thôi mặc kệ đi em

anh bảo em nhé

chuyện ở đời này toàn là xấu xa

nên bí quyết hạnh phúc đơn giản mà

em cứ nhủ thầm ‘mặc kệ’

thế là xong

 

thôi mặc kệ đi em

hôm nay trời nắng đẹp

đẹp như tuổi thanh xuân chúng mình

dạo giữa đất trời Hà Nội xúng xính

có Bờ Hồ lãng đãng lung linh

em thấy không đoàn người đi bộ

họ cầm trên tay biểu ngữ kêu oan

người lớn, trẻ con, ông già, bà cả

xơ xác khóc than

công an đe nẹt hắt hủi

những người nhà quê ánh mắt đục khàn

nỗi uất hận

 

thôi mặc kệ đi em

chẳng phải chuyện của chúng mình

 

thôi mặc kệ đi em

hôm nay là ngày hẹn bạn bè đi nhậu

mình có tiền mà

có trà dư tửu hậu

cứ vui đi

mấy thằng bạn lại nói chính chị chính em

em cứ quay ra nhìn như nhìn điều xa lạ

sao chúng mày toàn thượng hạ đông tây?

sao không nói chuyện ở ngay đây

trên bàn nhậu này

chuyện vợ chồng, con cái, chuyện mẹ cha

chuyện trong nhà, chuyện ngoài công sở

chuyện kiếm tiền, chuyện trúng quả

thế có vui hơn không

 

thôi mặc kệ đi em

mình không góp lời thì họ rồi cũng chán thôi

 

thôi mặc kệ đi em

em đi du học về

sau bao năm miệt mài xa xứ

người ta gọi em là hiền tài

em về, và ấm chỗ như ai

giữa quan tài nhà nước

thỉnh thoảng mang trên vai đôi cánh tư nhân

có người mắng em đần

mắng em đi xa mà chẳng biết tu thân lập chí

vẫn vô năng đem lòng yêu tranh tượng

vẫn xuẩn ngu răm rắp tôn thờ

em chỉ cần bật đài, bật tivi, bật in tờ nét

đầy ra đấy thôi toàn chuyện ngợi ca

tốt thế còn gì, sao không chịu đọc

toàn học ở đâu

thói ghét bác em

 

thôi mặc kệ đi em

nào đâu họ có đọc tuyên huấn bao giờ

 

thôi mặc kệ đi em

xăng giảm rồi

tận mấy nghìn cơ nhé

nước mình xăng giảm nhiều lắm nhé

tận mười lần

sướng quá em ơi

thế mà người ta vẫn chửi

tăng thì kêu ca

giảm thì kề cà

xăng nước mình đắt hơn hẳn nước giãy chết cờ hoa

em thấy thật phiền hà

em chẳng quan tâm

đổ đầy bình em tha hồ lượn phố

mấy chuyện thông tin, tham nhũng, tham ô

sức em thì làm sao hiểu nổi

 

thôi mặc kệ đi em

sức em thì làm sao hiểu nổi

 

thôi mặc kệ đi em

có bạn bè ở xa ghé lại

họ hỏi em về quê hương xứ sở

em cứ ngớ ra em chả biết gì

thì tại vì bạn em tưởng bở

em biết được đâu lịch sử thế nào

văn hóa các cụ văn hóa các cụ

em biết làm sao

nhưng mà đi ăn, đi chơi, đi xõa

đi phượt, đi pâu, đi thỏa cơn ghiền

thì em biết liền

phải không?

 

thôi mặc kệ đi em

cứ lo tính chuyện du lịch đó đây

văn hóa không bằng hạt đỗ

mình có tiền mà, có sao đâu

 

thôi mặc kệ đi em

hãy biết chọn nhé

chuyện mà mặc kệ

ở đời này toàn là xấu xa

phải biết bảo nhau nhìn vào mặt tốt

tăm tối thì thôi

nhìn rồi

lại thấy đớn đau

 

thế là em sẽ hạnh phúc

chỉ mình em thôi.

 

 

 

 

 

One thought on “thôi mặc kệ đi em

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s