Ước gì

Ước gì có vú để khoe

Là ngay lập tức biến vè thành thơ

Ước gì vạch áo hững hờ

Là tôi có thể bất ngờ nở hoa

 

Ước gì bỗng hoá triết gia

Là sẽ dạy dỗ mọi nhà cho vui

Ước gì luôn thấy bùi ngùi

Là tôi sẽ kéo giật lùi thi ca

 

Thế mà đứng trước hiên nhà

Yêu em tôi viết thật thà.. yêu em

———-

ChuKim – 2018

ChuKim là bút danh của một người viết tự do, sống và yêu tại một ngôi làng mang tên thành phố. Nếu có thể, hãy ủng hộ và khích lệ bằng cách đọc và chia sẻ những gì anh viết trong khả năng của bạn. Xin cảm ơn.

– natchukim.cogaihu@gmail.com –

PS: Tất cả nội dung trong blog này đều được tuyên bố quyền sở hữu và quyền tác giả về nội dung, ngoại trừ những bài sưu tầm có đề rõ. Mọi trích dẫn, đăng lại, vui lòng ghi rõ nguồn. 

Tôi

Tôi không hề đam mê, tôi mê đam

Tôi không hề nhân hậu, tôi hậu nhân

Tôi không hề tử tế, tôi tế tử

Tôi không phải nhà báo, tôi báo nhà

Tôi không phải hoạ sĩ, tôi sĩ hoạ

Tôi không phải trí thức, tôi thức trí

Tôi không có tình yêu, tôi yêu tình

Tôi không có tổ quốc, tôi quốc tổ

Tôi không có xã hội, tôi hội xã

 

Thế rồi tôi dối thề

Tôi không là tôi, tôi là không tôi.

———-

ChuKim – 2018

ChuKim là bút danh của một người viết tự do, sống và yêu tại một ngôi làng mang tên thành phố. Nếu có thể, hãy ủng hộ và khích lệ bằng cách đọc và chia sẻ những gì anh viết trong khả năng của bạn. Xin cảm ơn.

– natchukim.cogaihu@gmail.com –

PS: Tất cả nội dung trong blog này đều được tuyên bố quyền sở hữu và quyền tác giả về nội dung, ngoại trừ những bài sưu tầm có đề rõ. Mọi trích dẫn, đăng lại, vui lòng ghi rõ nguồn. 

không tên 10

chạy quẩn quanh lộn ra mồng (*)

chuyện nho nhỏ lại phập phồng quê hương

mai nay vai trĩu nặng sương

giữ trên đầu lưỡi giọt đường không tan

 

bước qua hỉ nộ hoang tàn

nhìn quanh chỉ thấy bờ chan chứa bờ

trên cành lá thổi phất phơ

trong tay bay mất câu thơ mảnh hồn

 

cười xem giấc mộng ra lồn..

 

(*) chữ của Bùi Giáng.

———-

ChuKim – 2018

ChuKim là bút danh của một người viết tự do, sống và yêu tại một ngôi làng mang tên thành phố. Nếu có thể, hãy ủng hộ và khích lệ bằng cách đọc và chia sẻ những gì anh viết trong khả năng của bạn. Xin cảm ơn.

– natchukim.cogaihu@gmail.com –

PS: Tất cả nội dung trong blog này đều được tuyên bố quyền sở hữu và quyền tác giả về nội dung, ngoại trừ những bài sưu tầm có đề rõ. Mọi trích dẫn, đăng lại, vui lòng ghi rõ nguồn. 

Chuyện yêu đương 9

Năm 2003, mình học lớp mười, hồi ấy internet vẫn chưa phổ biến như chỉ sau đó chừng hai năm, mình mò mẫm nghe nhạc rock và hành trình đắm chìm trong thứ âm nhạc tuyệt diệu của tự do ấy không hề đơn giản chút nào.

Giống như mấy đứa bạn, mình được gia đình giáo dục để cảm thấy nhục nhã ê chề khi xin tiền.. học. Điều này thực sự khó hiểu vì việc đi học thêm dù xuất phát từ đề nghị của con cái hay từ sự thúc giục lo âu của đấng sinh thành thì việc học thêm ấy, suy cho cùng đều là sự tự nguyện đánh đổi tuổi thơ, cha mẹ thì yên tâm về việc con cái mình được cung cấp đầy đủ điều kiện so với những đứa trẻ đồng trang lứa con nhà người khác, bọn trẻ thì rồi vẫn sẽ tìm được niềm vui ở mọi nơi chúng đến, có thể là niềm vui học tập, có thể là niềm vui bạn bè, hoặc cũng có thể là tình yêu chớm nở không biết chừng. Ấy vậy mà mỗi lần xin tiền đi học thêm, tất nhiên là xin rất nhiều lần cho rất nhiều lớp học thêm, mình và mấy thằng bạn mình thường phải chịu đựng cảm giác như đang làm một việc gì sai trái, hư hỏng, ảnh hưởng ghê gớm đến niềm vui nỗi buồn của cha mẹ. Sau này ngồi lại với nhau, nói chuyện mới biết, hoá ra chuyện ấy không chỉ xảy ra ở mỗi nhà mình, thế mà hồi đấy có biết đâu, cứ đinh ninh mỗi mình mình thế, xấu hổ quá giấu nhẹm đi chả kể với ai.

Khó khăn thế nên việc có tiền mua đĩa nghe nhạc là cái gì rất xa xỉ, hồi ấy mình thực sự ghen tị với mấy thằng nhà có anh chị, hay xịn hơn nữa là ông bà già, là dân mê rock, nhạc nhẽo ở nhà bọn nó phải nói là thừa mứa. Bản tính nhút nhát, mà cũng đâu phải dễ gì mà mượn được của người ta, mình chỉ biết thòm thèm nghe ngấu nghiến được bao nhiêu thì nghe, có quyển vở nháp mỗi lần biết thêm được cái tên nào là ghi vào mặt sau rồi từ từ nghiên cứu tiếp. Mình thỉnh thoảng được cho tiền mua sách, mà theo cách gọi của bố mẹ mình là ‘truyện’, nên cảm thấy được như thế là tốt lắm rồi, rất hiếm khi dám mở mồm ra hỏi xin tiền mua đĩa nghe nhạc, không hiểu sao lúc nào mình cũng đinh ninh sẽ bị coi đó là hành vi ‘chơi’ không lành mạnh, gây xao nhãng học hành. Phải nói là cách giáo dục thương cho roi cho vọt đầy ám ảnh của một thế hệ cha mẹ đối với một thế hệ con cái. Cũng may, mình vẫn sướng chán, lâu lâu bố mình chắc thấy mình khổ khổ hay sao, gọi lại cho ít tiền tiêu vặt, mình sướng rơn, cuối giờ học đạp xe hộc tốc từ trường lên 135 Hàng Bông mua đĩa cd. Hồi ấy 135 Hàng Bông là một trong những địa chỉ thần thánh lắm, mình hay mò lên đấy vì từ nhà mình lên Hàng Bông là dễ đi nhất, các cửa hàng có tiếng khác nằm rải rác trong phố cổ, thằng học sinh cấp ba mù tịt đường đi lối lại thì chọn vậy cho nó khả thi. Lần nào vào hàng đĩa này mình cũng đi từ cảm giác choáng váng rồi hào hứng lật xem danh mục đĩa, rồi sau đó là ngần ngừ cân đối tài chính, nâng lên đặt xuống, nghe thử tái thử hồi rồi mới đưa ra quyết định. Xong việc là sướng rơn nhét cái đĩa cd in lậu bìa photo đen trắng nhìn cùi lậu ghẻ lở hét chỗ nói vào cặp, đạp xe như bay về nhà, có hôm hấp tấp làm rơi mẹ cái đĩa xuống sàn gạch ngay trước khi kịp nhét vào đầu máy, xước mẹ luôn, âm thanh cứ lạo xạo lạo xạo, mười nghìn thế là ra đi theo cách đau đớn nhất.

