trời mưa

ước gì trời đổ cơn mưa

mèo con đi học mới vừa điểm danh

ngẩn ngơ bỗng đến rất nhanh

mèo con đâu biết rằng anh cũng buồn

 

cái buồn cái buổn cái buôn

quẩn quanh rồi cũng chuồn chuồn thấp cao

trời ơi sao cứ chẳng cao

la đà thấp tẹt bảo sao xầm xì

mây mù chỉ có màu ghi

rập rình chỉ có anh đi tang tình

thế rồi chợt bất thình lình

niềm vui đổ bệnh cần mình chăm lo

 

bàn tay nhỏ bé ốm o

buông ra nắm lại buồn xo ngày lười

..

 

110617

 

 

 

Chuyện vặt ngày xưa (4)

Sáng nay Hà Nội sấm chớp đì đùng, mây đen vần vũ, cơn mưa miền nhiệt đới mạnh và dứt khoát, khác hẳn với tính cách à uôm của nhiều người sống trên vùng đất này. Thế mới lạ.

Khi ấy, mình vừa tỉnh dậy. Mình thính ngủ, khoảng hai năm trở lại đây đâm ra thành như thế. Mình tưởng chỉ mình mình, hoá ra trong hội bạn có rất nhiều thằng cũng trở nên khó ngủ. Thỉnh thoảng Hiệp béo vẫn chép miệng thương nhớ những ngày ăn no ngủ kĩ, Quang Ớt trước đây từng cảm thán về khả năng buồn ngủ mọi lúc mọi nơi, trong mọi hoàn cảnh của nó, bây giờ cũng y như mình, nó than thở không còn làm việc nổi như một cỗ máy bất chấp ngày đêm năm nào.

Đồng loạt, bọn mình không hẹn mà cùng bước đến với những cột mốc sinh học. Đọc trong sách về Đông Y, thấy người ta bảo cơ thể con người cứ khoảng bảy năm là sinh ra thay đổi, nghĩ lại thấy đúng thật, và như thế, thời gian đã chẳng chừa ai ra, không như niềm tin vào sự trẻ trung, mà chúng ta vẫn thường mơ mộng.

Mưa một lúc mà ngập khắp nơi, giao thông hỗn loạn. Mình đứng trú mưa đúng đoạn phố ngập, nghe giọng mấy cô gái Sài Gòn trầm trồ, ô hoá za Hà Nội cũng ngập ghê ha. Nhói đau trong lòng. Nhìn mặt nước ngập nửa bánh xe hơi, xe máy chết sạch phải dắt bì bõm như chuột, không ra thể thống gì, lại nhớ cơn mưa năm 2008. Mới đó mà đã gần chục năm trôi qua.

Hồi ấy mình mới vào năm ba trường kiến trúc, mới đi làm và mới giảm thời gian đàn đóm để vẽ vời cho cẩn thận.

Đêm hôm ấy mình thức ôn thi, nói vậy cho oai chứ không ôn thi thì mình vẫn thức, hệt như những cậu trai sinh viên rởm rít trên đời. Từ nửa đêm trời đã mưa, có ai ngờ được cuối tháng mười mà vẫn có trận mưa lớn đến như vậy, mưa ầm ầm như điên như cuồng, thứ âm thanh dữ dội từ những mái tôn điển hình của đô thị Việt Nam làm người ta nao lòng, mọi thứ âm nhạc đều dừng lại. Hồi ấy chưa có Quân béo Idol nên không có ai để lôi ra cười cợt.

Sáng hôm sau mưa ngớt chút đỉnh, mình nai nịt đội mưa phi vào trường, thi môn gì mình cũng chẳng nhớ, mình chẳng nghĩ gì, cứ thế phóng đi. Trên đường thỉnh thoảng lại có điện thoại, các anh em í ới hỏi han mưa thế có đi thi không, mình bảo ừ thì cứ lên đi, không thi thì anh em làm cốc trà. Quang Ớt gọi mình, trên điện thoại nghe giọng nó đã nản lắm, thằng này bình thường đã lười đi học, gặp lúc thiên thời địa lợi thế này, nó chắc đang tìm nhân hoà để lôi ra cho ông bà già tin rằng nghỉ học là một điều đúng đắn.

Đến nơi, vừa ngẩng mặt ngó vào đã thấy một biển nước, sân trường ngập vàng khè nâu bẩn những nước là nước. Có một đứa con gái đang lóp ngóp dắt xe máy, nước ngập tới yên. Thấy cảnh ấy, mình không nói không rằng, quay xe dông thẳng, không cả nghĩ đến việc xả thân giúp phụ nữ, đến giờ nghĩ lại vẫn thấy  đôi phần áy náy trước hành động vội vã của bản thân, chỉ biết thầm an ủi rằng gái kiến trúc xấu mù, không sao không sao.

Trên đường về, mưa to dần, mình bắt đầu cảm thấy sai lầm vì đã quá nghiêm túc trong học tập. Nghiêm túc không phải lúc nào cũng tốt. May mà mò về được đến cửa nhà an toàn, đeo kính như mình nước quất cho rát mặt, nhiều đoạn không nhìn thấy gì phải đi chậm dò dẫm rất nguy hiểm. Ngõ nhà mình thấp, nước dềnh lên từ cống, hôi hám bẩn thỉu vô cùng. Mẹ mình thấy mình về thì bảo đi tắm ngay đi kẻo ốm, lần nào mình đi mưa về mẹ cũng nhắc như thế.

Mưa to mất mất ngày, mưa tầm mưa tã. Nước không rút được, mạng đứt, truyền hình cab cũng đứt, chỉ còn lại vài kênh phát sóng kiểu cũ của VTV, sóng điện thoại thì chập chờn lúc được lúc không. Mọi thông tin liên lạc bị cắt đứt, thanh niên bây giờ không tưởng tượng nổi. Mình khi đó là thằng sinh viên sống giữa thủ đô mà cũng không tưởng tượng nổi, nói gì bây giờ hiện đại và đa dạng hơn năm ấy rất nhiều.

Chẳng có gì làm, mình xem hết sạch đống phim tích cóp mãi chưa có dịp thưởng thức, đọc hết mấy quyển sách mua về tích đấy, không liên lạc bạn bè, không nhắn tin cho gái. Đó là mặt tích cực của cuộc sống bị chặt chân chặt tay. Chưa kể mưa như thế, người ta không họp chợ được, giá đồ ăn vọt lên cao vút, thiếu thốn đủ thứ, cứ như đang ở thời chiến trên rừng. May mà nhà mình lúc nào mẹ cũng tích sẵn đồ ăn nên đủ tồn tại qua mấy ngày.

Rồi mấy ngày mưa to cũng qua, trời vẫn mưa rả rích, nhưng nhẹ nhõm hơn nhiều. Ngồi nhà cuồng cẳng, mình quyết định làm một chuyến đi bộ lên công ty. Từ nhà mình đến công ty mình làm lúc ấy, đi xe máy hết độ mười phút, mình đi bộ từ đầu giờ chiều, chẳng nhớ rõ bao lâu thì đến nơi, nhưng lòng đầy hào hứng, mặc áo mưa chùm xuống chân, đi lững thững trước ánh mắt trợn tròn của dân tình bên đường.

Lên công ty gặp Mít và Tân, hai đứa bạn khoá trên mà mình rất khoái, chúng nó cũng chán quá nên mò lên bật máy vẽ vời linh tinh như mình, nhưng đi xe máy. Ngồi vẽ vời dọn dẹp một lúc, chán thì đi về, sự hiện diện ở công ty mang đầy tính biểu tượng cho tuổi trẻ nhiều hoài bão và khát khao theo đuổi đam mê.

Đoạn đường về, mình đi mất ba tiếng.

Đường Đê La Thành tắc kinh hoàng, tắc kẹt cứng, tắc thực sự chứ không chỉ là đi chậm. Chỉ còn những người đi bộ như mình thỉnh thoảng nhích được vài bước, đâu đó có tiếng thở than, tiếng chửi thề, tiếng gọi điện thoại, cả tiếng trẻ con đầy mỏi mệt.

Mình nhớ lúc ấy mình rất kiên trì, lặng lẽ di chuyển từng chút một, vừa đi vừa nghĩ đmẹ thế kỉ hai mốt thời đại internet rồi mà giữa thủ đô một nước còn lâm vào cảnh này.

Sau một hồi loay hoay giữa dòng người, cuối cùng mình cũng đến đoạn đoạn Hào Nam và quyết định rẽ xuống chứ không đi tiếp đoạn tắc dài dằng dặc nữa. Quả nhiên liệu việc như thần, năm ấy chưa có thi công đường sắt trên cao nên đường thông hè thoáng, lại vắng xe, mình tha thẩn đi một mình một cõi, lại còn vừa đi vừa hát.

Nhưng người tính không bằng trời tính, độ tuổi ấy mình không hiểu được rằng sự bê tha của hệ thống hạ tầng Hà Nội còn tởm hơn mình nghĩ nhiều, mình càng đi càng thấy nước, cuối cùng khi ra đến hồ Hoàng Cầu thì nước ngập đến đầu gối mình, mênh mông một biển nước đen xì, tối om do cắt điện.

Mình ngần ngừ rồi tặc lưỡi, lội bì bõm men theo tường nhà dân ven hồ. Đoạn đường lại trở nên dài như vô tận. Gọi về nhà nói con đang về đây, giọng tươi cười, rồi mình thở đánh thượt và nở một nụ cười thực sự. Thôi hãy cứ coi đây là một trải nghiệm đi vậy. Làm sao mình ngờ được gần chục năm sau lại ngồi kể chuyện lội nước giữa đêm hôm thế này, hehe.

Về đến nhà khi đã muộn, hai chân tê nhừ, ướt lạnh, mình mệt thực sự. Ăn uống tắm rửa xong xuôi vẫn lên giường rút điện thoại ra nhắn tin kể chuyện cho gái nghe rồi mới ngủ.

