Nhìn qua cặp kính (Những bài học làm người)

Thằng Ba đeo cặp kính râm

Kêu rằng trời đất tối tăm mịt mờ

Vội vàng đổi kính màu lơ

Kêu rằng trời đất bây giờ hóa xanh

Ba ta lại muốn chơi tinh (1)

Thay đôi kính trắng (2) chạy quanh khắp nhà

Kêu rằng muôn vật đều nhòa

Mẹ Ba thấy vậy nhủ Ba đôi lời:

“Muốn trông cho rõ sự đời

Mà con đeo kính nực cười lắm thay!” (3)

Hãy mau bỏ kính ra ngay

Dùng đôi mắt thật (4) họa may đỡ nhầm.

(Chu Thái Sơn sưu tầm)

——————–

(1) Chơi tinh: đùa bỡn một cách tinh ngịch

(2) Kính trắng: kính lão, viễn cận

(3) Bài thơ này viết theo thể lục bát (6-8). Câu kết dùng cách chấm lửng để phê phán (hoặc mỉa mai nhẹ nhàng). Một dị bản khác, 2 câu kết như sau:

“Con ơi muốn thấu sự đời,

Phải dùng đôi mắt thật(4), mới rõ người, rõ ta”.

Ở dị bản này, câu kết 10 từ nên thể thơ là “lục bát biến thức” cũng thường gặp trong ca dao Việt, không có gì lạ. Câu kết ở đây là khẳng định, chốt chặt toàn bài.

(4) Mắt thật: đôi mắt của riêng minh do chính mình nhận biết và trải nghiệm, không “nghe hơi nồi chõ”, không hồ đồ.

Tổ quốc

Con cố thành người hữu ích

Tu thân

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s