Mình đã nghe bài ‘Suzie Q’ lần đầu tiên theo cách như vậy, trong album đầu tay ‘Creedence Clearwater Revival’ ra mắt năm 1968 của nhóm nhạc lừng danh Creedence Clearwater Revival (CCR). Thật tình cờ, bản nhạc dài ngoẵng tận hơn tám phút rưỡi làm mình ngồi đần mặt ra vì phê ấy lại là bản cover từ Dale Hawkins chứ không phải sáng tác của John Forgety. Sau này bố mẹ mình lắp internet tốc độ cao ở nhà để làm việc, mình mới có cơ hội mon men tiếp cận thế giới khổng lồ bên ngoài, tìm nghe đủ cả bản gốc và các bản cover khác, mình vẫn mê mẩn nhất Suzie Q đậm chất rock Mỹ thập niên 60 của CCR.

Lúc ấy, mười sáu mười bảy tuổi, mình nghĩ, sau này thế nào mình cũng sẽ yêu một cô nào đó tên là Q, có thể là Quỳnh, Quyên, Quân, Quang, Quý, Quy, Quyền hay cái quái quỷ gì cũng được, và mình sẽ gọi cô gái ấy là Suzie Q.

Năm sau lên lớp mười một, mình thích một em Q thật, em Q này học lớp mười hai, cùng hành lang với lớp mình, hai lớp giờ ra chơi hay đụng mặt nhau, đôi lần đi qua, nhìn nhau mấy cái, hỏi han nhờ vả ra vẻ tình cờ, một lần trời mưa đứng tựa lưng ở hành lang nhìn ra sân trường, em Q chạy từ nhà để xe vào, tay đưa lên che cho khỏi ướt mái tóc ép thẳng tưng theo kiểu bọn con gái đương thời, mình nhìn, nghĩ, che vậy thì che làm gì, chẳng hiểu sao em Q quay ra nhìn mình, cười một cái rồi quay lưng bỏ đi. Thế là thích em Q, y như trong truyện tình cảm lãng mạn hay mô tả. Mình đinh ninh sẽ có mối tình cấp ba như mộng đẹp bên cạnh vài mối tình khác đang tạm dừng vì bế tắc. Nhưng hồi ấy nhát chết, chưa biết tán gái, bản năng của một mãnh thú chưa được mài dũa sắc bén, lại thêm tuổi trẻ tiền mua đĩa nghe nhạc còn thấy khó khăn, sức đâu gánh nổi con đường tình yêu đầy gian khó, tất nhiên là mình không tán được em Q, buồn mất một dạo. Giờ ngồi kể, lại thẫn thờ phải chi được quay trở lại thời gian ấy, dù chỉ một lần thôi, nhất định mình sẽ làm nên trò chứ chẳng chơi, vớ vẩn cuộc đời đã rẽ theo hướng của một nhân viên văn phòng đầy mẫn cán và yêu tiền bạc với mối tình chung thân từ thưở mới nhú bẻ gẫy sừng trâu chứ chẳng lông bông ngây dại như bây giờ.

Nhưng mình không gọi Q là Suzie Q. Mình gọi Suzie Q là Suzie Q ngay từ lần đầu gặp mặt.

Đó là một buổi chiều mùa đông, năm ấy mình hăm ba, sắp sang hăm tư. Về thăm nhà, rảnh rang, đi cafe với con Cục Mỡ và thằng Phan người yêu nó thưở ấy, ngồi một lúc tán hươu tán vượn, chừng như sắp tàn cuộc thì thằng Phan bảo có bạn em sắp ra, mình bảo thế à, gái thì cho ra thì giai thì bảo nó khỏi luôn đi nhé, ở đây hết chỗ rồi. Con Cục Mỡ hỏi bạn nào thế, thằng Phan nói, à Sub ý mà.

Mình nghe loáng thoáng cái tên Sub, chẳng mấy bận tâm, mãi sau này mới biết, đó là dạng biệt danh tự đặt và bắt mọi người gọi, mình vẫn chẳng mấy bận tâm, vì ngay khoảnh khắc gặp nhau, thằng Phan giới thiệu đây là Q, mình đã bật ra ngay trong đầu. À, Suzie Q.

Suzie Q mắt sắc như muôn ngàn lưỡi dao, giọng nói khàn khàn như Janis Joplin hát Summer time, cười hà hà, tiếng cười đeo đẳng mình vào tận giấc ngủ những ngày sau. Những ngày sau ấy rồi bẵng đi, những lo toan cuộc sống của thằng trai ở tuổi ấy cuốn mình đi, Suzie Q như một đốm lửa loé lên giữa buổi chiều hôm ấy, rồi tắt dần. Khi ấy, chẳng đủ đoái hoài, vài ngày sau, mình lại bỏ đi.

Bẵng đi một dạo, cuộc sống là công việc và những thú vui một mình, mình vẫn nhớ, có một cô gái mình đặt tên là Suzie Q, nhưng chẳng liên lạc với nhau, trên mạng chẳng thiếu cách, nhưng không động tĩnh gì. (Lại) Một buổi chiều, ngày cuối tuần thong thả, mình lên mạng, thấy thằng Phan online, bất giác hỏi, này, em bạn mày, cho anh xin nick em ý đi. Hồi ấy còn dùng Yahoo! Messenger, mò vào chat với em, hỏi, này em có nhớ hôm ngồi cafe ấy không? Suzie Q cười, em nhớ chứ. Cứ thế mà nói chuyện với nhau tưởng như bất tận suốt cả buổi chiều, hệt như những màn tán tỉnh thích nhau lắm rồi của tất cả những cặp gái trai trên đời này. Nói nghe hơi mê tín huênh hoang, cuối câu chuyện, chào nhau xong, mình nghĩ thế nào lại copy lại toàn bộ đoạn chat, lưu vào máy, để đó trong đống tài liệu cá nhân lộn xộn. Bọn mình nói chuyện khí thế suốt mấy tuần lễ, thậm chí Suzie Q còn mua hẳn điện thoại mới để tiện việc liên lạc với mình. Hỏi nhau, này, có thích nhau không? Cười, bảo có.

Nhưng cuộc sống và tuổi trẻ lại thêm lần nữa cuốn bọn mình đi, mình ở xa, chẳng có kỉ niệm gì với nhau ngoài mấy ly nước ngày ấy, thế rồi ngãng dần ra. Im lặng.

Rồi mình về nhà, lại tiếp tục những việc đang dang dở, quẩn quanh những buổi tụ tập trong nhóm bạn chung, mình với Suzie Q gặp nhau, nói với nhau dăm câu xã giao nhàn nhạt. Con Cục Mỡ bảo, Suzie Q chán anh Kim rồi. Mình nghe thế cũng hơi căm, tự ái nam nhi dồn lên một cục, xong vài hôm quên mất lại thôi, về sau câu đấy con Cục Mỡ còn nói nhiều, cứ chuyện gì nó biết, một thời gian nó lại bảo người này chán anh rồi, người kia chán anh rồi, có đứa em như vậy, lắm lúc chỉ muốn đấm cho cái vào mồm.

Một đôi lần, suốt chừng ấy năm, mình và Suzie Q lại bất chợt chuyện trò với nhau, dạo này thế nào, có vui không, có chuyện gì hay không kể nghe đi. Chuyện trò rồi lại im lặng, im lặng rồi lại chuyện trò, cứ như vậy suốt mấy năm. Rồi Suzie Q đi xa, ngày hôm ấy, mình chỉ kịp gửi tặng một bó hoa, rồi đứng như trời trồng một mình nhìn vào đêm đen. Lúc ấy nghĩ, ừ thì chắc là cái số nó vậy, chứ còn biết giải thích thế nào, sau này mình nghĩ lại, lần nào cũng cảm thấy day dứt vì những ngày ấy, chẳng hiểu vì lý do gì, đã có những lúc ở gần nhau lắm, mà chẳng làm gì mạnh mẽ hơn, rồi chẳng ở cạnh nhau.