Hôm nay mưa chỉ chốc lát, nước cũng rút nhanh hơn, nhưng cũng đủ làm thành phố trở nên hỗn loạn một buổi sáng. Hồi xưa, cả tuần sau nước vẫn chưa rút hết, nhiều khu vẫn độc nước là nước, người dân khốn khổ, vậy mà ông quan thành uỷ vẫn bỉ bôi chê dân chỉ biết kêu ca không biết tự lo. Dân sôi máu chửi thôi rồi chửi. Mình sau chuyến du hành của tuổi trẻ thì tiếp tục nằm nhà, và ngẫm nghĩ về từng khoảnh khắc.

Năm 2008 ấy thực sự là một năm đặc biệt, mình hai mươi tuổi, bắt đầu đi làm, trải qua đợt lụt lịch sử mà lẽ ra chẳng nên trở thành lịch sử làm gì nếu Hà Nội được quản lý và chăm sóc tốt hơn, mình sẽ trải qua một mùa đông đầy nắng, trải qua cú bài học đầu tiên về sự thô bạo của cuộc đời, và năm ấy, ở độ tuổi hai mươi, mình đang yêu.

 


Chuyện vặt ngày xưa (1)

Chuyện vặt ngày xưa (2)

Chuyện vặt ngày xưa (3)

 

Ký ức tiểu thị dân (3)

Paris giữa lòng châu Á hôm nay nóng, thực sự nóng, nóng đến mức làm bốc hơi toàn bộ những ký ức mà da thịt lưu dữ được về sự mát mẻ, chứ đừng nói gì đến cái lạnh. Nóng đến độ di chuyển ngoài đường thực sự là một thử thách về thể lực. Nhưng chẳng mấy ai bận tâm đến việc tại sao hệ thống giao thông công cộng lởm khởm, quy hoạch đường xá rối rắm, cây cối không đủ mật độ, nhà cao tầng xây dựng ồ ạt, giá xăng cao và thuế lên xe hơi thì ngút trời muôn năm không chịu giảm. Chẳng có mấy ai, và mỗi cuộc ra đường lại là một màn rán trứng đầy gian truân.

Văn phòng mình ít người, có mấy anh em với nhau, toàn ông hảo ngọt, ăn quà như mỏ khoét. Dạo này cắt giảm hàm lượng đường tinh luyện trong chế độ ăn uống, đi đâu được mời bánh kẹo mình đều lịch thiệp từ chối. Có hôm về nhà, nhận được tin nhắn kêu em mời bánh tự tay em làm mà không thèm ăn nhé, mình cười, trả lời, mời ăn em thì anh ăn ngay chứ mời ăn bánh ngọt thì trời có sập xuống cũng không lay chuyển được ý chí sắt đá trong tim, hihi.

Kể thế là vì bây giờ mình bỏ qua hết mọi lời gạ gẫm rủ rê làm cốc chè, làm bát tào phớ để gọi là tráng miệng sau mỗi bữa trưa thất thểu dang nắng đi ăn. Chỉ có một lần, đi qua thấy người ta ngồi ăn chè đỗ đen, chợt nhớ về những món quà ngày nhỏ.

Trong mấy bài ‘Bên chén trà‘ mình kể rồi. ‘Món chè đỗ đen của mẹ mình rất giản dị, không có dừa tươi, nước cốt dừa cũng không, không có thạch, không có long nhãn, không cầu kì như ngoài hàng người ta làm mà thỉnh thoảng mình vẫn ăn. Món chè của mẹ chỉ có đỗ đen, và ngọt cực kì cho thằng mình có tính hảo ngọt ăn vừa miệng. Hạt đỗ mềm mại nhừ tơi, cắn đến đâu tan ra đến đấy, thỉnh thoảng gặp lứa độ không ngon, bị sượng, mình với thằng Tít bèn đẩy mạnh ăn nước không ăn cái, đến khi nồi chè cạn queo thì lén mẹ đổ đi, rồi cằn nhằn mẹ ơi lần này không ngon’.

Phải rồi, năm nào cũng vậy, mùa hè của anh em mình bắt đầu khi mẹ nấu nồi chè đỗ đen đầu tiên, để trong tủ lạnh và dặn nhớ ăn đi. Sau này khi bọn mình đã lớn, mẹ mình không cần nhắc gì nữa, đã thành thói quen, anh em mình cứ về đến nhà là mở tủ lạnh ăn tì tì, hết món chè này tới món chè khác, cho tới một hôm mở tủ lạnh ra không có nồi chè nào nữa, khi ấy mình biết, ngày cuối cùng của mùa hè đã ở lại phía sau.

Hồi cấp một, đi học được bố mẹ đưa đón, mình sau một thời gian thì đúc rút được bộ kinh nghiệm ứng xử như kiểu bộ quy tắc ứng xử trên biển Đông mà mấy nước ASEAN lập ra và bọn Tàu đéo thèm quan tâm sau khi chúng nó chiếm trọn cả vùng. Bố mình đón thường chiều, sẽ cho mua truyện, một tuần một quyển, có tuần được hai quyển nếu bố mình.. vui (!?), chứ không liên quan mấy đến việc học giỏi hay học kém. Mẹ mình thì khác, những hôm mẹ đón mình không bao giờ dám mở mồm ra đòi mua truyện, nhưng mẹ mình sẽ cho ăn quà.

Nhớ hồi ấy còn Hiệu sách Nhân Dân ở tầng một khu tập thể D2 Giảng Võ, thỉnh thoảng mẹ lại đỗ xe trước cửa hiệu sách, bảo mình chạy vào mua hai cái bánh chuối cho hai anh em, có hôm đổi món ăn bánh khoai. Đứng trước cửa thiên đường mà không được vào, lần nào mình cũng hướng ánh mắt đau khổ vào quầy truyện tranh, rồi ngậm ngùi quay đi, giờ nghĩ lại vẫn còn cảm thấy cay đắng dâng lên trong lòng.

Nhưng về đến nhà là mình quên ngay, hai anh em mỗi thằng một cái, miếng bánh chuối vàng ruộm hẵng còn bốc khói, lớp bột bên ngoài giòn giòn, bên trong là miếng chuối nóng hổi béo ngậy, vị ngọt tự nhiên tràn ngập khắp lưỡi sau từng cú đớp. Thằng Tít có cái thói ăn dè hết phần vỏ bánh giòn nhất rồi mới ăn chuối, mình thì khác, mình ăn thẳng cánh, hoà quyện hai hương vị đặc sắc, cảm nhận thấm đẫm mùi cuộc sống của ẩm thực đường phố Á Đông. Ăn xong mồm miệng thằng nào cũng đầy mỡ, mẹ lại giục đi rửa mồm rồi mới được ra ngõ đá bóng với bọn thằng Hiếu, thằng Mít.

Sau này lớn lên, mình kể lại kỉ niệm ấy cho một mối tình, mối tình bảo để em nghiên cứu làm cho anh ăn. Mối tình hí hoáy nghiên cứu mấy hôm, rồi rủ mình sang nhà thưởng thức món bánh khoai, mình ăn bem bẻm hết bay cả đĩa, mặc dù khách quan mà nói thì chưa ngon do thiếu độ giòn và khâu tẩm ướp chưa đạt nhưng mình vẫn gật gù ngon em ạ, thế còn bánh chuối thì sao nhỉ? Đó là lần duy nhất mối tình ấy làm mấy món bánh cho mình ăn.

Hồi bé mình còn thích ăn bánh bao, lần đầu tiên mình nhớ được món bánh bao là hồi còn bé lắm, độ ba, bốn tuổi gì đấy, nhà còn ở khu tập thể Trung Tự. Hôm ấy mình đi học mẫu giáo về, đang đứng ở hành lang khu tập thể chơi thì mẹ đi làm về, bảo Tũn ơi mẹ mua bánh bao cho này. Đối với một đứa trẻ con bốn tuổi thì cái bánh bao thực sự là một món ăn có kích thước khổng lồ, mình cầm cái bánh bao trắng phau trên tay, khói bay nghi ngút, cắn vào lớp bột bánh tơi xốp ngòn ngọt, rồi đến lớp nhân thịt có mộc nhĩ, nấm hương, miến, vị mằn mặn hoà trộn với vị ngọt của bột một cách hoàn hảo, và rồi đến khi mình cắn trúng miếng trứng thì cảm giác thực sự bùng nổ, toàn thân tê dại, trí óc lâng lâng không còn biết trời đất gì nữa. Mình nhớ như in cảm giác ăn cái bánh bao ngày ấy, sau này mãi mãi không bao giờ lặp lại lần thứ hai, dù mình có thử rất nhiều lần, trong rất nhiều hoàn cảnh đói no, ở rất nhiều địa điểm và thương hiệu. Thứ tình cảm sáng trong đó đã vĩnh viễn ở lại trong buổi chiều tà với bóng mẹ đứng nhìn mình ăn ngấu nghiến ngay trên hành lang khu tập thể, nhắc mình ăn từ từ kẻo nóng. Hồi ấy chưa có thằng Tít nên mình chẳng phải chia sẻ với bất kì ai, thực sự là trung tâm của vũ trụ tam giới.

Sau này Hiệp béo có lần kể cho mình là người yêu nó nói bánh bao Hà Nội toàn nhập hàng Tàu với giá 3k/20 cái, người Việt Nam không có kĩ thuật nặn ra cái bánh đẹp như thế, trên phố cổ có hàng bánh bao gì nổi tiếng lắm, bánh xấu ỉn nhưng bán chạy như tôm tươi. Mình không biết người yêu nó lấy thông tin từ đâu nhưng hai thằng ngay lập tức chia sẻ sự kinh hãi và nỗi ám ảnh với bộ môn bánh bao, sau đó chỉ còn áp dụng để miêu tả phụ nữ chứ tuyệt không dám ăn thường xuyên dù nhiều lúc rất thèm.

