bao giờ mà nước chẳng chảy xuôi
chỉ có buồn đau là muôn đời chảy ngược
đôi vai gầy nhu nhược
chỉ biết run lên trước giọt nước mắt xót xa
bao giờ mà chẳng mắng đàn bà
rồi lại hùng hồn vung tay bình đẳng giới
ánh mắt em thơ bé nhỏ
sao nỡ gieo cho em chuyện ái ố trên đời
bao giờ
lại nói bao giờ
để cho năm tháng thẫn thờ
trôi qua
đọng lại giữa những niềm thiết tha
là một tiếng thở dài
mang trong mình cả tình yêu và buồn hận
