ngớ ra, ơ thế à? Mình lôi điện thoại bật luôn bài hát trong tập Tây Lương Nữ Quốc. Họ hàng nhà mình chưng hửng, ơ sao lại thế nhỉ, mình bảo, thì cháu đang hỏi mọi người đây, trước đây ở quê chỉ có đọc kinh thôi, sao bây giờ lại có thêm màn hát hò này, không thấy lố bịch dị hợm hay sao? Người lớn nghe mình nói thế thì mặt ngắn cả lại, nhưng không bắt bẻ được gì. Có cậu em họ mình làm lái xe, kể chuyện bảo ở các tỉnh khác người ta làm như thế từ lâu rồi anh, mới du nhập về quê mình dạo gần đây thôi, em cũng lần đầu chứng kiến ở quê mình như thế này đấy, chứ ở tỉnh khác em thấy nhiều rồi. Một ông em khác bảo, chắc người ta cũng muốn có những cái đổi mới trong nghi lễ, nhưng mà đổi mới như thế này thì (chẹp miệng) không đổi mới cho rồi.

Một bà cô mình bảo, ừ nhưng mà phim Tây Du Ký cũng là về đạo Phật thì thôi cũng được. Mình cười hệch, được gì mà được hả cô, bài này tên gốc là Tình Nhi Nữ, được chỗ nào? Đây là đám tang bà nội cháu đấy. Thằng em họ mình lắc đầu, nói, như thế này người nhà ở quê vốn tính cái gì cũng qua loa đại khái thì kệ, chứ khách ở xa về viếng bà thì người ta đánh giá cho. Một ông chú quay sang bảo, tại bọn mày biết, với lại bọn mày để ý săm soi khó tính thì mới thấy thế, chứ ai người ta đánh giá làm gì. Mình lại cười hệch, nói, chú hay nhỉ, các ông ở quê là chúa hay sợ bị người ta đánh giá, sợ bị người ta nói này nói nọ, thế mà bây giờ gặp chuyện thì lại đánh giá thấp sự soi mói của người đời thế?

Mình nói xong câu ấy thì tất cả chìm vào im lặng mất vài giây trước khi chuyển qua nói chuyện khác.

Ở quê là vậy, nói gì làm gì chứ nói đụng tới chính quyền, tới đảng, tới sư tới chùa, là người ta rất sợ rất ngại. Chuyện chướng tai gai mắt, chuyện kì khôi xảy ra ngay trong việc của nhà mình, vậy mà cứ tìm cách né tránh. Mình liếc nhìn từng người, không hiểu sợi dây liên kết máu mủ ruột rà có giúp họ hiểu mình đang nghĩ gì không.

Rồi ăn uống với nhau, kể lại chuyện bà ngày xưa thế này thế kia, chuyện thành viên trong gia đình, chuyện cuộc sống bây giờ, bỗng nhiên cảm nhận thấy không khí ấm áp của một đại gia đình, nối lại được những ngắt quãng đứt gãy tạm thời của mối quan hệ huyết thống do xô bồ ngược xuôi mà nên. Mình với mấy ông chú, mấy thằng em cụng ly, bàn chuyện ngày mai đưa bà đi nốt, chuyện những ngày sau còn làm gì, chuyện sau này phải nhớ qua lại thường xuyên để gần nhau hơn, bây giờ bà mất rồi mà, còn ai giữ chúng mày lại được, phải tự giữ nhau thôi. Những dịp giỗ chạp cũng chẳng bao giờ mọi người từ khắp nơi tề tựu về đông đủ như dịp tang hiếu, đời là vậy, mình nghĩ bụng.

Ừ nhỉ, ‘Hạnh phúc của một tang gia’.

———-

ChuKim – 2018

ChuKim là bút danh của một người viết tự do, sống và yêu tại một ngôi làng mang tên thành phố. Nếu có thể, hãy ủng hộ và khích lệ bằng cách đọc và chia sẻ những gì anh viết trong khả năng của bạn. Xin cảm ơn.

– natchukim.cogaihu@gmail.com –

PS: Tất cả nội dung trong blog này đều được tuyên bố quyền sở hữu và quyền tác giả về nội dung, ngoại trừ những bài sưu tầm có đề rõ. Mọi trích dẫn, đăng lại, vui lòng ghi rõ nguồn.