Đến lúc học cấp hai, cấp ba, thế giới những món ăn vặt đã trở nên rất đa dạng, mình bắt đầu biết đến nem chua rán, các món ốc, và ti tỉ thứ khác bán gần các trường học. Tất cả là nhờ công của đám con gái bạn mình, dường như bọn này có một năng khiếu đặc biệt trong việc biết hết các món ăn trên đời. Mình đặc biệt khoái nem chua rán vì cho rằng món này bên cạnh ngon thì còn có cả chất đạm, nhớ hồi ấy tan học đói mà có tiền làm vài cái bán ngay trước cổng trường thì đúng là không gì sánh bằng. Về sau trường mình dẹp hết mấy vụ bán quà vặt đi rong trước cổng như thế, đọc trên loa khuyến cáo các em học sinh không ăn do không đảm bảo vệ sinh an toàn thực phẩm, y như ở nhà mẹ mình bảo đừng ăn mấy cái đồ đấy bẩn vô cùng.

Viết đến đây lại nhớ ra trên văn phòng còn cả bịch bim bim Thái to đùng, anh em mua tích trữ cho những ngày làm việc muộn. Hồi mình còn nhỏ thì chưa có bim bim Thái, chỉ có bim bim ô tô quảng cáo trên tivi với hình ảnh Nôbita và Đôrêmon chạy nhảy hò hét. Mình xem trên tivi mãi nhưng chẳng hiểu đấy là gì, mình hỏi bố ơi cái gì kia thì bố mình bảo không biết. Sau đó một lần mình sang sinh nhật một chị hàng xóm, chị này tên gì mình quên rồi, vì nhà chị chuyển đi nơi khác, gần đây bố mẹ chị mới dọn về lại nhà cũ, chị chắc đi lấy chồng rồi nên mình vẫn không biết chị tên là gì, lúc mình đi sinh nhật chị thì thằng Tít bé quá nên chưa được đi theo.

Trong bữa sinh nhật ấy, mình nhớ bọn mình ngồi quây quần trên sàn nhà lát gạch bông mát lạnh, thổi nến trên chiếc bánh ga tô, bên cạnh mấy đĩa hoa quả có ba đĩa đầy ự bim bim ô tô y như trên tivi, mình tò mò bốc ăn thử và ngay lập tức, phải nhấn mạnh là ngay lập tức, tư duy của mình về đồ ăn vặt đã thay đổi. Không biết có phải người Nhật đã phát minh ra món bim bim không, cứ tạm coi là thế, mình tin rằng bim bim cần phải được nhìn nhận là món ăn đỉnh cao của thời đại công nghiệp, nhờ có món ăn vặt này mà không biết bao nhiêu dự án đã được giai cấp cần lao ngồi văn phòng và thực hiện trót lọt, êm xuôi. Mặc dù bây giờ người ta bán không khí là chính chứ bim bim chẳng được là bao, mình vẫn lưu giữ trọn vẹn tình cảm với món ăn thần thánh này, nói không ngoa chứ không bóc ra thì thôi, đã bóc là phải ăn, và ăn không thể dừng lại được.

Bây giờ lớn khôn, mình với Hiệp béo trở thành những tay có số má trong lĩnh vực ăn quà vặt, sau mấy cuộc phiêu lưu tình ái thì mình và nó đã được bọn con gái đào tạo trở thành những chuyên gia thực sự, tất nhiên thỉnh thoảng mình vẫn gặp vài chuyên gia được gái đào tạo sâu hơn mình, như mấy anh em ở văn phòng mình chẳng hạn. Lần nào tán gái mình cũng dẫn bọn nó đi ăn hết cái này đến cái khác, em nào cũng trầm trồ sao anh biết nhiều thứ thế, mình nhướn mày cười đầy bí ẩn, bảo đam mê của anh là tìm hiểu về văn hoá mà em. Tỉ lệ thành công là gần như tuyệt đối.

Mấy năm nay đi tập, mùa hè nào mình cũng quyết tâm tập bụng cho xịn, mình còn bảo với em Sữa là nhất định anh phải có sáu múi một lần trong đời, em Sữa cười hí hí bảo ừa anh cố lên, bao giờ được thì khoe em. Đã mấy năm trôi qua, bia và đồ ngọt làm không nỗ lực nào ăn thua, mùa hè nào cũng quyết tâm, mùa hè nào cũng khóc thầm. Năm nay không còn chè đỗ đen, chè đỗ xanh, chè sen, không còn dưa bở dầm đường mẹ làm cho ăn mỗi ngày, mình chẳng hô hò tự hứa tự quyết tâm như mọi năm nữa, chỉ lặng lẽ xỏ giày đi tập.

Chỉ ước gì có cốc chè đỗ đen.

 


Ký ức tiểu thị dân (1)

Ký ức tiểu thị dân (2)

nhưng

anh bảo em nhé

chuyện ở đời này toàn là xấu xa

nhưng thật ra cũng đơn giản mà

chỉ cần nhìn lại chính mình

là xong

 

em nghe nhạc rock

nhưng chẳng dốc lòng mình cho tự do

em cứ thập thò

giữa con đường người qua kẻ lại

ánh nhìn buồn dài dại

cặp kính em vứt đi

chẳng muốn tìm

 

em cầm cọ vẽ

nhưng chẳng có bạo lực

chẳng có kìm kẹp

chẳng có đau thương

tranh em chỉ có mình em

đẹp trong một chân trời rất hẹp

ướt nhẹp những màu là màu

 

em cầm bút viết

lời của em

sửa xuống sửa lên

cho thân em yên

cho đời em lặng

cho vừa khăn áo may sẵn cho bao người

cho nụ cười thoáng qua rồi tan biến

 

ôi

 

em yêu quê hương

nhưng chẳng yêu quê hương

 

em là em

nhưng em là ai..?

 

Ký ức tiểu thị dân (2)

Ngồi bên vệ đường, dưới tán cây xanh mát một ngày đầu hè oi ả, không khí ẩm ướt dính chặt vào da thịt, nhấp một ngụm trà đá, cái lạnh thấm vào đầu lưỡi như cứu rỗi cả sinh mạng. Đặt cốc nước xuống cạnh gốc cây, thế nào lại nhớ tới những năm tháng huy hoàng chinh chiến khắp các nẻo dọc ngang.

Quãng thời gian lớp năm, lớp sáu, khi cơ thể đã đủ lớn đến một mức nhất định, đám con trai sẽ bắt đầu đạt đến độ tuổi hoàng kim của bộ môn chơi bắn bi. Đây phải nói là một bộ môn kinh điển với đầy đủ các cung bậc hỉ nộ ái ố đầy nam tính.

Những người bán bi ve thường đứng trước cổng trường, chở theo một bịch bi phía sau xe đạp, hiếm hoi có người trang bị hẳn hòm kính cho bắt mắt. Thằng nào cũng đã từng ngơ ngẩn nhìn những viên bi thuỷ tinh trong suốt, khúc xạ những tia nắng đan qua kẽ lá thành những vệt sáng lung linh kì diệu.

Có vài loại bi ve chính: bi một màu có một tép màu, loại này có thể có một hoặc hai, ba tép màu cùng loại, thường là xanh, đỏ, xanh lá cây, xanh da trời hay còn gọi là xanh nước biển (dù một vài nơi ở miền Bắc biển đen thui), hoặc vàng, cá biệt lâu lâu mới gặp viên màu tím hoặc màu trắng; bi hai hoặc ba màu có.. hai hoặc ba màu, những tổ hợp được phối bất kì đỏ-xanh da trời-vàng, vàng-xanh lá cây-trắng, đỏ-xanh lá cây-vàng, v.v.., loại này một trăm đồng mua được hai viên, thường trẻ con mỗi lần sẽ mua lấy chục viên, tròn tiền mà lại nhét vừa túi quần. Một loại nữa cũng được ưa thích, đó là bi trong, loại này thuần tuý là thuỷ tinh trong veo, không màu, loại này một trăm đồng một viên, không có tép màu nhưng lại đắt hơn, thế mới khốn nạn. 100% đứa nào cũng đã từng bỏ bi vào mồm, và chúng hiểu thế nào là không mùi, không vị, chỉ thấy nằng nặng ở lưỡi.

Đám trẻ con chọn một viên yêu thích nhất trong số bi chúng có, lấy làm bi cái, viên bi tượng trưng cho sinh mạng và sức mạnh của chúng. Những thằng chơi có kinh nghiệm sẽ mài bớt viên bi cái đi cho đỡ trơn, dùng chân vê viên bi lên sàn xi măng, bề mặt thuỷ tinh bị xước trở nên thô nhám, lại đem tới một vẻ đẹp tinh tế mà chỉ những nghệ sĩ đích thực mới hiểu được. Có thằng còn tỉ mỉ, không dùng chân mà ngồi mài bằng tay, cặm cụi từng tí một để đảm bảo viên bi vẫn tròn đều chứ không bị méo do quá tay. Nhớ hồi ấy say sưa, mình ngồi cả tiếng đồng hồ bên bể nước ở nhà mài viên bi cái có tép màu vàng cho nhỏ hẳn đi, rất vừa tay và dễ điều khiển, viên bi ấy là vật bất li thân, lúc nào cũng mang theo bên người, ngoài ra còn tiện tay mài thêm vài viên khác làm dự trữ, nhưng độ kĩ thì không bao giờ sánh được bằng viên bi chủ lực.

Tuy vậy, không loại bi ve nào có thể sánh được với viên bi trong lọ sơn xịt. Hồi ấy hễ nhà nào có sơn xịt là trẻ con trong xóm sẽ đến xin, chỉ chờ người lớn dùng hết là tranh nhau, thậm chí nện nhau chí tử để dành cho được lọ sơn, đem về cưa ra bằng được để lấy mấy viên bi trong ấy. Những viên bi trong lọ sơn là bi trong, nhỏ và đặc biệt là nhẹ hơn bi ve thông thường. Công cuộc mài làm bi cái tất nhiên vẫn diễn ra, nhưng dễ mài hơn do nó đã nhỏ sẵn và độ nhẹ làm cho viên bi cái này trở nên đặc biệt lợi hại. Cả tuổi thơ đến bây giờ vẫn thấy tiếc vì ngày ấy chẳng hiểu sao mình chỉ được sở hữu một viên bi như thế nhưng vừa mài xong thì hôm sau mang lên trường sơ ý làm mất, chắc bị thằng bạn đểu cáng nào nhảy mất, lại quay về với viên bi vàng quen thuộc.