Lại thêm vài năm trôi qua, mình mà kể hết chuyện yêu đương tán tỉnh loanh quanh ra đây, chắc mang tiếng muôn đời không bao giờ tiếp cận nổi với phụ nữ, nhưng biết làm sao được, thân trai như cơn gió hoang dại, cuốn đến đâu thì cát bay bụi thổi, bạt cửa bạt nhà, cây cối ngả nghiêng không cách gì đứng vững. Suzie Q cũng đi qua vài mối tình, là mình vẫn luôn biết vậy. Mình đoan chắc, đời này, chắc cái tên Suzie Q không phải để yêu rồi, trái tim non nớt mười sáu tuổi ngày ấy đã bị mình khi lớn lên làm cho thất vọng.

Một ngày, như biết bao lần trong từng ấy năm, Suzie Q hỏi mình, anh Kim, dạo này anh thế nào? Mình cười, anh già hơn, và lông bông hơn. Rồi gặp nhau, như biết bao lần, sau từng ấy thời gian xa cách.

Mình hồi hộp cả ngày, tim đập binh binh, lần nào trước khi gặp Suzie Q, mình cũng rơi vào trạng thái như vậy. Dù đã qua bao nhiêu mối tình, qua bao nhiêu chuyện vui buồn, hạnh phúc hay đau khổ trong miền luyến ái, lần nào gặp Suzie Q mình cũng hồi hộp, sau này cắt nghĩa lại mới hiểu, là vì trải qua hụt hẫng ngơ ngác nhiều quá, đâm sinh phản xạ như vậy.

Gặp nhau, đi bên nhau, kể cho nhau nghe chuyện hỉ nộ ái ố, nhìn vào mắt nhau, rồi lại chẳng nói gì, chỉ biết đang đi cạnh bên là hình bóng của nhau, là hình bóng của kí ức, của những năm tháng đã ở lại phía sau, là hình bóng của hiện tại, của ngay lúc này. Bất giác, chạm tay.

Bây giờ lên mạng, có cái thuyết thời thượng để giải thích muôn vàn chuyện yêu đương, đó là đúng người, sai thời điểm, đúng thời điểm, sai người, bốn vế này đảo đi đảo lại sắp xếp hỗn loạn thứ tự, trở nên quyền năng bất tận có thể triết lý nhân sinh vô tội vạ, đặc biệt trên tài khoản mạng xã hội của các bạn nữ có tâm hồn và ngực đẹp. Mình hay lấy mấy chuyện ấy ra làm trò cười, nhưng vẫn phải khen kẻ ngôn tình nào nghĩ ra có phần lợi hại, kể cũng đúng, nếu ngày ấy mình yêu em Q năm mười bảy tuổi, thật ra cuộc đời chắc vẫn lông bông y hệt bây giờ, chẳng qua có thêm kỉ niệm thời đi học, và nếu ngày ấy, ở độ tuổi hai ba, mình và Suzie Q lao tới với nhau như một định mệnh, có lẽ giờ này mình đã khác, rất khác.

Nếu được quay lại ngày hôm ấy, chắc mình sẽ nói ngay với Suzie Q, là có một bài hát hay lắm, hát về tình yêu cho một cô gái, tên cô ấy là Suzie Q, giống như cái tên anh đặt cho em, hôm nay.

Oh Susie Q, oh Susie Q
Oh Susie Q baby I love you, Susie Q
I like the way you walk
I like the way you talk
I like the way you walk
I like the way you talk
Susie Q

Well, say that you’ll be true
Well, say that you’ll be true
Well, say that you’ll be true and never leave me blue, Susie Q

Well, say that you’ll be mine
Well, say that you’ll be mine,
Well, say that you’ll be mine, baby all the time, Susie Q

Oh Susie Q, oh Susie Q
Oh Susie Q, baby I love you, Susie Q

I like the way you walk
I like the way you talk
I like the way you walk I like the way you talk, Susie Q

Oh Susie Q, oh Susie Q
Oh Susie Q, baby I love you, Susie Q

 

 


Chuyện yêu đương 1

Chuyện yêu đương 2

Chuyện yêu đương 3

Chuyện yêu đương 4

Chuyện yêu đương 5

Chuyện yêu đương 6

Chuyện yêu đương 7

Chuyện yêu đương 8

———-

ChuKim – 2018

ChuKim là bút danh của một người viết tự do, sống và yêu tại một ngôi làng mang tên thành phố. Nếu có thể, hãy ủng hộ và khích lệ bằng cách đọc và chia sẻ những gì anh viết trong khả năng của bạn. Xin cảm ơn.

– natchukim.cogaihu@gmail.com –

PS: Tất cả nội dung trong blog này đều được tuyên bố quyền sở hữu và quyền tác giả về nội dung, ngoại trừ những bài sưu tầm có đề rõ. Mọi trích dẫn, đăng lại, vui lòng ghi rõ nguồn. 

‘Hạnh phúc của một tang gia’

Hồi đi học phổ thông, môn văn có bài ‘Hạnh phúc của một tang gia’, trích trong truyện Số đỏ của Vũ Trọng Phụng. Giống như rất nhiều bài trích dẫn tác phẩm văn học khác trong sách giáo khoa, người ta cố gắng tìm lấy một trường đoạn có vẻ như có đầu có đuôi nhất, tống vào trong sách, yêu cầu học sinh đọc và phải cảm thụ.

Mười mấy năm trôi qua, mình rất nhớ bài này, không phải vì mình đã đọc truyện Số đỏ từ trước, mà vì tiêu đề đoạn trích, đó chính là lối tư duy cái tên phải thể hiện được nội dung tác phẩm mà mình cho là rất ấu trĩ. Không khác gì việc đặt và dịch tên phim ở xứ này. Cái tên Số đỏ nó hay và đầy trừu tượng bao nhiêu, đọc lên không hiểu mô tê gì bao nhiêu, thì cái tên ‘Hạnh phúc của một tang gia’ đóng một cái đinh chát chúa vào mặt những đứa học sinh mười bảy tuổi bấy nhiêu.

Nhưng cũng chẳng sao, bọn học sinh vẫn học, phần lớn chúng chẳng quan tâm, giống như việc các giáo viên vẫn dạy, phần lớn họ chẳng quan tâm. Bức tranh về giáo dục cảm thụ văn học ở xứ mình là vậy. Giáo viên giả vờ rằng bọn học sinh sẽ cảm nhận được chính xác theo những gì mà họ nói, rằng những nội dung ấy thực sự rất hay ho. Học sinh giả vờ rằng chúng cảm nhận được chính xác theo những gì mà giáo viên nói, rằng những nội dung ấy thực sự rất hay ho. Giáo viên giả vờ hỏi các em có thấy sự sâu sắc và tài năng của tác giả không. Học sinh giả vờ trả lời em thấy tác giả thật sự rất sâu sắc và tài năng ạ.

Cũng có thể không có ai giả vờ, có thể mọi chuyện đều là thật. Họ tin rằng đó là giáo dục về cảm thụ văn học.

Hồi đấy, cô giáo dạy văn lớp mình hỏi, có ai đã đọc tác phẩm Số đỏ chưa, lớp mình lèo tèo hai, ba đứa giơ tay, mình ngồi bàn cuối cười hì hì nói chuyện riêng với Thái Thồn và Thạch Hùng, từ hồi nhận ra không được công khai dẩu mỏ lên chê những bài trong sách giáo khoa là chán, quãng độ lớp bảy thì phải, mình đoạn tuyệt luôn với việc giơ tay trong lớp. Cô giáo nhìn thấy cảnh ấy, chắc hẳn trong lòng cô ngán ngẩm thế hệ học trò này lắm. Nhưng cũng chẳng sao, cô vẫn dạy và bọn học sinh vẫn học, trong lý thuyết giáo dục các môn xã hội của xứ mình làm gì có tiêu chí nào nhắm tới việc hướng dẫn và khuyến khích bọn học sinh đọc sách. Cho chúng mày đọc lắm vào rồi chúng mày khôn lên rồi lại hay hỏi à??

