Một ngày ốm của KimTan CuToNhuPhich

Lâu lâu, mình lại ốm một lần. Bây giờ chừng này lớn, biết được sự lợi hại của thời gian, sự tàn phá trong lối sống của một thằng trai lông bông lêu lổng, mình mới đâm ra hay ốm vặt, không như khi còn nhỏ, dù thể chất yếu ớt, nhưng khác với thằng […]

Những mẩu chuyện về đời hoạt động của KimTan CuToNhuPhich

Một hôm, đang dở việc thì KimTan đứng dậy thu dọn đồ đạc đi về trong ánh mắt sững sờ của các bạn đồng nghiệp. Họ kêu lên, mít tơ CuToNhuPhich ơi, anh đi đâu đấy? KimTan trả lời, tôi về đi tập đây, các bạn ở lại làm việc vui vẻ nhé. Các bạn đồng […]

Một ngày ở công trường của KimTan CuToNhuPhich

Nhà có hai anh em. Con em khoảng bốn tuổi, tóc dài, da trắng, mặt tròn tròn, người tròn tròn, mông to nên chạy lạch bà lạch bạch, nó có cái xe đạp ba bánh chắc của thằng anh thải lại, phải mất công trèo một chút mới lên được, mắm môi mắm lợi đạp […]

Một ngày xuống đường của KimTan CuToNhuphich

Năm nay, mùng một tháng năm là ngày để xuống đường cất tiếng nói về thảm họa ô nhiễm biển ở miền Trung nước Việt. Cần lao chả ai quan tâm tới ngày quốc tế lao động. Một chút cũng không. Chuyện này chẳng ai mong đợi thèm khát gì, nhưng đời người ngắn ngủi, […]

Một ngày đi bấm huyệt của KimTan CuToNhuPhich

Trong suốt độ tuổi đỉnh cao của đời cầu thủ, thỉnh thoảng, mình cũng dính chấn thương, y như các danh thủ khác trên đời này. Năm nào cũng vậy, quãng thời gian từ sau Tết cho đến khoảng tháng bảy, mình thường đạt phong độ cao, bia rượu hạn chế nhờ lý do Tết […]

Một ngày rét mướt của KimTan CuToNhuPhich

Hôm nay, một buổi sáng mùa đông lạnh giá, mình mặc quần nỉ đi làm. Chính xác hơn, mình mặc tận hai quần nỉ đi làm. Quá lạnh. Cả đời mình, trong suốt gần ba mươi năm sóng gió đã qua, đây là đợt lạnh nhất mà đất Hà Nội đang trải qua. Đọc báo […]

Một ngày đi hành nghề của KimTan CuToNhuPhich

‘Hắn vừa đi vừa chửi. Bao giờ cũng thế, cứ đột nhiên xuất hiện như từ dưới đất chui lên là hắn chửi. Bắt đầu hắn chửi kiến trúc sư. Có hề gì? Kiến trúc sư có của riêng nhà nào? Rồi hắn chửi cả đội thợ. Thế cũng chẳng sao: những người thợ rất […]