Hồi đầu chưa biết gì, tay chân còn lóng ngóng xoàng xĩnh, chỉ xin được mẹ tiền mua bi vài lần, sau thua sạch bách, còn giữ lại được mỗi mấy viên bi cái quý như vàng. Đây có lẽ là quãng thời gian đầy đau khổ khi kĩ năng cần được trui rèn qua thực chiến nhưng lại không được tham gia do không đủ tiềm lực tài chính. Thế là nảy sinh hình thức hội quân, một thằng nhà giàu bắn giỏi sẽ nuôi vài thằng bạn mà nó cho rằng bắn khá, mấy thằng lính đánh thuê sẽ bắn thuê cho thằng bạn kia, thắng được bao nhiêu thì thằng kia cầm, nó cho mình cái cảm giác vui vẻ được chơi là nó đã tốt với mình lắm rồi, đầu óc ngây thơ của trẻ con cũng cảm thấy đó thực sự là một niềm hạnh phúc lớn lao, lại không phải chịu trách nhiệm khi chẳng may thua cuộc, không mong muốn gì hơn. Thật ra nó mà chia bi ăn được cho mình là mình nổi dậy ngay.

Hồi ấy thằng hay nuôi mình là thằng Hưng miền Nam, thằng này người miền Nam, theo bố mẹ ra đây sinh sống, có lối bắn bi dùng cả hai tay của giang hồ phương Nam, anh em thấy như.. lồn. Một hôm băng của mình gồm mấy anh em xóm tổ hai đi lên xóm phía trên, gọi là ngõ gốc mít, đây là một nơi có địa thế vô cùng đa dạng, hiểm trở, nào là sân đất chỗ gốc cây, lá rụng, sân bê tông, đống rác, có cả vũng nước và thậm chí là cả nắp cống, nếu chẳng may bi rơi xuống thì móc lên rất khó, gần như là mất luôn. Địa thế ấy hay ho phức tạp không khác gì người ta chơi đánh golf bây giờ, tự hỏi sao họ không chuyển sang chơi bắn bi cho nó lành mạnh lại đỡ bị mấy vụ lùm xùm lại khổ dân nhỉ?

Băng bên kia chơi ở sân nhà, có hai thằng chủ lực là Bắc Lồn (đéo nhớ nổi tại sao lại gọi nó là Bắc Lồn) và Tèo, đây là hai thằng bạn hàng xóm rất thân cạnh nhà nhau, một thằng cao nghều, một thằng lùn tịt. Hôm ấy chơi bi tương, sau ba lượt đầu thì chúng nó đã đi lên toàn tương và thủ tương, đó là những vị trí cao nhất của trò này, băng mình chỉ có thể đi dưới bọn nó, mà khi ấy thì bọn nó sẽ bắn chết bọn mình ngay. Mấy thằng băng mình máu quá không kiềm chế được bản thân, mình đã dặn đi thấp thôi để chỉ thiệt phần bi đã đặt, chúng nó nghe tai trước tai sau dí lên sát tịt bọn kia. Bắc Lồn và Tèo mặt mày rạng rỡ cười ha hả. Mình đi cuối cùng, lúc ấy tâm trạng chán nản, chửi rủa mấy thằng ngu kia tơi bời, nhưng đúng lúc ấy thì bao công phu luyện tập bắn bi đã kết hợp với vận may để tạo nên một đường bi thần thánh. Viên bi rời tay mình lao vút đi, và thủ tương đè, chiến thắng tất cả các loại thủ tương. Sau đó, với tài năng và sự hứng khởi, kết hợp với tâm lý khoáng đạt do là lính đánh thuê chẳng mất gì, mình cùng băng của mình xông lên tiêu diệt gọn băng ngõ gốc mít. Lần ấy ăn được một trăm viên bi, nhớ đến già luôn.

Băng Bắc Lồn và Tèo một bước rơi từ trời cao xuống vực sâu, khuôn mặt của những chú bé trẻ con mất một trăm viên bi thực là tột độ đau khổ căm phẫn, mặt đỏ tía tai tưởng chừng khóc đến nơi rồi. Nhưng bọn này đúng là những thằng bạn đàng hoàng, chúng nó không nợ nần gì cả, chạy về nhà lấy ra trả bằng hết, không thiếu một viên. Cái cảm giác đếm bi chiến thắng, đến giờ nghĩ lại vẫn còn thấy sướng râm ran hai đầu ngón tay. Trong túi lúc ấy, băng ngõ gốc mít chỉ còn lại vài viên, dù chúng nó cũng là những tay bắn khá nghề, nhưng đứng trước những bi thủ băng mình thì có thể ví von như khoảng cách giữa thiên tài và những người xuất sắc vậy. Không thể xoá nhoà. Mình bảo chúng mày không gỡ nổi đâu, nghỉ thôi, cả buổi chiều nay cũng không ăn lại được. Sau đợt ấy, Bắc Lồn và Tèo lại xin tiền bố mẹ mua thêm đợt bi mới để đầu tư làm vốn.

Nghêng ngang kiêu dũng một thưở như vậy, nhưng núi cao còn có núi cao hơn, mình và những cao thủ khác vẫn phải kiêng dè một huyền thoại thực sự, đó là anh Dũng Giò Chả, lớn hơn mình mấy tuổi. Anh Dũng có bố là hoạ sĩ, mẹ anh bán giò chả, nên gọi là anh Dũng Giò Chả, anh ấy mạnh phải cỡ nhân vật Shadow Of Death (Bóng Của Cái Chết) trong phim truyền hình Spartacus. Mỗi lần lững thững đi bắn bi, trong túi Dũng Giò Chả luôn chỉ có đúng hai viên, không bao giờ hơn, một viên bi cái và một viên làm vốn. Nói không ngoa chứ Dũng Giò Chả có khả năng thiện xạ trong cự li hai mét rưỡi đổ lại, bách phát bách trúng bất chấp mọi địa hình, mọi chướng ngại vật, kĩ thuật bắn thì điêu luyện, vừa lả lướt bay bướm lại vừa uy lực mạnh mẽ. Trong bi-a có khái niệm một cơ hết bàn thì với Dũng Giò Chả anh ấy cũng có khả năng một lượt bi ăn hết tất cả. Kinh hồn táng đởm.

Sau này Dũng Giò Chả giải nghệ, anh ấy cũng trở thành hoạ sĩ như bố anh, anh vẽ tay trái, hai bàn tay thanh mảnh tài hoa đã có thêm những mối bận tâm khác, làng bi ve mãi mãi không bao giờ xuất hiện được một nhân vật như thế thêm lần nào nữa. Mình trở nên ngang tàng ngổ ngáo, không biết sợ ai là gì.

Một thời gian sau, mình cũng đã có được một lượng bi nhất định do thỉnh thoảng được bọn bạn cho, rồi từ đó ăn dần lên, đến một ngày mình đã có một chai Coca đựng đầy bi, một tài sản thực sự lớn ở thời điểm bấy giờ. Tích cóp được là nhờ vào lòng quyết tâm vô hạn và nỗi sợ rằng chỉ với mười viên bi trong tay, nếu ngộ nhỡ đen đủi mà thua hết thì sẽ lại phải trở về với cái thời vô sản. Từ ấy mặc dù vẫn hăng say hào hứng nhưng mình đã không bao giờ tìm lại được niềm vui sảng khoái chơi với không một áp lực nào, không còn đâu những đường bi quyết định với phong cách thưởng thức cuộc chơi khiến các đối thủ rất e dè. Mình trở nên y hệt như đám Bắc Lồn và Tèo, bắn bi với mục đích kiếm tiền, tâm lý thua thiệt về mặt vật chất.

Một thằng nữa cũng nuôi mình hồi ấy là thằng Cù Lần. Cù Lần cũng là một tay có số má, lại nhiều bi nên có cái tính hào sảng thích giao du, thấy mình là một nhân tài nên nó rất sẵn lòng nuôi mình. Sau này nó không nuôi nữa vì mình đã tự giàu lên, một lần mình rảnh rỗi thế nào, ăn hết sạch bi của thằng em nó, không chừa lại lấy một viên, thịt luôn cả viên bi cái. Thằng em Cù Lần chạy về nhà mách anh, Cù Lần nghe chuyện thì nóng mặt, nó cay mình không nể tình huynh đệ đã sát cánh bên nhau trong bao trận chiến, chạy sang nhà mình đập cửa rầm rầm, đòi ra tỉ thí để gỡ lại cho em nó.

Mình nhìn nó đang hậm hực, nghĩ thầm kiểu này sao ăn được tao. Mấy ván đầu mình bắn với nó rất nhường nhịn, vì dù sao cũng từng có chút ân tình trong quá khứ, nó lại là vai đàn anh. Nhưng sau đó do tính cách bồng bột, Cù Lần không kiểm soát nổi đường bi, nó không bứt lên được, mình nhân đó ra tay kết liễu nó bằng những cú chí tử, bắn mạnh hết sức bình sinh, tiếng bi chạm nhau kêu cốp, cốp.. Cù Lần rơi vào trạng thái ức chế tột độ, sau đường bi cuối cùng của mình thì nó đã thua sạch số vốn mang theo. Cù Lần nổi giận đứng vụt dậy đá bay đống bi, rồi vùng vằng cáu kính bỏ về, nó có làu bàu gì đấy, chắc là chửi thằng em, và cả chửi mình. Mình nhìn theo bóng nó khuất dần phía cuối ngõ, cặm cụi nhặt từng viên bi, kệ mẹ mày, cười sung sướng vì lại ăn thêm được của một kẻ cũng cao cường như Cù Lần.

Bây giờ trong xóm đã không còn như xưa, người ở lại, người ra đi, chẳng biết bao giờ mới tổ chức được đại hội bi của những lão tướng năm nào. Bọn trẻ con bây giờ có thích chơi bắn bi như bọn mình ngày ấy không, mình cũng không rõ, lâu lắm rồi không thấy cảnh xe bán bi đi lang thang lấp lánh trong nắng vàng đan đan trên những con đường xuôi ngược.

Hết chén trà, hết một câu chuyện cũ cỏn con.