Học hành hời hợt kiếm điểm cho qua ngày đoạn tháng, mấy năm sau, mình mò trên mạng, xem được phim Số đỏ làm năm 1990, năm 2013 lại có phim Trò đời chiếu trên tivi, xem xong thấy người cứ bực bực, đọc truyện thì hay mà xem phim cứ sao sao, thằng Tít em mình bảo, vấn đề lớn nhất của bọn làm phim ở Việt Nam là bọn nó lẽ ra phải làm phim nhưng lại cứ đi làm kịch, rồi nói đấy là phim. Nghe nó nói mình tỉnh cả người.

Xem phim (kịch), cứ đến đoạn đám tang cụ cố, mình lại nhớ về bài ‘Hạnh phúc của một tang gia’ trong sách năm nào, lần nào cũng hình dụng lại cảnh hồi đấy trong lớp ra làm sao, cái nhếch mép của mình, ánh mắt chuyên nghiệp hơi có chút muộn phiền của cô giáo, vẻ hăng say đứng dậy phát biểu xây dựng bài, nói lên tiếng lòng của toàn thể thành viên lớp của mấy đứa bạn. Đúng là hạnh phúc của một tiết học về văn chương.

Kể dông dài vậy, vì bà nội mình mới mất. Ông ngoại mất rồi, mẹ mất rồi, giờ bà nội mất, xen giữa là đám tang của những người họ hàng. Mình không còn là thằng thanh niên hai mươi tuổi, cũng không trải qua cú shock phải đối mặt với sự ra đi đột ngột, bà mất, mọi người đều đã chuẩn bị tinh thần. Người già, đến ngày đến giờ, họ phải ra đi thôi.

Mình từ nhỏ không ở với bà nội mình nhiều, không thân thiết gắn bó với bà như với ông ngoại. Lớn lên, biết nghĩ ngợi chút chút sự đời, tình cảm gia đình cứ thế nảy nở tự nhiên, nhưng cũng chẳng tài nào gần gũi hơn với bà được. Hai bà cháu ở hai thế giới, lúc trước như thế, bây giờ như thế.

Trong đám tang bà nội, những kí ức với bà lần lượt hiện lên trước mắt, giống hệt như khi ở đám tang ông ngoại và đám tang mẹ, theo một cách tự nhiên không màng lý giải. Từ chuyện lúc nhỏ về quê nghỉ hè, ra chợ ghé chơi hàng thạch của bà, tới chuyện chứng kiến bà lom khom đi bộ qua cây cầu mới ngoài bờ sông. Kí ức như những thước phim lộn xộn chạy băng băng mà không theo thứ tự thời gian. Mấy hôm trước, bà yếu đi, mình viết Chuyện về kí ức, tới khi bà mất, lẩn thẩn đọc lại, nghĩ ngợi rồi lại viết.

‘Xưa, bà gánh thạch ra chợ, nuôi cha, nuôi cô chú.. hôm nay bà gánh tuổi thơ, gánh tuổi trẻ, gánh một phần cuộc đời của chúng tôi đi đâu..?’

Rồi thế nào, mình lại nhớ tới ‘Hạnh phúc của một tang gia’. Nhìn quanh, thấy mọi người lo việc này việc kia, người ta đọc những lời phát biểu quen thuộc trong mọi đám tang, người mất lúc nào cũng có tất tần tật những đức tính tốt đẹp, lúc nào cũng là một công dân tuyệt vời, là niềm xót thương vô hạn, là mất mát quá đỗi lớn lao.

Mình nghĩ, ừ nhỉ, không nói thế, chứ chẳng lẽ bây giờ trong đám tang lại lôi tính xấu với những màn hằn ghét nhau ra kể. Trong nỗi buồn đau, trong sự sẻ chia, người ta bỗng chốc bỏ qua bao nhiêu chuyện không hay, cùng nhau làm nốt những nghi lễ tiễn biệt cuối cùng cho một kiếp người.

Mình đọc trong sách, có câu nói đại ý, sau này tôi sẽ đi lang thang trên những con đường, để khi tôi chết, sẽ không ai có thể đến dự đám tang của tôi. Bao nhiêu năm cuộc đời, rồi chạm tới hình hài của sự tĩnh lặng đích thực như vậy, tâm hồn ấy mới thật cô liêu đơn độc làm sao.

Sau lễ viếng của họ máu là tới phần làm lễ của nhà chùa. Đến đây thì sinh chuyện.

Mình không sống ở quê, không rõ cụ thể sự tình. Nhưng nhìn các sư thầy và những đệ tử tục gia đi cùng họ, thoáng có chút không thiện cảm, cái này là cảm xúc bất chợt, không giải thích nổi tại sao. Người nhà mình ngồi trước bàn thờ, có các cụ bà mặc áo vàng ngồi cùng, tụng kinh niệm Phật. Nhà Phật không ép uổng ai, đám thanh niên bọn mình đứng dậy lui về sau và đi ra phía ngoài rót nước tiếp khách, người nào muốn ở lại nghe kinh Phật thì ngồi, mỗi người mỗi việc.

Kỳ biến xảy ra khi mấy anh em đang ở phía sau, sau khi tụng kinh, bỗng nhiên sư thầy cùng các đệ tử tục gia bèn chuyển sang hát. Lời bài hát không có gì đáng nói, quanh đi quẩn lại nam mô a di đà phật và những câu vần vè nói về cõi niết bàn, việc về với Phật, kết thúc mọi khổ đau nhân sinh. Phần nhạc nền mới gây bất ngờ. Nhạc nền chính là bài hát trong tập Tây Lương Nữ Quốc trong phim Tây Du Ký bản 1986. Bài này quá quen thuộc, là một trong những bài hát hay nhất trong phim, mình ít nghe nhạc Tàu nên bài nào mình thích thì mình rất nhớ. Mình trợn mắt quay ra nhìn mấy thằng em và mấy ông chú, kêu ơ đây là nhạc Tây Du Ký mà. Đáp lại mình là khuôn mặt ngơ ngác của toàn bộ đám còn lại. Bên trong, nhà chùa vẫn đang hát rất to, không biết thì thôi, biết rồi bỗng nhiên mình cảm thấy không khí trở nên ma mị quái đản vô cùng.

Theo phản xạ nóng nảy, mình đứng bật dậy, định lao vào làm cho ra nhẽ. Trong đầu quay cuồng nhớ lại chuyện hôm làm lễ bốn chín ngày cho mẹ mình ở chùa. Mình bước tới gần bàn thờ, mặt cau lại, nhà chùa vẫn đang i ỉ hát nàm mô a dí í a đà phật. Quay qua nhìn bố, nhìn các chú, các cô, các ông bà, mọi người đang cúi gằm mặt, bố với chú nước mắt rơm rớm. Mình chùn chân, lòng dịu lại, nỗi đau mất mẹ lại ùa về. Mình thôi, nhìn họ hát, hát to, mình quay lưng bỏ ra ngoài.

