Chuyện người anh em (81).

Mình nói, giọng thân tình, cháu năm nay hăm bảy rồi phải không, nên lập gia đình đi, cho nó ổn định. Người anh em thản nhiên, nhưng mà cháu chưa thích bác ạ, bây giờ cháu còn nhiều thứ phải làm lắm. Mình nhăn mặt, anh đừng có mà lý do lý trấu, các anh thì có cái việc gì, thanh niên lớn rồi đến tuổi dựng vợ gả chồng thì phải nghe lời người lớn đi chứ, anh nhà bác hồi bằng tuổi cháu anh ý cũng nhất quyết không chịu lấy vợ, bác phải ép mãi thì hăm tám tuổi nó mới lấy vợ đấy, đến tuổi rồi mà cứ phải để bố mẹ giục giã. Người anh em tròn mắt, ồ thế anh ý giống súc vật nhỉ bác nhỉ, đến tuổi phát dục là chủ cho giao cấu, thế là cứ giao cấu thôi, chả nghĩ gì cả, ngoài vấn đề bản năng và nghe lời ra thì chả có gì để nói nữa. Mình khựng lại, người anh em mỉm cười, dạ thôi bác ở chơi, cháu xin phép đi ra ngoài..

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s