 


Ký ức tiểu thị dân (1)

Ký ức tiểu thị dân (3)

Ký ức tiểu thị dân (1)

Thập niên 90 của thế kỉ trước được ghi dấu bởi nhiều sự kiện. Liên Xô sụp đổ, anh cả Đỏ của khối xã hội chủ nghĩa chính thức trở thành ngôi vị của Trung Quốc, thế giới chao nghiêng. Hội nghị Thành Đô diễn ra, đem đến ảnh hưởng bao trùm lên xã hội Việt Nam cho đến tận ngày hôm nay. Người được xưng tụng là thiên tài diễn thuyết, Tổng thống Mỹ Bill Clinton dính bê bối tình dục với cô thực tập sinh Monica Lewinsky, anh trụ vững qua sóng gió, sau này còn đến thăm Việt Nam khiến lần đầu tiên lãnh đạo đảng được chứng kiến người dân chào đón Tổng thống Mỹ như thế nào. Roger Waters của Pink Floyd có đêm diễn The wall Berlin nổi tiếng nhân kỉ niệm sự kiện bức tường Berlin sụp đổ (lại sụp đổ), ban nhạc Scorpions cất vang lời hát In the flesh để mở đầu trong ngày mà những người anh em Đức đã cùng thưởng thức âm nhạc bên nhau. Ban nhạc Extreme ra mắt More than words, ca khúc sau đó trở nên lừng danh với giai điệu thô mộc thiết tha và vẻ đẹp của hai chàng trai Nuno Bettencourt và Gary Cherone, nhiều bạn trẻ xứ mình sau này đinh ninh đây là sáng tác của Westlife (!?). Roberto Baggio tung cú sút đưa bóng bay vọt xà ám ảnh nhất trong lịch sử, Ronaldo bất ngờ nhạt nhoà trong trận chung kết Worldcup 98 khi Zinedine Zidane bước lên đỉnh vinh quang như một lẽ tất nhiên, họ mãi mãi trở thành ba huyền thoại đi vào trái tim biết bao người yêu bóng đá.

Những năm ấy, một thế hệ đã trải qua tuổi thơ dưới hàng cây, ngõ phố, con đường, và bầu trời Hà Nội. Hôm nay, chúng ta nói về chuyện chúng ta, chính là lũ trẻ ngày ấy, đã xem sex như thế nào.

Thời kì những năm 1995, 1996 là giai đoạn thống trị của băng từ, hay còn gọi là băng cối. Người người xem băng, nhà nhà xem băng. Các quán cafe nở rộ mô hình đặt vô tuyến ra vỉa hè, chiếu phim bộ Hồng Kông cho khách xem, nhà nào không có đầu từ, thỉnh thoảng bọn trẻ con được dẫn đi cafe với bố mẹ như thế thì rất thích, dán mắt vào xem say sưa hết tập phim vô thưởng vô phạt này đến tập phim trời ơi đất hỡi nọ, rồi luyến tiếc khi phải đứng dậy ra về khi chưa kịp biết câu chuyện sẽ kết thúc ra sao.

Hồi ấy băng từ có chất lượng rất mờ mịt, bọn thiếu niên bây giờ tuyền khái niệm mega pixel, rồi HD 720, 1080.. làm sao hiểu nổi đã có thời phương tiện sao chép dữ liệu là những chiếc đĩa mềm 1.42Mb. Trong một lớp học, thế nào cũng có một vài thằng có máy vi tính, một vài thằng trong số đó sẽ có những ông anh cực giỏi tin học. Một chiếc đĩa mềm chứa được tám cái ảnh, anh em sẽ kiếm mỗi lần vài đĩa, độ bốn, năm chiếc trở lên, rồi cầm sang nhà thằng bạn chơi, nhờ anh nó cóp cho ba mươi hai cái ảnh, hoặc hôm nào hên thì hai mươi tư ảnh chất lượng nét. Về mở ra xem hồi hộp tim đập bình bình, thỉnh thoảng nhét vào thì trong số đĩa mềm có cái đã đạt tuổi thọ lìa đời, cắm vào chờ mãi không lên, cảm giác bẽ bàng hụt hẫng dâng lên trong lòng.

Nhớ có lần thằng bạn thân bị ốm, sang nhà thăm nó, tiện thể rút trong túi ra mấy cái đĩa, bảo tao mới cóp được, hay cực xem không. Thằng bạn như uống được thuốc tiên, thần thái tươi tỉnh hai mắt ngời sáng tinh anh, nở nụ cười rạng rỡ gật đầu cái rụp. Hai thằng đang chúi đầu vào màn hình cười rinh rích thì mẹ nó bất chợt mở cửa bước vào, tay cầm đĩa hoa quả. Mặt mẹ nó tím tái, gọi giật tên thằng bạn, quát xem cái gì đây hả. Trong phút chốc công lao trị bệnh cứu bạn bay biến sạch, nhìn sang thấy mặt thằng bạn cũng tái mét đi, vội bật dậy líu ríu thôi cháu về đây ạ cháu chào bác, rồi dông thẳng một mạch. Tối hôm ấy mẹ thằng kia gọi sang mách ông bà già, thế là ăn trận chửi té tát. Đồ hư đốn, mất dạy, mày bôi tro trát trấu vào mặt tao.

Sự thể như vậy là do cách giáo dục thời ấy lảng tránh truyện giới tính, trẻ con tự tìm hiểu. Do không được hướng dẫn cẩn thận nên công cuộc tự học đã diễn ra trong bóng tối như những cơn sóng ngầm của thế giới đang bừng nở trước mắt tuổi dậy thì. Ở độ tuổi ấy thì tất cả anh em đều cảm thấy việc xem phim đen là một điều vừa hay ho, kích thích, vừa tội lỗi tày trời. Nói không ngoa thì đó chính là tội chết, nếu chẳng may bị phát hiện chắc chắn hình phạt giáng xuống đầu sẽ vô cùng khủng khiếp. Ông nào ông nấy vừa xem vừa sợ, máu cứ chạy liên tục từ chim lên đầu, từ đầu xuống chim, cuộc chiến giữa lý trí và tính hiếu kì cứ giằng co, giằng co.

Nói đến đây lại nhớ ra chuyện đi học thêm hồi lớp sáu, nghe một thằng tên là Hưng thì phải, nó kể hôm qua tao suýt chết bọn mày ạ. Anh em hỏi như nào, kể đi. Nó bảo chiều qua ở nhà, ra đầu ngõ thuê phim sex về xem, xem một lúc đang đến đoạn gay cấn thì đến giờ bố tao đi làm về, thế là phải tắt. Đen đủi thế nào đúng lúc đấy thì kẹt băng, đéo rút ra được. Làm đủ mọi cách cũng không ăn thua, tao hoảng quá, không biết làm thế nào, ngoài ngõ tiếng xe bố tao vọng vào. Lúc ấy tâm trạng bấn loạn tuyệt vọng, ngước lên bàn thờ, chắp tay khấn vái xin cụ kị tổ tiên phù hộ độ trì cho con tai qua nạn khỏi. Rồi tao ra ấn thử một phát, cái băng bật ra như có phép thần, tao vớ ngay cái giẻ ướt lau cho đầu từ nguội đi rồi giấu vội cái băng. Lúc bố tao vào thì mọi việc đã xong, bố tao hỏi làm gì mà mồ hôi mồ kê nhễ nhại thế kia, tao phải bảo lúc nãy mất điện bố ạ. Hú vía.

Nghe chuyện của nó mà anh em cảm nhận được tình cảnh chết đi sống lại. Nhưng cũng thấy thằng này kĩ thuật còn non, chưa nắm được các chiêu sửa lỗi đầu và băng từ. Hồi ấy anh em đã truyền tai nhau cách lau băng, lau đầu, tản nhiệt đầy tính mẹo vặt dân gian nhưng vô cùng hiệu quả. Vì chất lượng băng kém nên lỗi phát sinh là chuyện bình thường, không biết cách khắc phục thì xem rất ức chế.

Bộ bí kíp ấy thường do mấy thanh niên chủ hàng thuê băng đĩa truyền lại cho anh em. Ngày ấy ra hàng băng, hay hỏi có phim tâm lý không chú, hai bên không nói gì thêm, nhìn nhau một lúc rồi ông chú thảy cho thằng cháu một tập danh sách. Nhìn ảnh và tên thì đúng là dòng phim tâm lý xã hội đây rồi, nhưng chỉ có thể qua mặt mấy con gà không biết gì về nghệ thuật mà thôi. Mấy thằng nhà mở cửa hàng cho thuê phim hồi ấy rất có giá trong mắt anh em, nó thường có những băng gốc là loại băng được dùng để sao chép ra nhiều băng khác rồi phát tán ra thị trường. Loại băng gốc này chất lượng cực nét, thời kì đầu của đĩa VCD cũng đều là chép ra từ băng gốc. Nhớ mãi lần đầu tiên được xem phim Titanic năm 99 ở nhà một thằng bạn như thế, màn hình mười chín inch nét hơn rất nhiều so với tivi tín hiệu ăng-ten, anh em tròn mắt thưởng thức tác phẩm kinh điển Hollywood, góc quay phải nói là quá đẹp, đến đoạn nàng Rose trút bỏ xiêm áo cho chàng Jack vẽ, anh em nhất loại im phăng phắc, đầu nóng lên.. Về sau tivi chiếu phim này, cắt mất cảnh hay, xem mà cười khảy.

Thằng bạn nhà mở hàng cho thuê phim như thế thường anh em sẽ gọi nó là Sex, ví dụ như Huy Sex, Long Sex, Hồng Sex, cá biệt có thằng Tuấn Anh, bố nó, tức chủ hàng, tên là Tuấn nên anh em gọi luôn nó là Tuấn Sex. Thằng con nhà cho thuê phim thường kể cho anh em nghe những câu chuyện rất buồn cười, tỉ dụ như nhà tao có thằng khách là thợ điện, nó cứ hay mặc nguyên bộ đồ thợ điện màu cam, cuối buổi chiều đến hàng nhà tao, hỏi cho anh thuê hạng nặng. Lần nào cũng như lần nào, chỉ có đúng một sở thích là hạng nặng, không bao giờ thuê phim gì khác. Anh em cười hô hố bảo thế phim hạng nặng nhà mày nặng lắm à. Nó nhún vai, thì cũng nặng.. bình thường.