Đến tối muộn, ở quê mình có tục thanh niên phải thức trông áo quan, mọi người quây quần ăn cháo uống rượu. Mình khơi chuyện, hỏi hôm nay bố với các cô biết chùa hát nhạc Tây Du Ký không? Mọi người ngớ ra, ơ thế à? Mình lôi điện thoại bật luôn bài hát trong tập Tây Lương Nữ Quốc. Họ hàng nhà mình chưng hửng, ơ sao lại thế nhỉ, mình bảo, thì cháu đang hỏi mọi người đây, trước đây ở quê chỉ có đọc kinh thôi, sao bây giờ lại có thêm màn hát hò này, không thấy lố bịch dị hợm hay sao? Người lớn nghe mình nói thế thì mặt ngắn cả lại, nhưng không bắt bẻ được gì. Có cậu em họ mình làm lái xe, kể chuyện bảo ở các tỉnh khác người ta làm như thế từ lâu rồi anh, mới du nhập về quê mình dạo gần đây thôi, em cũng lần đầu chứng kiến ở quê mình như thế này đấy, chứ ở tỉnh khác em thấy nhiều rồi. Một ông em khác bảo, chắc người ta cũng muốn có những cái đổi mới trong nghi lễ, nhưng mà đổi mới như thế này thì (chẹp miệng) không đổi mới cho rồi.

Một bà cô mình bảo, ừ nhưng mà phim Tây Du Ký cũng là về đạo Phật thì thôi cũng được. Mình cười hệch, được gì mà được hả cô, bài này tên gốc là Tình Nhi Nữ, được chỗ nào? Đây là đám tang bà nội cháu đấy. Thằng em họ mình lắc đầu, nói, như thế này người nhà ở quê vốn tính cái gì cũng qua loa đại khái thì kệ, chứ khách ở xa về viếng bà thì người ta đánh giá cho. Một ông chú quay sang bảo, tại bọn mày biết, với lại bọn mày để ý săm soi khó tính thì mới thấy thế, chứ ai người ta đánh giá làm gì. Mình lại cười hệch, nói, chú hay nhỉ, các ông ở quê là chúa hay sợ bị người ta đánh giá, sợ bị người ta nói này nói nọ, thế mà bây giờ gặp chuyện thì lại đánh giá thấp sự soi mói của người đời thế?

Mình nói xong câu ấy thì tất cả chìm vào im lặng mất vài giây trước khi chuyển qua nói chuyện khác.

Ở quê là vậy, nói gì làm gì chứ nói đụng tới chính quyền, tới đảng, tới sư tới chùa, là người ta rất sợ rất ngại. Chuyện chướng tai gai mắt, chuyện kì khôi xảy ra ngay trong việc của nhà mình, vậy mà cứ tìm cách né tránh. Mình liếc nhìn từng người, không hiểu sợi dây liên kết máu mủ ruột rà có giúp họ hiểu mình đang nghĩ gì không.

Rồi ăn uống với nhau, kể lại chuyện bà ngày xưa thế này thế kia, chuyện thành viên trong gia đình, chuyện cuộc sống bây giờ, bỗng nhiên cảm nhận thấy không khí ấm áp của một đại gia đình, nối lại được những ngắt quãng đứt gãy tạm thời của mối quan hệ huyết thống do xô bồ ngược xuôi mà nên. Mình với mấy ông chú, mấy thằng em cụng ly, bàn chuyện ngày mai đưa bà đi nốt, chuyện những ngày sau còn làm gì, chuyện sau này phải nhớ qua lại thường xuyên để gần nhau hơn, bây giờ bà mất rồi mà, còn ai giữ chúng mày lại được, phải tự giữ nhau thôi. Những dịp giỗ chạp cũng chẳng bao giờ mọi người từ khắp nơi tề tựu về đông đủ như dịp tang hiếu, đời là vậy, mình nghĩ bụng.

Ừ nhỉ, ‘Hạnh phúc của một tang gia’.

———-

ChuKim – 2018

ChuKim là bút danh của một người viết tự do, sống và yêu tại một ngôi làng mang tên thành phố. Nếu có thể, hãy ủng hộ và khích lệ bằng cách đọc và chia sẻ những gì anh viết trong khả năng của bạn. Xin cảm ơn.

– natchukim.cogaihu@gmail.com –

PS: Tất cả nội dung trong blog này đều được tuyên bố quyền sở hữu và quyền tác giả về nội dung, ngoại trừ những bài sưu tầm có đề rõ. Mọi trích dẫn, đăng lại, vui lòng ghi rõ nguồn. 

Chuyện về kí ức

Nhà mình mỗi lần gia đình tụ tập, mọi người lại có thú vui nhắc lại rồi bình phẩm những chuyện đành hanh của mình hồi còn bé. Tất nhiên là để trêu mình.

Hồi nhỏ mình rất quái đản. Theo lời bố mẹ mình và các cô dì chú bác anh chị em họ lớn tuổi hơn mình thì mình là một thành phần ‘chưa từng có’. Bây giờ kể ra như thế nghe có vẻ không khiêm tốn lắm, nhưng suốt mấy chục năm nghe đi nghe lại những chuyện ấy, lần nào mình cũng có cảm giác bàng hoàng còn mọi người thì luôn tỏ ra đầy hào hứng và lắc đầu lè lưỡi. Họ kể những chuyện ấy cho các em rồi đến các cháu mình, lần nào cũng kể, kể đi kể lại mà không biết chán.

Đọc trong sách báo thấy người ta đưa thông tin rằng trẻ con thường phải từ bốn tuổi mới bắt đầu có khả năng lưu được những chuyện đã xảy ra thành ký ức, còn trước đó thì chúng nó sẽ dần dần quên tiệt đi mất, sau này chỉ há mồm nghe người lớn kể. Chẳng biết họ nói vậy có đúng không, cứ tạm coi là tin tưởng được, thì mình vẫn cho rằng số lượng người nhớ nhưng không bao giờ kể hoặc lên mạng vung vít suốt ngày như mình, cũng không phải ít ỏi gì. Mình chẳng nói điêu, tình cờ thế nào mà những mẩu chuyện vụn vặt cứ chợt loé lên và lưu lại rất lâu trong tâm trí non nớt của mình, sớm nhất là vào khoảng khi mình hơn hai tuổi, sau này lớn lên mình hỏi lại mẹ mình thì mẹ mình kể thêm cho mình biết tình tiết trước sau, mẹ mình lúc ấy đã rất ngạc nhiên vì thấy mình nhắc lại những kỉ niệm mà bà cho rằng mình chẳng tài nào nhớ nổi.

Một đôi lần mình nói chuyện với bạn đọc blog mình, có bạn bảo thích đọc khi mình viết về gia đình, về những chuyện nghịch ngợm thời thơ ấu bé tí bé teo, mình đồ rằng cảm giác ấy cũng gần gũi như những lúc mình và bọn bạn ngồi kể cho nhau nghe về hành trình lớn khôn đầy vui nhộn.

Mình tự thấy mình nhớ được khá nhiều chuyện so với những người xung quanh, nhiều bạn nói với mình em chẳng nhớ gì cả, đọc anh viết em thấy anh kể chân thật cứ như chuyện mới xảy ra ngày hôm qua. Mình cười, thật ra đó cũng là do tiểu xảo câu chữ mà khiến bạn nghĩ vậy, bạn thấy yêu thích thì mình coi là lời khen dành cho mình, mình rất vui, chứ thời thơ ấu của bất kì người nào chẳng là một thước phim quay chậm, khi tỏ khi mờ, khi lung linh huyền diệu, khi trầm lặng bâng khuâng, phải vậy không?

Thỉnh thoảng, trong những buổi tụ tập gia đình như thế, mình cũng góp mồm à cháu nhớ chuyện đấy, hồi ấy như này như này, cháu nhớ mà. Cô dì chú bác mình ai cũng khen thằng này nhớ giỏi nhỉ, hồi đấy nó bé tí mà bây giờ nó vẫn kể vanh vách, mình nghe thế thì khoái lắm, lại vung vít thêm đủ thứ với cả nhà. Ấy vậy mà vẫn có rất nhiều chuyện kì khôi, những trò ương bướng ngỗ nghịch của thằng Tũn ngày ấy, mình nghe cứ như mọi người đang kể về một đứa bé nào chứ không phải mình. Có vài người họ hàng, họ chứng kiến hồi mình lộng hành tai quái khi còn nhỏ, lớn lên, bẵng đi vài năm rồi một ngày đẹp trời họ gặp lại mình và tỏ ra ngỡ ngàng vì thằng oắt con láo toét năm nào giờ bỗng trở thành một chú thiếu niên bặt thiệp, thậm chí có đôi phần lạnh lùng ít nói dù vẻ điển trai khôi ngô thưở ấy vẫn hiện rõ trên từng đường nét khuôn mặt.