Bây giờ không biết thế nào chứ hồi xưa khi mới lên cấp hai, một hôm nhà trường phát loa, yêu cầu toàn bộ bọn con gái của tất cả các lớp có mặt tại trường vào buổi không phải đi học trong một ngày nào đó trong tuần. Anh em nghe thế thì sướng, không phải đến trường là sướng rồi. Hôm sau lên lớp hỏi bọn nó đến trường làm gì thế, bọn con gái cứ nhất quyết không chịu nói, có đứa còn bĩu môi bảo chúng mày thì biết gì. Anh em không biết gì thật, hoàn toàn bị bỏ rơi giữa bộn bề khôn lớn, chỉ còn biết tự nương tựa vào nhau, dìu dắt nhau bước đi trên con đường dậy thì đầy bão táp, chông gai.

Cũng may, thời kì sau đó báo Hoa học trò nhận thức được vấn đề và đã góp công lớn trong việc phổ biến kiến thức giáo dục giới tính cho thanh thiếu tiên. Nhận thức của phụ huynh cũng thay đổi dần, cởi mở hơn, cảm thông hơn. Nhớ có lần sau khi đã lớn, thức đêm làm bài, mệt quá bật phim sex lên xem, nằm xem thư giãn rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Sáng hôm sau tỉnh dậy, nhìn sang thấy máy đã tắt tự bao giờ, choàng dậy, cảm thấy hoang mang vô cùng, tại sao lại thế, rõ ràng là mình đã quên không tắt, ai đã vào đây và trông thấy cảnh này. Ngồi định thần suy nghĩ một lúc thì nhớ ra lúc tờ mờ sáng có mơ hồ loáng thoáng thấy ông già vào phòng, chắc ngủ dậy nghe thấy loa nên vào xem thằng con làm gì, sau đó tắt đi khi thấy bọn diễn viên cứ diễn đi diễn lại, diễn đi diễn lại. Sau pha ấy, mối quan hệ cha con trở nên nhẹ nhõm hẳn.

Đến thập niên 2000, không khí xem phim sex đã đa dạng lên rất nhiều, anh em đã biết đến các hình thức xem trực tuyến, xem đĩa VCD, DVD, và thậm chí tự ghi đĩa từ phim tải trên mạng về tặng nhau làm quà. Các thể loại phim cũng thiên hình vạn trạng, thiết nghĩ không cần liệt kê. Đến độ mà hồi ấy đi học đã có rất nhiều thằng tuyên bố tao đã chán xem sex lắm rồi, quanh đi quẩn lại chỉ có thế, bây giờ tao chỉ có làm thật luôn. Anh em nghe thế thì cười nhạt, kệ mày. Không biết những thằng mạnh mồm như thế thì lần làm thật của nó diễn ra vào thời điểm nào trong đời, thường là khá xa sau phát ngôn ngày ấy.

Bây giờ cuộc sống đầy đủ hơn, tiếp cận thông tin giải trí dễ hơn, có lẽ cũng vì vậy mà người ta trở nên dễ dãi hơn, thị hiếu thị trường ngày một trở nên kém cỏi, ấy là nói về mặt bằng chung, chuyện chung chứ không riêng gì mảng phim đen trong bài này. Chạnh lòng, trong một bữa trà đá, ông anh chẹp miệng có một cái phim sex anh xem từ hồi cấp 2, xong mất bao nhiêu thời gian xem đủ các loại trên mạng để tìm lại, mà vô ích. Nói đoạn thở dài, cũng phải thôi, bộ phim khiến người ta yêu thích đến vậy, chắc hẳn phải gắn bó với nhiều kỉ niệm để lại ấn tượng sâu sắc lắm. Bây giờ, ngày xưa ít ỏi, tìm dễ hơn nhiều, bây giờ giữa một ma trận như thế, anh biết xoay sở làm sao.

Dẫu có tìm lại được, chắc cũng chẳng xem, kỉ niệm là để lưu giữ, chứ mấy ai lôi kỉ niệm ra thoả mãn nhục dục cá nhân.

 


Ký ức tiểu thị dân (2)

Ký ức tiểu thị dân (3)

 

 

 

Chuyện vặt ngày xưa (3)

Thò đầu vào phòng thằng em, hỏi nó mấy câu vu vơ, kiếm cớ sai nó xuống khoá cửa. Thằng em đang mải cắm mặt vào xem phim, trả lời qua loa cho xong chuyện. Nhìn quanh phòng nó, thấy cái đàn guitar mình cho nó từ lâu dựng trong góc, bụi bám dày cả bao. Trong đầu tự dưng văng vẳng giai điệu hai bài Tuổi hồng thơ ngâyTuyệt tình ca.

Hồi lớp tám, lớp chín, đến tuổi dậy thì, sau một đêm mình vụt lớn trở thành thiếu niên anh hùng thích để tóc dài, thích bỏ áo ngoài quần, thích đi dép săng-đan không cài quai hậu loẹt quẹt trên hành lang. Thỉnh thoảng thiếu niên anh hùng bị các đại lão anh hùng lôi vào phòng giám thị bắt viết bản kiểm điểm, tất nhiên vẫn mãi không chừa.

Mình hay chơi với mấy ông anh họ là sinh viên, quen luôn cả đám mấy ông sinh viên hay la cà nhà bác mình. Anh Thành anh Công mình hồi xưa vác đàn sang nhà anh Hưng là người yêu chị Thuỷ, để anh Hưng dạy đàn. Anh Hưng lúc ấy học trường kiến trúc, anh yêu chị Thuỷ là chị ruột của anh Thành anh Công. Anh Hưng có tài viết văn đăng báo Hoa học trò, có tài vẽ tranh biếm hoạ cũng đăng báo Hoa học trò, thảo nào mà chị Thuỷ, một người có tâm hồn lơ lửng nghề sí và cũng viết văn thơ đăng báo Hoa học trò, yêu anh say đắm. Anh Hưng tất nhiên có thêm tài đàn hát, như kiểu những chàng sinh viên kiến trúc đầy chất nghệ một thời. Mình nhìn cảnh mấy ông anh lớn ôm đàn hát nghêu ngao, phê ngất ngây, niềm ham thích âm nhạc theo đó mà âm thầm nảy nở trong lòng thiếu niên anh hùng ngày ấy.

Về nghĩ ngợi mất vài tuần, hít hơi lấy khí thế mãi mới dám mở mồm ra xin bố mua cho cái đàn. Bố mình khó tính, không thích nghệ thuật, thích con cái làm những việc nghiêm túc theo quan điểm của ông, nói xong mình hồi hộp tưởng thời gian ngừng trôi không bao giờ trở lại. Nào ngờ bố mình gật đầu gọn ơ, bảo ừ hay quá, mày thích thì bố nhất trí thôi. Mấy hôm sau ông mang về cho mình một cái đàn, loại đàn rẻ tiền, trị giá một trăm năm mươi ngàn vào thời điểm năm 2002, mình hơi hụt hẫng vì ban đầu đã trông mong cảnh được dẫn đi chọn lựa. Nhưng không sao, có đàn là tốt lắm rồi. Mình bay ngay sang nhờ anh Thành dạy điều khiển thứ tạo vật hay ho nhất trên đời này.

Tập bấm gam, tập tay trái tay phải, tập tành một thời gian rồi hai bài đầu tiên mình tự đệm hát được chính là Tuổi hồng thơ ngâyTuyệt tình ca. Hồi ấy lại còn được nghe kể những huyền thoại truyền miệng rất li kì về hai bài hát này. Mình ôm đàn luyện tập tối ngày.

Rồi mình đi học thêm, chơi thân với thằng Thuỵ, thằng Hiệp béo là bạn thân thằng Thuỵ, sau đánh bạn thành anh em xương máu với mình. Hôm mình sang nhà thằng Thuỵ chơi, thấy nó có cái đàn keyboard, hoá ra ông em được bố mẹ cho đi học từ bé, mình chạy về lấy đàn, chơi điệu slow cung La thứ hát Tuyệt tình ca cho nó nghe. Thằng Thuỵ trước giờ chưa được tiếp xúc với thứ văn hoá của tầng lớp sinh viên bao giờ, há hốc mồm, nghe mình đàn hát tới đâu nó nuốt từng lời tới đó. Trong mắt Thuỵ mình vụt sáng trở thành một nghệ sĩ chính hiệu, hehe.

Sau đó nó năn nỉ mình dạy, thằng này học nhạc từ nhỏ nên nó tập rất nhanh, chẳng bù cho Hiệp béo tuy tỏ ra rất yêu thích nhưng năng lực hơi hạn chế. Thời gian sau đó, bọn mình có cái thú tụ tập hát hò cho nhau nghe, và tự hỏi chừng nào thì có cơ hội đánh đàn tán gái nhỉ.

Cơ hội đến với mình sớm hơn mình nghĩ, năm lớp chín ở trường có hội thi văn nghệ, mình ôm đàn lên lớp tập với bọn bạn, bị mấy em lớp M bên cạnh nhìn thấy. Hồi ấy mình thích em Lê lớp M lắm, còn em thì không thích lại mình. Hôm đó mình đang lững thững đeo đàn ra về thì bị mấy em lớp M chạy ra kéo lại, lôi vào lớp bắt biểu diễn cho các em xem, có cả em Lê. Mấy em này đúng là cũng mới chỉ coi tivi đài báo, lần đầu tiên được chứng kiến cảnh đàn hát những bản tình ca lạ hoắc, lại còn hay nữa chứ, các em nhìn mình đắm đuối. Mình gảy sòn là si đô đô si là hát Tuổi hồng thơ ngây, có lẽ đó là lần phiêu nhất trong số những lần mình từng cất giọng bài này. Giây phút ấy bây giờ nghĩ lại mình vẫn không hiểu tại sao em Lê vẫn cứ không yêu mình, haizzz..

Chuyện này mình chưa kể cho bọn bạn mình bao giờ, lâu nay giữ kín trong lòng như một kỉ niệm với mấy bạn nữ.

Nói đến đây lại nhớ giữa năm lớp mười, thằng Thuỵ đang học thì theo gia đình đi nước ngoài, nó tu luyện mấy bài mình dạy, đem đàn lên lớp hát Tuyệt tình ca chia tay bọn con gái, vì lớp nó toàn con gái. Chuyện này mình cũng không biết, anh em đợt ấy bùi ngùi lưu luyến quá làm mấy trận điện tử long trời lở đất chia tay chia chân, chẳng kịp kể hết cho nhau mọi sự trên đời.

Hôm tiễn nó lên đường, nhà thằng Thuỵ chuẩn bị một xe riêng để đưa đám bạn bè đi cùng ra sân bay, thằng Thuỵ bị tách ra đi với gia đình cô dì chú bác. Lúc ngồi trên xe, thằng Mỹ lôi đàn thằng Thuỵ ra đệm cho mình hát Tuyệt tình ca, thằng này cũng chơi đàn nhưng không biết bài này, nghe thằng Thuỵ quảng cáo về mình ghê quá nên nó muốn thử. Mình hát xong bọn con gái vỗ tay ầm ỹ, trong đó có cả ba em học cùng lớp cấp ba với thằng Thuỵ. Về sau hay tin, thằng Thuỵ ở nước ngoài chat với mình, kêu trời ơi sao mày lại hát bài đấy, có bao nhiêu bài cơ mà, hỏng hết cả hình tượng của tao. Mình mặt đần thối, bảo ờ lỡ mất rồi, nhưng yên tâm không sao đâu, mày hát cũng hay chán, mấy em đấy kể là nổi tiếng cả khối.

Năm lớp mười bố mình cũng mua cho mình cái đàn mới, ngon nghẻ hơn và đúng kiểu mình thích hơn, cây đàn này theo mình đi hát hò chinh chiến trong rất nhiều cuộc bạn bè quây quần với nhau. Rồi lớn lên, mình lại trải qua thêm vài cây đàn nữa, mỗi cây đàn đều gắn bó, đầy ắp kỉ niệm.

Một ngày đẹp trời, mình bán hết đàn, chỉ để lại một cây duy nhất, tặng thằng em trai. Sau đó bỏ đi.

 


Chuyện vặt ngày xưa (1)

Chuyện vặt ngày xưa (2)

Chuyện vặt ngày xưa (4)

Chuyện vặt ngày xưa (2)

Hôm trước mình dọn tủ. Không thấy lá thư ngày trước đâu. Là lá thư đã nhắc đến trong Chuyện yêu đương 1.

Tưởng phát điên lên được. Lục tung mọi ngõ ngách, khe hốc, mọi vị trí đã từng được sử dụng làm nơi cất dấu những bí mật bé mọn trong suốt hơn hai mươi năm đầu đời.

Vẫn không thấy. Mình ngồi thừ, rồi ngước mắt nhìn đống giấy tờ vừa moi ra, có tờ bắt đầu ố vàng, bỗng nhớ đến những chuyện đã lùi vào một thời tưởng chừng xa đến mức nếu không tình cờ nhớ lại, có lẽ đã mãi mãi ngủ yên trong tâm trí.

Hồi lớp bảy, mình đọc truyện Nguyễn Nhật Ánh, thấy thi thoảng có nhắc đến Xuân Diệu, Hồ Dzếnh, Huy Cận.. Xem tivi có chương trình phân tích thơ văn, thấy người ta nhắc đến cuốn Thi nhân Việt Nam của Hoài Thanh, thế là mò mẫm tìm đọc. Đọc đến đâu vỗ đùi đen đét đến đấy, rồi đâm ra mê thơ mới, thơ tiền chiến.

Thế là mình tập tành làm thơ. Đọc tới đọc lui về các thể loại lục bát, thất ngôn tứ tuyệt, thất ngôn bát cú, song thất lục bát, thơ năm chữ, thơ tự do, đủ các kiểu trên trời dưới biển, mình chóng cả mặt, rồi chong đèn thổn thức làm thơ.

Toàn thơ tình. Buổi tối vừa học bài vừa lơ đễnh sáng tác, bài thì có thể không học chứ sáng tác thì dứt khoát phải đều đặn. Viết được bài nào là sáng hôm sau mình đem đến lớp cho bọn cái Ly, cái Thảo đọc. Mấy thằng bạn mình hồi ấy còn mải đá bóng bắn bi, không thằng nào hứng thú với bộ môn nghệ thuật này, cái Ly thì học giỏi văn, lại chơi thân với mình, cái Thảo thì chơi thân với cái Ly và nó thường tỏ ra rất hào hứng. Hai đứa con gái đọc rồi xuýt xoa khen hay, ca ngợi mình đến tận mây xanh, đúng là một tài năng thực sự chứ không phải thằng bạn cùng lớp thường ngày của chúng nó. Bây giờ cái Ly làm kinh doanh, cái Thảo làm báo, chẳng biết chúng nó còn chút niềm vui nào như lúc xưa mà đọc blog mình không.

Mình được khen thì khoái lắm, mắt sáng trưng thế hả thế hả, đọc được hả, rồi về lại chong đèn ngồi thổn thức. Hồi ấy mình chưa biết yêu, nhưng thích bạn này bạn kia thì như chuyện bỏ áo ra ngoài quần khi đi học vậy, nó xảy ra hàng ngày, cộng thêm thời kì phim Hàn bùng nổ trên truyền hình và đọc truyện về tình yêu nam nữ, mình luyện được kĩ năng hình dung. Tức là có ý gì trong đầu, bèn nheo mắt hình dung về nỗi buồn tình ái, và thế là chữ nghĩa ở đâu cứ thế chảy ra. Nhiều năm sau, chiêu này giúp ích mình khá nhiều trong việc tán gái.

Hồi ấy mình đi học văn, cấp hai có cô Hà, cô Giang, cấp ba có cô Thanh, mình đưa các cô đọc, cô giáo nào cũng khuyến khích. Cô Hà mất khi mình học cấp ba, lời hẹn ghé thăm cô và mong muốn kể cho cô nghe bây giờ mình viết lách linh tinh những gì, chẳng bao giờ làm được. Cô Thanh hồi mình viết bài thi thử đại học, chắc bị ban giám hiệu nói gì, cô cũng chỉ hỏi mình làm gì thế, rồi thôi. Sau mình chép lại tặng cô mấy bài, lần cuối gặp cô lúc là sinh viên trường kiến trúc, cô Thanh hỏi thế bây giờ không học văn nữa à. Mình cười, dạ không.

Nhắc đến chuyện bài thi thử, mình cũng bị thất lạc tờ giấy nháp hồi ấy. Đem về nhà định cất đi làm kỉ niệm, mẹ mình lại sợ mình post lên mạng rồi sinh chuyện phiền hà, thế là lén vào phòng mình lục tìm rồi giấu đi mất. Thật đúng là tâm lý con người xã hội chủ nghĩa, chẳng làm gì sai mà cứ sợ phiền, haha. Ngày ấy mình tìm mãi không thấy, một lần nghe lỏm mẹ mình nói chuyện điện thoại với cô bạn mẹ, thế là phát hiện ra. Mình lại làm cuộc đột nhập vào phòng làm việc của mẹ mình rồi nhảy lại tờ nháp. Mấy tháng sau lại mất, để trong ngăn kéo mà cũng mất, lần này mình chán, chẳng buồn phản ứng. Thật đúng là tâm lý con người xã hội chủ nghĩa, thấy việc đúng nhưng mà nản quá nên thôi.

Mấy năm cấp ba, chơi thân với Hiệp béo, thằng này gái gú thì kinh người, khả năng thì có hạn nhưng nó cậy có mình, suốt ngày nhờ làm thơ tặng gái, lần nào mình cũng giúp nó trót lọt, có thể nói là đánh đâu thắng đó, kỉ niệm ấy Hiệp béo chắc nhớ suốt đời. Bây giờ thỉnh thoảng đi nhậu nó vẫn nhắc lại, tiếc là không giữ lại được, toàn coi là vớ vẩn rồi vứt đi cả. Còn mình thì nhờ Hiệp béo mà càng trau dồi thêm kĩ năng hình dung, ngày một sắc bén và bất cần cảm xúc.

Hôm cuối cùng đi học phổ thông, trước khi rời khỏi lớp học, mình lấy phấn viết lên bảng hai câu ‘ngày xưa lửa đỏ cháy trời, ngày nay tiếc nuối một thời đã qua’. Thằng Xuân Sang bảo sao đọc thấy quen quen, đạo ở đâu à, mình chửi đmẹ thì trong bài hôm trước tao vừa cho mày đọc chứ đâu. Đến giờ vẫn đôi lần thắc mắc, người xoá hai dòng chữ ấy đi, khi đó nghĩ gì..?

Hôm nay mở tập thảo tay ra xem, nét chữ ngày ấy khác bây giờ, tròn trịa đủ nét, chỉ là lướt đi nhanh nên người khác khó đọc. Chữ nghĩa ngày ấy cũng khác, nhìn lại tuổi trẻ sến ướt áo ướt quần, thấy vừa buồn cười vừa gai hết cả người, thế mà cũng tán được gái. Tài thật.

Bây giờ, lâu lắm rồi mình không lôi khả năng hình dung ra dùng, họa hoằn mới nhẩn nha chút đỉnh cho đỡ nhớ, cũng chẳng khẳng khái nữa, ra vẻ khiêm tốn kêu nào ai đã một lần nhận đó là thơ. Một năm, khéo giỏi lắm viết một hai bài. Bây giờ thích ngồi dông dài kể chuyện hơn. Chẳng hiểu sao tự dưng lại thành như thế.

Ông bạn biết chuyện, bảo chắc mày vứt lung tung, mẹ mày lại đọc được, rồi lại sợ mày dẫn bạn gái về nhà, nhỡ thấy thì lại sinh chuyện, nên cất đi của mày đấy. Mẹ anh ở nhà cũng thế, mấy bà mẹ, toàn thế thôi.