Ngỡ ngàng xong họ lại ngồi cùng nhau buôn chuyện về mình với mẹ mình. Trăm lần như một, không có buổi gặp gỡ nào với bà Hằng mà thiếu đi tiết mục nói xấu thằng Tũn hồi bé. Nói thật là mình phải công nhận cuộc sống của họ khá nhàm chán vì ít đề tài trao đổi, ngoài chuyện về những người họ hàng chung mà thằng Tũn có tính ‘rốn của vũ trụ’ nhất thì không có gì khác mà nói. Lần nào gặp nhau cũng nói y những chuyện như vậy mà cứ cười hơ hơ, đúng là gia đình!!

Cười rồi mình lại nghĩ, ừ nhỉ, thời thơ ấu, quãng đời mà rốt cuộc sau bao nhiêu biến cố, sau bao nhiêu chống chếnh buồn vui, sau những hạnh phúc hay buồn thương của kiếp người, ai ai cũng đều khôn nguôi hồi tưởng, ai ai cũng nhớ về nó bằng tất cả hoài niệm dịu ngọt hay đắng cay, dẫu cho đã đi qua khắp nẻo đường đời, rồi một ngày bình tâm, lại muốn quay về làm đứa trẻ năm nào, với ánh mắt trong trẻo ngước bầu trời hôm nay có gì để tò mò khám phá.

‘Tại sao một con sư tử phải trở thành trẻ thơ? Vì trẻ thơ là sự hồn nhiên và sự quên lãng, là một sự bắt đầu mới, là một trò chơi, là một bánh xe tự xoay chuyển, là một hành động đầu tiên, là một tiếng chấp nhận thiêng liêng’.

– Nietzsche – Zarathustra đã nói như thế –

Có lẽ, những minh triết giản đơn với nhận thức thanh khiết nhất về tất cả những triết lý đạo nghĩa của cuộc sống đã là dòng sông bất tận chảy qua tâm hồn chúng ta ngay từ những ngày mới bắt đầu ngắm nhìn cuộc sống, chẳng qua là chúng ta đã quên mất đó thôi, là chúng ta đã bỏ lỡ khỏi chính mình đó thôi.

Vì quên mất, vì bỏ lỡ mất, nên cần có những người già, những người lớn, những mẹ cha, những cô bác, những người anh người chị kể lại, nhắc lại, trêu chọc, đay nghiến trong suốt quãng đời của kẻ lang thang tìm kiếm hình hài thơ bé trong tâm hồn của chính mình dưới lốt áo trưởng thành.

Mình nghĩ về mẹ, về ông ngoại, về các ông bà, các chú bác trong nhà đã qua đời. Hoá ra, họ rời bỏ cuộc sống này, mang theo không chỉ kí ức của họ, không chỉ những câu chuyện về riêng họ, mà họ còn mang theo cả một phần kí ức của mình, những câu chuyện về mình, về thằng Tũn tính nết kì dị được cưng chiều hết mực thưở ấy. Đó là kí ức của mình. Dưới cái nắng tháng bảy một chiều Hà Nội, mình ba mươi tuổi và bỗng chợt oà khóc, nhận ra mình đã vĩnh viễn mất đi kí ức của mình, mất đi một phần đời mà mình không cách gì tìm lại, mất đi những câu chuyện mà mình không biết có từng tồn tại trong trí nhớ của ai hay không. Có kỉ niệm nào mẹ chưa từng kể cho mình hay không, có trò vui nào ông ngoại chưa từng nhắc lại với mình hay không? Có điều gì về mình mà họ đã lỡ quên đi, và mang theo trong cái nắm tay, cái liếc mắt cuối cùng với mình hay không?

Hồi bà Phấn, là em dâu của ông nội mình, mất, lúc ấy mình học cấp hai, thằng Tít học cấp một. Bọn mình về quê đám tang bà. Mình vai anh lớn, đứng đầu đám cháu chắt trong nhà. Có lúc ngồi với mấy đứa em, thằng Nam em họ mình ôm bà nội mình, hồi đấy nó bé, cũng học cấp một, nó bảo bà ai chết thì chết, bà mình không chết là được. Mọi người nghe thấy, ồ ra cười, khen nó còn bé mà tình cảm yêu bà rất hồn hậu. Thằng Nam lúc ấy học lớp ba. Hôm vừa rồi mấy anh em đi ăn với nhau, mình bảo nhanh nhỉ, mới ngày nào còn bé lít nhít, bây giờ anh em đã lớn đùng cả rồi.

Mình nói câu ấy, khi bà nội trở yếu.

Người già, như cây đèn gần đến lúc cạn dầu. Mọi người chẳng ai nói với ai điều gì to tát, chỉ lẳng lặng mỗi người một tay một chân lo việc chăm sóc bà.

Ra khỏi cửa văn phòng, mình ngước lên, thấy người ta đang trèo hái sấu trên đường Trần Phú. Ghé lại hỏi, sấu Hà Nội ở đường Trần Phú ngon nổi tiếng, năm nào cũng có đội quân hái sấu leo trèo đung đưa khắp các thân cây, hái xuống bán tại chỗ. Mọi năm mình chỉ ngồi quán trà đá, xem người ta rồi bình phẩm dăm câu. Giờ nghĩ sao, hứng lên mua luôn năm cân.

Hồi mẹ còn sống, mình sống trong thế giới của các loại hoa quả ngâm, hoa quả dầm, ăn uống phởn phơ suốt mấy chục năm, có những lúc, cuộc sống có nghĩa là nước mơ, nước dâu hay cái chết!! Bây giờ không còn mẹ, mình lọ mọ lên mạng đọc công thức rồi xem youtube chán chê, hôm sau bắt tay vào làm, từ chiều tối tới lúc có trận bóng worldcup khi giờ muộn thì xong. Nhìn mấy lọ sấu tự tay ngâm, mơ hồ cảm nhận được những kí ức mà một mai, khi mình lại ngồi đó, trong những câu chuyện vui vẻ kể cho nhau nghe. Về tuổi thơ không thuộc về mình.

IMG_3976

———-

ChuKim – 2018

ChuKim là bút danh của một người viết tự do, sống và yêu tại một ngôi làng mang tên thành phố. Nếu có thể, hãy ủng hộ và khích lệ bằng cách đọc và chia sẻ những gì anh viết trong khả năng của bạn. Xin cảm ơn.

– natchukim.cogaihu@gmail.com –

PS: Tất cả nội dung trong blog này đều được tuyên bố quyền sở hữu và quyền tác giả về nội dung, ngoại trừ những bài sưu tầm có đề rõ. Mọi trích dẫn, đăng lại, vui lòng ghi rõ nguồn. 

 

 

 

Tôi để tang cho tự do

Tôi để tang cho tự do
Tôi để tang cho tự do
Tôi để tang cho tự do
Tôi để tang cho tự do
Tôi để tang cho tự do
Tôi để tang cho tự do
Tôi để tang cho tự do
Tôi để tang cho tự do
Tôi để tang cho tự do
Tôi để tang cho tự do

Tôi để tang cho chính mình
Một thế hệ quẫy đạp
Trong bóng tối lặng thinh
Tôi để tang cho tâm hồn mình
Một ngày buồn trước đêm trường tăm tối

Tôi để tang cho tự do
Cho những con người sẽ còn nằm xuống
Trên con đường cho tự do sống lại

Tôi để tang cho quá khứ
Tôi để tang cho hiện tại
Tôi để tang chờ một ngày mới
Tâm hồn chúng tôi sống lại
Tự do sống lại
Những ngày mai và những ngày mai

Hôm nay, tôi bị tước đoạt khỏi cuộc đời này
Ai để tang cho tôi..?