Thật đúng là cha mẹ Á Đông, toàn quên mất con cái cũng có tâm hồn và thế giới riêng của chúng nó. Mẹ mất rồi, nhà cửa đổi thay, biết hỏi ai để tìm lại đây, hả mẹ..?

 


Chuyện vặt ngày xưa (1)

Chuyện vặt ngày xưa (3)

Chuyện vặt ngày xưa (4)

Chuyện vặt ngày xưa (1)

Chín năm trước, mình học năm hai trường kiến trúc, khi ấy người gầy đét, tóc tai bù xù khi thì dài xoè ra, khi thì dựng đứng nhọn hoắt, hay mặc áo rách đi học. Vô tình lại trùng với suy nghĩ của xã hội về mấy thằng học trường mình. Sau này, mình với Quang Ớt rút ra kết luận, sinh viên kiến trúc có hai loại, loại thứ nhất là loại tạo ra định kiến cho xã hội, loại thứ hai là loại bị tác động bởi định kiến của xã hội. Điều này được khẳng định khi thằng Tiến Anh bạn mình học Bách Khoa sang trường mình chơi, nó bảo bọn trường mày trừ vài thằng như mày ra, còn lại nhìn đéo khác gì trường tao. Cười hô hố.

Hồi ấy, mình đang loanh quanh với một em học lớp mười hai. Nghĩ lại thấy bản thân thật mất dạy, đem cái mác học kiến trúc đi tán tỉnh con gái nhà người ta, gây ảnh hưởng tới học hành trước kì thi đại học căng thẳng, rối loạn tâm tư tình cảm lẽ ra đã được trải qua những ngày sáng trong, rực rỡ. Giờ lớn từng này mới hiểu ra những gia đình có con gái cần phải đề phòng hạng mất dạy như thế biết bao.

Loanh quanh cũng một dạo rồi cũng chẳng đi đến đâu, nhớ hôm nói chuyện dứt khoát kết thúc, đó là ngày mùng tám Tết, lại rơi đúng vào valentine, chán đời đi cắt tóc luôn, bảo ông anh cắt cho em nguyên kiểu này nhưng ngắn lên, thật ngắn vào. Lúc sau đứng dậy thấy như có đống cứt trên đầu. Mình rút ra kết luận là kiểu đầu hồi ấy chỉ có thể đẹp khi để tóc dài. Đến tối mình ôm nỗi buồn chia xa và mái tóc như cứt, xách thêm cái đàn, mình lên tàu đi Sapa với thầy giáo và bạn bè lớp vẽ.

Nói đến đây phải kể chuyện Quang Ớt (lại thằng Quang Ớt), nó cũng đi học lớp vẽ với mình, cũng đăng kí đi Sapa, trước Tết anh em đi họp đội, giơ tay phát biểu ý kiến kinh người, còn phê bình người này người kia không cho bồ đi theo là có lối sống vội, sống gấp. Nhưng đùng cái đến hôm mùng bốn Tết anh em đi chúc Tết thầy và thu tiền đi lại ăn ở, Quang Ớt lại cáo bận không đi. Anh em nguyền rủa tơi bời.

Mình qua nhà nó mượn cái balô đem đi chơi. Thấy tóc chú có dấu hiệu của việc bị cắt hỏng, lấy làm lạ bèn hỏi tại sao. Thằng này hồi học đại học có tuyệt chiêu tự cắt tóc, đứng trước gương mân mê cái kéo tự xử lý, tóc tai thành lọn đẹp ác liệt, nổi tiếng cả trường kiến trúc thời ấy. Mình có đợt thấy khoái quá cũng chạy sang nhà nhờ nó cắt, nó phục vụ mình như ngoài salon, cũng có mảnh vải che, cắt xong nó lấy chổi quét dọn sạch tươm, chỉ không có màn gội đầu mát xa thư giãn như ở quán trá hình. Mình không dám hỏi sợ nó gật đầu thì bỏ mẹ.

Chú Ớt tài hoa thế nên thấy tóc nó xấu mình rất thắc mắc, hỏi mãi thì nó ậm ừ bảo trước Tết ra hàng cắt cho xịn mà thất bại quá, giờ tóc xấu chán chả muốn đi đâu. Mình bảo đmẹ điên à, đi đi chứ, nhìn tóc tao này, thiếu nước tao chặt đầu đi cho rồi, đi chơi thì vẫn đi chứ. Nhưng lòng Ớt đã quyết, mình không sao lay chuyển được, nghĩ sẽ không ai làm được, thế là mình về đi chơi, kệ thằng hâm.

Sau này có dịp, một lần mình nói chuyện với em Trang em họ Ớt, mới phát hiện ra nguyên do thực sự của câu chuyện. Hoá ra đợt ấy ông già Quang Ớt đạt đến đỉnh điểm của sự ngứa mắt với mái tóc dài loà xoà chỉa ra tứ phía như bước ra từ trong truyện tranh Nhật của thằng con. Ông già bắt nó xử lý tóc tai cho vừa ý, tất nhiên với cá tính kiêu ngạo của một thanh niên yêu manga thì Ớt đã biến mái tóc của nó trở nên còn đẹp hơn để sẵn sàng đón một cái Tết ý nghĩa tuổi hai mươi.

Ông già Ớt thấy nói không được, cáu lên đã ra tay thế thiên hành đạo, hay còn gọi là trấn áp theo thuật ngữ của ngành an ninh. Chú Ớt rơi nước mắt. Ấm ức cho sự vô lý của quan điểm áp đặt, thương cho bản thân vẫn là một thanh niên lương thiện dù cái góc con người có ra sao đi chăng nữa. Ngày hôm ấy, Quang Ớt, một chàng trai mà trái tim trong suốt hai mươi năm đã bị sự thô bạo của cuộc sống dày vò, lần đầu tiên đã biết thế nào là bị cuộc sống dày vò.

Chắc nó buồn lắm nên mới chả còn thiết tha gì đi chơi. Đến bây giờ mình vẫn chưa kể cho Quang Ớt nghe là mình đã biết chuyện, lúc nghe em Trang kể, mình cười hô hố. Mãi chưa có lúc nào nhớ ra để khoe với Ớt là tao đã hiểu mày hơn nhiều rồi, hãy yên tâm tao sẽ lên tiếng đóng góp cho một xã hội tốt đẹp hơn.

Cái balô năm ấy, mình cầm của Quang Ớt đến tận giờ, chưa một lần trả lại.

Ban đầu chú Ớt mua nhân dịp đỗ đại học, định bụng đầu đời sinh viên sẽ phải đi tập quân sự xa nhà một tháng thì khai trương. Nhưng do lần đầu có món đồ ưng ý nên xót của, lại để dành không dùng vội, xách tạm cái balô bộ đội cũ mèm mượn của chú hàng xóm lên đường nhập ngũ. Đến khi đi học thì có mấy khi ở cảnh sách sách vở vở, nó cứ để mãi ở nhà, thật đúng là định mệnh đã tạo nên cảnh tự nhiên được dùng đồ mới cho mình, y như Lưu Bị vớ được Khổng Minh mà định cả giang sơn. Mấy năm đầu, thỉnh thoảng nó đòi, mình cứ ừ ừ, rồi quên khuấy, cũng chẳng dùng gì, học hành bết bát đến trường toàn đi tay không, có mấy tờ đồ án cầm theo là cùng. Bẵng đi, sau này Quang Ớt cũng không đòi nữa, thỉnh thoảng nó nhắc lại việc mình vẫn cầm balô của nó như một kỉ niệm đẹp của thời thanh niên sôi nổi.

Sau chuyến Sapa về, mình lại thích một em khác, cũng lớp mười hai, thế mới oái oăm. Nói chung hồi ấy chứng nào tật nấy, chưa nhận thức được sự nghiêm trọng của vấn đề. Bọn bạn mình thì tầm tuổi hai mươi toàn thích mấy em bằng tuổi, nhìn mình bằng ánh mắt kính nể, chúng nó cứ xuýt xoa trẻ thế trẻ thế, nói chung là rất kém.

Mối tình lần này đi xa hơn lần trước, nhưng rồi vẫn xa nhau. Đợt ấy nhớ tới hồi Quang Ớt thất tình rủ mình đi tâm sự, mình cũng rủ nó để tìm sự thấu hiểu. Thẫn thờ nói xong càng buồn thêm, thằng Ớt  phân tích cặn kẽ nỗi buồn tới mức mình có cảm giác như trên đời không thể tồn tại thêm một cảm xúc nào khác ngoài buồn.

Rồi Ớt có chuyến xuất ngoại đầu đời sang Tân Gia Ba, đi về nó còn tặng mình cái áo. Phải nói là xúc động, lần nào tình cảm đổ vỡ cũng nhận được vật chất của thằng bạn. Trong lòng cũng thấy nguôi ngoai hơn phần nào.

Nom vậy chứ cuối cùng Quang Ớt rất thảo tính, ít nhất là với mình, nó rất hay có quà cho mình. Mà thực sự thì mình hay được bạn bè thảo tính, haha. Chỉ có mình vô tâm hay quên, có lần chuẩn bị quà tặng bạn trước khi bạn bỏ xứ ra đi tìm đường cứu lấy bản thân, cuối cùng bận quá quên đưa cho bạn, đành hẹn Ớt lần tới gặp nhau. Thật chán hết sức.

Hôm nay mình có balô mới, nhìn lại cái balô của Quang Ớt đã theo mình suốt chín năm qua bao nhiêu chuyến đi, qua bao ngày mưa nắng chưa một lần được giặt, đựng trong đó cả tâm hồn và một trời hoài niệm những năm tháng đẹp đẽ say sưa của tuổi trẻ, bất giác chạnh lòng nghĩ, bọn mình bây giờ đã không còn mặc áo rách đến trường, không còn những mái tóc loà xoà bồng bềnh đi đến đâu mọi người dạt ra đến đó, không tha lôi nhau đi kể lể mỗi khi có chuyện gì buồn bực.

Kéo khoá lần cuối rồi cất đi, hẳn sẽ không bao giờ đem trả.

FullSizeRender.jpg

 


Chuyện vặt ngày xưa (2)

Chuyện vặt ngày xưa (3)

Chuyện vặt ngày xưa (4)