IMG_3312


———-

ChuKim – 2018

ChuKim là bút danh của một người viết tự do, sống và yêu tại một ngôi làng mang tên thành phố. Nếu có thể, hãy ủng hộ và khích lệ bằng cách đọc và chia sẻ những gì anh viết trong khả năng của bạn. Xin cảm ơn.

– natchukim.cogaihu@gmail.com –

PS: Tất cả nội dung trong blog này đều được tuyên bố quyền sở hữu và quyền tác giả về nội dung, ngoại trừ những bài sưu tầm có đề rõ. Mọi trích dẫn, đăng lại, vui lòng ghi rõ nguồn. 

Phản đối luật An ninh mạng

Ngày 10 tháng 6 năm 2018,

Công dân Việt Nam chỉ còn nhiều nhất là 48 tiếng để ép Quốc hội phải rút Dự luật An ninh mạng, trước khi Quốc hội “bấm nút” trong ngày thứ Ba, 12/6.
Dự luật này là một bản sao của Luật An ninh mạng Trung Quốc, vốn sẽ biến Việt Nam trở thành một “ốc đảo Internet”. Nó sẽ trao cho Bộ Công an toàn quyền truy cập vào email, tin nhắn, tài khoản mạng xã hội, tài khoản online banking và tất cả các dữ liệu khác của người sử dụng Internet Việt Nam.
Nó cũng sẽ ép các công ty nước ngoài như Google và Facebook phải đặt máy chủ và văn phòng đại diện ở Việt Nam, đồng thời phải hợp tác toàn diện với Bộ Công an.
Tìm hiểu thêm về dự luật này ở đây: https://bit.ly/2JpV5rH
Công dân có thể làm gì?
– Gửi kiến nghị cho Chính phủ tại: https://nguoidan.chinhphu.vn
– Ký kiến nghị tại: https://bit.ly/2HqgCuJ
– Biểu tình và gọi điện cho đại biểu Quốc hội, có hướng dẫn tại đây: https://bit.ly/2Mf0nnw

#phandoiluatanninhmang
#abandoncyberlaw

———-
(*) ý tưởng và thực hiện: Chukim và Long Nguyễn

———-

ChuKim – 2018

ChuKim là bút danh của một người viết tự do, sống và yêu tại một ngôi làng mang tên thành phố. Nếu có thể, hãy ủng hộ và khích lệ bằng cách đọc và chia sẻ những gì anh viết trong khả năng của bạn. Xin cảm ơn.

– natchukim.cogaihu@gmail.com –

PS: Tất cả nội dung trong blog này đều được tuyên bố quyền sở hữu và quyền tác giả về nội dung, ngoại trừ những bài sưu tầm có đề rõ. Mọi trích dẫn, đăng lại, vui lòng ghi rõ nguồn. 

Mất nước thì làm gì..?

Mất nước thì làm gì?

Mất nước thì đi.. tắm nhờ.

Trong kí ức thời thơ ấu, thi thoảng nhà tôi bị mất nước. Đó là những ngày khi còn ở nhà tập thể Trung Tự, là cả những ngày khi đã chuyển xuống nhà lô mặt ngõ khu Thành Công. Mỗi lần mất nước, tôi nhớ sinh hoạt vô cùng bất tiện, cả nhà phải dùng rất dè xẻn, lúc ở nhà tập thể thì bố tôi phải xách nước đi bộ từ tầng một lên tầng năm, ở nhà tôi bây giờ thì bố mẹ phải thay nhau thức đêm canh giờ mà bơm được tí nước nào hay tí ấy. Dù ở đâu thì lượng nước ít ỏi tích trữ được cũng để ưu tiên cho nấu nướng và rửa bát, phần nước nửa rau thừa sẽ được đem dội vệ sinh, tinh thần tiết kiệm triệt để mà bây giờ nghĩ lại cảm thấy rất đáng suy nghĩ về lối sống bừa bãi ít suy nghĩ đến môi trường của bản thân.

Ít nước như thế, tất nhiên là phải đi tắm nhờ. Nhà tôi thường rồng rắn đèo nhau sang nhà chú hoặc nhà bác tôi để tắm giặt nhờ, mẹ tôi xách theo cái túi to đùng để quần áo, đồ thay ra thì giặt luôn, tiện lúc nào cùng mẻ thì giặt máy cùng nhà bác tôi, không thì mẹ tôi giặt tay rồi đem về nhà phơi. Trạng thái lúc nào cũng khẩn trương, chỉ nhanh nhanh chóng chóng xong việc để anh em tôi về còn học bài. Tôi với thằng Tít rất khoái những bữa tắm nhờ như vậy, cảm giác như một cuộc phiêu lưu đầy mới lạ trong hoạt động vệ sinh thường nhật. Trẻ con là thế, mất điện với mất nước người lớn có thấy khổ thấy mệt chứ chúng nó luôn tìm ra những chi tiết để hào hứng trải nghiệm. Chuyện mất nước xảy ra đâu độ vài lần, rải rác từ lúc tôi học mẫu giáo cho đến cấp một, không nhiều để trở thành nỗi ám ảnh, nhưng đủ để tôi hiểu.

Mười mấy năm sau, lớn lên, đi xa nhà, tôi ở nhà biệt thự chán thì chuyển lên ở chung cư, loại chung cư bình dân cho người thu nhập thấp ở khu phố ga tàu cuối Sentul Timur. Hồi tôi mới chuyển lên căn hộ tầng 16 được chừng hai tuần thì có chuyện. Hôm ấy thằng Kah Meng làm cùng công ty chở tôi về, nó ở toà bên cạnh, xe vừa rẽ qua cổng thì thấy nước chảy lênh láng khắp sân, Kah Meng thò đầu ra hỏi bảo vệ rồi thuật lại với tôi là đường ống cấp nước lên bể chứa cao nhất của toà tôi bị vỡ. Thế là tối tối, tôi với thằng bạn cùng nhà lại tha cái xe đẩy với thùng phi nhựa xuống tầng kĩ thuật lấy nước trực tiếp từ vòi, tới nơi thấy dân cư xếp hàng la liệt, nhà nào cũng có xe đẩy với thùng phi do ban quản lý toà nhà cho mượn, bọn trẻ con cũng hệt như tôi ngày ấy, theo cha mẹ xuống chơi, chúng nô đùa chọc ghẹo nhau rồi cười ầm ỹ, đám người lớn người thì cắm mặt vào cái điện thoại, người thì chuyện trò giết thời gian. Tôi kể cho thằng bạn, hồi nhỏ tao cũng từng trải qua những chuyện thế này, nhưng lâu lắm rồi, giờ ở nhà bố tao lắp hệ thống máy bơm kiểu hiện đại hơn, chả mất nước nữa, bây giờ làm những chuyện thế này, thấy nhớ lúc ấy quá. Thằng bạn nhe răng cười hì hì, nó tiếng Anh hơi kém, nghe câu được câu chăng, chẳng biết có hiểu những gì tôi kể không.

Được vài bữa, bọn tôi thấy vất vả mất thời gian quá, bèn thống nhất vài ngày mới đi lấy nước một lần, còn lại sẽ tuỳ nghi di tản chuyện tắm giặt. Tôi có ngay ông bạn Kah Meng nhà gần, tối nào tôi cũng sang căn hộ của nó ấn chuông xin vào tắm nhờ, xong việc có hôm còn ngồi lại kể chuyện nói xấu sếp rất lâu, quần áo thì vứt vào giỏ, cuối tuần đem qua tiệm giặt dịch vụ một thể. Cuộc sống cứ lững lờ trôi đi, ngay khi tôi vừa kịp thích nghi với cung cách hoạt động ồn ào ấy thì đường ống được sửa xong, mọi chuyện trở về như cũ, thói tiện nghi và sự yên tĩnh lại chia tách con người. Cho đến tận khi tôi trở về.

Ấy là kể chuyện như vậy, mất nước, mất đi nguồn cung cấp yếu tố quan trọng hàng đầu trong cuộc sống thì bao nhiêu thứ lích kích đã xảy ra. Căn nhà của tôi, không có nước, cảm giác như đó không còn vẹn nguyên là căn nhà của tôi nữa, thiếu đi dù chỉ một điều tưởng chừng như dĩ nhiên phải có, hoá ra lại làm cho mọi chuyện chẳng còn như chúng ta vẫn thường đinh ninh.

Ấy là vì đang muốn nói sang chuyện mất nước, ừ, là nước Việt Nam tôi. Chuyện chúng tôi mất nước Việt Nam.

Nước mất thì nhà mất. Có lẽ vì vậy nên mới có từ ‘nước nhà’, đất nước là nhà. ‘Nước nhà’ chứ không phải ‘nhà nước’. ‘Nhà nước’ là một khái niệm chính trị, nó bao gồm bốn yếu tố con người, lãnh thổ, chính quyền và chủ quyền, cách hiểu thứ hai thì ‘nhà nước’ là chính quyền, cách này gần với cách hiểu trong xã hội Việt Nam, kiểu ‘mọi việc đã có đảng và nhà nước lo’ (*).

Còn ‘nước nhà’, hai chữ này có âm hưởng thơ ca và lần nào cũng làm tôi có cảm giác thân thương khi nghĩ về nguồn cội.

Mất nước Việt Nam, là mất đi điều gì nhỉ?

Thật không dễ để hình dung. Không như việc chúng ta bị mất điện thoại, mất xe máy, mất túi xách, mất đi bất kì thứ tài sản gần gũi hữu hình nào.

Đất nước này, xứ sở này, là nơi mầm mống đâm chồi qua biết bao nhiêu thế hệ, là khổ nhục và đắng cay, là hạnh phúc và mến thương, là công lao gây dựng giữ gìn của tiền nhân, là máu thịt cốt xương của ông cha, là nơi có gia đình, có mẹ, có cha, có anh chị em, có bạn bè, có những người cùng chung một tiếng nói, cùng chung một điệu cười, cùng chung dòng nước mắt. Là nơi có miếng ăn ngon hợp khẩu vị, là nơi có chén nước đậm hương thơm, là nơi có kỉ niệm gắn bó đi qua mỗi quãng đời người, có văn hoá truyền từ đời này qua đời khác, có những câu chuyện vui buồn mà ta đã đọc, đã nghe. Là nơi có thành phố, có thôn quê, có núi rừng, có biển cả, có ái tình nam nữ, có tình cảm gắn bó vượt qua máu mủ ruột rà. Là nơi có từng chút tình yêu thấm vào thịt da từ lúc nào không biết, là nơi ta luôn muốn nó trở nên tốt đẹp hơn qua mỗi ngày.

Mất nước ư? Bạn thân mến, làm sao chúng ta có thể hình dung nổi, phải không?

Tôi thường nói với bạn bè, ngày này tuần sau có chuyện gì xảy ra mày còn không biết, vậy mà sao đã vội đoan chắc như đanh đóng cột về những điều mơ hồ không diễn giải nổi thành lời? Trước khi có biến cố xảy ra, bao giờ mà chúng ta chẳng chắc mẩm, ôi giời, chẳng sao đâu.

Chẳng sao đâu, mất sao được mà mất. Phải vậy không?

Thế mà vẫn mất điện thoại, vẫn mất xe máy, vẫn mất người yêu, vẫn mất bạn bè, mất mẹ, mất cha.

Vậy còn mất nước?

Có bao giờ bạn nghĩ, sẽ đến một lúc nào đó, chúng ta mất nước, mất đi Việt Nam này? Không, mất sao được mà mất. Phải vậy không?

Ừ, mất sao được mà mất.

Nhưng, nếu mất nước, thì chúng ta sẽ làm gì? Tôi sẽ làm gì? Bạn sẽ làm gì?

Sẽ cầm súng chiến đấu? Sẽ chết cho quê hương Việt Nam? Sẽ đánh đổi đời mình cho những thế hệ phía sau?

Sẽ bỏ đi, sống như một người lưu vong xa xứ? Sẽ ôm nỗi buồn nhìn về cố hương trong suốt quãng đời còn lại?

Sẽ ở lại, sống một cuộc sống không còn là cuộc sống của một con người có quê hương, có nguồn gội, có đầy đủ những điều thiêng liêng của một con người?

Sẽ..

Muôn ngàn cái ‘sẽ’, trong muôn ngàn điều ‘nếu’.

Không. Bạn thân mến ơi, đây là quê hương của chúng ta, đây là nhà, là xứ sở của chúng ta. Nếu đó không phải là lựa chọn đầy hạnh phúc, thì nỗi buồn mất nước không chỉ đơn giản như mất một chiếc xe, kiếm tiền mua xe mới rồi nỗi buồn sẽ qua đi.

Bạn sợ mất xe, bạn sợ mất điện thoại, bạn sợ mất tiền, nên bạn cẩn thận. Bạn khoá xe kĩ càng, bạn gửi xe ở nơi đảm bảo, bạn không lơ đễnh cầm điện thoại hớ hênh trên đường, nhà bạn có vài lớp khoá. Bạn cẩn tắc vô ưu.

Vậy mà chuyện mất nước, bạn dửng dưng, bạn không buồn phản ứng, dù trong thâm tâm bạn, đã có những giây phút điều đúng điều sai thoáng hiện lên. Rồi tắt ngóm.

Mất nước thì làm gì?

Mất nước thì đi tắm nhờ.

Đúng vậy, tôi chỉ muốn mất nước thì đi tắm nhờ. Chỉ vậy thôi, như thế đã là quá đáng lắm rồi.

Và nếu cũng muốn như tôi, ngày hôm nay, bạn hãy bắt đầu nghĩ: với những điều đang xảy ra, liệu chúng ta có mất nước không?

Liệu có mất nước Việt Nam không?

Nghĩ rồi, bạn làm gì, là tuỳ ở bạn.

 


(*) Theo Chính trị bình dân – tác giả Phạm Đoan Trang.

———-

ChuKim – 2018

ChuKim là bút danh của một người viết tự do, sống và yêu tại một ngôi làng mang tên thành phố. Nếu có thể, hãy ủng hộ và khích lệ bằng cách đọc và chia sẻ những gì anh viết trong khả năng của bạn. Xin cảm ơn.

– natchukim.cogaihu@gmail.com –

PS: Tất cả nội dung trong blog này đều được tuyên bố quyền sở hữu và quyền tác giả về nội dung, ngoại trừ những bài sưu tầm có đề rõ. Mọi trích dẫn, đăng lại, vui lòng ghi rõ nguồn. 

không tên 9

Cơm áo không đùa với khách thơ’
Không khách không thơ vẫn thẫn thờ
Vùi trong bề bộn đời cay bạc
Ai bảo kiếp này chữ nghĩa cơ

Trách người ta trách làm sao hết
Thôi về tỉnh giấc giận cơn mơ
Trời không chút gió trời không hiểu
Giông tố có cơn bão có giờ..

———-

ChuKim – 2018

ChuKim là bút danh của một người viết tự do, sống và yêu tại một ngôi làng mang tên thành phố. Nếu có thể, hãy ủng hộ và khích lệ bằng cách đọc và chia sẻ những gì anh viết trong khả năng của bạn. Xin cảm ơn.

– natchukim.cogaihu@gmail.com –

PS: Tất cả nội dung trong blog này đều được tuyên bố quyền sở hữu và quyền tác giả về nội dung, ngoại trừ những bài sưu tầm có đề rõ. Mọi trích dẫn, đăng lại, vui lòng ghi rõ nguồn.